Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Lượt đọc: 635 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »
Chương 124

❊ ❊ ❊

Căn phòng bước vào chính là tân phòng của A Nguyên.

Lý thị nhìn những chiếc bàn trang điểm và tủ quần áo kiểu dáng nữ tử còn mới tinh trong phòng, chẳng hiểu sao lại nhớ tới căn phòng nhỏ của A Nguyên ở Hà gia trước đây. Ngoài một chiếc giường gỗ nhỏ ra thì chẳng có thứ gì khác.

Nhưng vừa nghĩ đến việc Hà gia rộng lượng cưu mang bà và cùng nữ nhi do tiền phu sinh ra, những món đồ nội thất này có tốt đến đâu cũng không thể sánh bằng ân tình của Hà gia.

Lý thị thu hồi ánh mắt, nhìn về phía nữ nhi:

“A Nguyên... dạo này con sống thế nào?”

A Nguyên cười cười:

“Con sống rất tốt, Hoắc gia đối xử với con rất tốt.”

Nghe nữ nhi nhắc tới người đàn ông kia, Lý thị quên mất lời dặn của trượng phu, sa sầm mặt:

“Sao con hồ đồ đến mức gả mình đi vậy? Ta là sinh mẫu của con, sao con chẳng nói với ta một tiếng nào?”

“Con không hề hồ đồ. Hoắc gia là người tốt, nếu không có Hoắc gia, chưa chắc con đã có thể bình an đứng đây nói chuyện với người.”

A Nguyên vốn cho rằng gặp lại mẫu thân, ít nhiều cũng sẽ có chút oán trách, nhưng lúc này trong lòng nàng lại vô cùng bình tĩnh.

Có lẽ từ lần trước, khi nghe những lời mẫu thân và Hà Dự nói lúc đi tìm mình, nàng đã hoàn toàn thất vọng về người mẫu thân này rồi.

Lý thị nghe vậy, ngẩn người:

“Ý con là gì?”

“Lúc con lưu lạc không nơi nương tựa, chính Hoắc gia đã thu lưu con.”

Nghe vậy, Lý thị không nhịn được nữa, lên tiếng trách mắng:

“Hà gia đối xử với con tốt như thế, sao con lại làm ra những chuyện đó? Con có biết những việc con làm khiến ta ở Hà gia không ngẩng đầu lên nổi không? Con có thể vì một người cưu mang mình mà gả đi, vậy Hà gia đã cưu mang con hơn mười năm, sao con có thể nhẫn tâm lấy oán báo ân như thế?”

Vừa dứt lời, Lý thị lập tức nhớ tới lời dặn của trượng phu, cảm thấy lời mình nói có phần quá đáng, vội vàng chữa lại:

“A Nguyên, ta không trách con. Kế phu con và lão thái thái đều đã đồng ý không truy cứu chuyện trước đây nữa rồi. Con theo ta trở về đi... Nếu con không nỡ xa người thợ rèn kia, thì dẫn hắn cùng về luôn. Để kế phụ và lão thái thái gặp hắn một lần, được không?”

Thái độ của mẫu thân đột nhiên thay đổi, lại còn nói muốn Hoắc gia cùng trở về Hà gia, thật sự rất kỳ lạ.

“Lần này ta tới, ta không nói với kế phụ và lão thái thái, chỉ dẫn theo đệ đệ con tới thôi. Nó đang ở khách điếm, cứ luôn miệng đòi gặp tỷ tỷ. Con theo ta đi gặp nó một chút đi, những chuyện khác để sau hãy nói, được không?”

Giọng nói của Lý thị vô cùng dịu dàng.

Nhưng chính người mẫu thân dịu dàng như thế này, mỗi lần nàng chịu uất ức lại dịu giọng khuyên nàng nhịn một chút rồi sẽ qua, đừng so đo với lão thái thái và kế tỷ.

A Nguyên nhìn chằm chằm mẫu thân mình rất lâu, nhìn đến mức Lý thị có chút chột dạ.

Một lúc sau, bên ngoài cửa sổ vang lên giọng nói trầm lạnh:

“Sao không đưa đệ đệ của A Nguyên tới đây, mà nhất định phải bắt A Nguyên qua gặp?”

Giọng nói của Hoắc Kình truyền vào trong phòng.

Lý thị nghe thấy, sắc mặt lập tức hơi tái đi, trong lòng chột dạ.

Nhưng ngay sau đó nghĩ tất cả đều là vì tốt cho A Nguyên, bà liền không còn thấy chột dạ nữa.

Người thợ rèn này rốt cuộc là hạng người thế nào, bà còn chưa biết rõ, sao có thể dễ dàng giao A Nguyên cho hắn được?

Lý thị lau nước mắt trên mặt, nghẹn ngào nói:

“Đệ đệ nó bị sốt, ta không tiện dẫn tới đây. A Nguyên, con thương đệ đệ nhất mà, chẳng lẽ con thật sự không chịu về thăm nó sao?”

A Nguyên cũng không ngốc, sao lại không nhìn ra sơ hở của mẫu thân?

Huống hồ từ Hà gia thôn đến trấn Thanh Thủy đâu phải một hai canh giờ, mà là hai ngày một đêm. Lão thái thái sao có thể để mẫu thân dẫn đệ đệ ra ngoài?

Đây chỉ sợ là trò do Hà Dự bày ra, nên A Nguyên cứng rắn nói:

“Con sẽ không đi.”

Lý thị như bị tổn thương đến tận cùng, nước mắt lại tiếp tục rơi xuống:

“Con thật sự nhẫn tâm mặc kệ đệ đệ mình sao? Hay là con đã bị người đàn ông bên ngoài kia rót bùa mê thuốc lú, đến cả mẫu thân và đệ đệ cũng không cần nữa?”

Khi nhắc đến người đàn ông bên ngoài, Lý thị cố ý hạ thấp giọng.

Sau đó nói tiếp:

“Con còn nhỏ, biết gì về lòng người hiểm ác? Hắn cưu mang con vì mục đích gì, ta hiểu rõ hơn ai hết!”

Nói tới đây, Lý thị có phần kích động.

Điều A Nguyên không thể nghe nhất chính là có người nói xấu Hoắc gia trước mặt nàng.

Đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc:

“Hoắc gia rất tốt. Chàng sẽ không bắt nạt con, không coi con như nha hoàn để sai khiến, cũng không đánh chửi con, càng không cố ý bôi nhọ con.”

“Còn Hà gia mà mẫu thân luôn miệng nói là có đại ân với chúng ta. Bọn họ đúng là đã cưu mang con, nhưng bao năm nay, mẫu thân thật sự không nhìn thấy lão thái thái và Hà Doanh Doanh đối xử với con thế nào sao?”

Ở Hà gia, A Nguyên chẳng khác gì một người ở.

Không cần trả công, chỉ cần cho một bát cơm là có thể tùy ý sai bảo, tùy ý bắt nạt.

Nhưng trong mắt Lý thị, mọi chuyện lại khác.

Bà nói:

“Lão thái thái đúng là hà khắc một chút, Doanh Doanh cũng ngang ngược một chút. Nhưng con có thể sống đến ngày hôm nay đều là nhờ Hà gia. Cả nhà Hà gia đều là ân nhân cứu mạng của con. Con chịu khổ một chút thì coi như báo đáp bọn họ.”

“Đằng nào sau này con cũng phải gả đi. Cố nhịn thêm một hai năm nữa rồi rời khỏi Hà gia là được. Chỉ có từng ấy thời gian thôi mà con cũng không nhịn nổi sao? Tại sao lại trộm bạc? Tại sao lại làm kế phụ con bị thương?”

Càng nói về sau, Lý thị càng kích động.

A Nguyên bỗng bật cười một tiếng:

“Mẫu thân thật sự cho rằng là con trộm bạc, làm Hà Dự bị thương sao?”

Nghe nữ nhi gọi thẳng tên trượng phu, tiếng khóc của Lý thị chợt ngừng lại, vội vàng nói:

“Sao con có thể gọi thẳng tên kế phụ con như vậy?”

Gương mặt vốn còn khá bình tĩnh của A Nguyên lập tức hiện lên vẻ chán ghét nơi đáy mắt.

Nàng chậm rãi thốt ra bốn chữ:

“Ông ta không xứng.”

“Phụ thân của con chỉ có một người, tên là Tô Quý Bá, không phải Hà Dự.”

Lý thị không dám tin nhìn nữ nhi.

Chính bốn chữ “ông ta không xứng” ấy khiến bà quên sạch lời dặn của trượng phu, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Ánh mắt nhìn A Nguyên cũng thay đổi:

“Sao con lại biến thành bộ dạng như bây giờ? Hoàn toàn không còn giống nữ nhi của ta nữa!”

“Năm đó nếu không phải kế phụ bây giờ của con thuyết phục lão thái thái thu nhận con, thì hiện giờ con đã bị tam đường thúc và tam đường thẩm nhẫn tâm của con bán đi từ lâu rồi!”

“Hơn nữa ở Hà gia bao năm nay, kế phụ dạy con đọc sách biết chữ, yêu thương con như con ruột. Vậy mà con lại nói ra những lời đại nghịch bất đạo như thế sao?”

Nhìn mẫu thân hết lòng bênh vực Hà Dự, lại hoàn toàn không nghi ngờ dù chỉ một câu những điều Hà Dự nói.

Thậm chí còn không hỏi những chuyện đó có thật sự do nàng làm hay không, mà đã mặc nhiên cho rằng chính nàng làm.

Trong lòng A Nguyên lạnh buốt đến tận cùng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »