Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Lượt đọc: 635 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »
Chương 177

❊ ❊ ❊

Có không ít người thấy thợ rèn Hoắc có hai cửa hàng, lại cao lớn tuấn tú, nên khó tránh khỏi việc chiêu dụ những đóa đào hoa mang tâm tư bất chính.

Trước cửa tiệm rèn và trên con đường hắn thường đi về nhà, chẳng thiếu những nữ nhân ăn diện lộng lẫy.

Người chủ động lao vào lòng hắn lại càng không ít, nhưng thợ rèn Hoắc chưa từng liếc mắt nhìn ai lấy một lần.

Chuyện này truyền từ một người thành mười người, từ mười người thành trăm người, người dân quanh vùng đều biết cả.

Ánh mắt A Nguyên bất giác hướng về Hoắc gia đang giúp băm rau trong sân, ánh mắt đầy mê mẩn. Trong đám nam nhân, dáng người hắn là cao thẳng nhất, mà dung mạo cũng là nổi bật nhất.

A Nguyên nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Nhưng đó cũng là sự thật mà.”

Hứa nương tử cười trêu:

“Biết rồi, biết rồi, phu thê hai người ân ái rồi. Đúng không nào, Tiểu Viên Viên?”

Tiểu cô nương há miệng “hô hô hô” mấy tiếng, sau đó cười theo Hứa nương tử. Nụ cười ấy gần như khiến trái tim người ta mềm nhũn, càng khiến người khác yêu thích không thôi.

Có một tiểu khuê nữ như vậy, chẳng trách thợ rèn Hoắc ngày nào cũng bế trên tay, chẳng nỡ rời.

A Nguyên cũng cúi đầu nhìn tiểu khuê nữ của mình. Thấy con bé cười, nàng cũng không nhịn được mà cười theo.

Đúng lúc khung cảnh đang vô cùng ấm áp, bỗng một giọng nói vang dội truyền từ ngoài cửa vào:

“Hoắc thợ rèn, huynh đệ của ngươi tới rồi đây!”

Nghe thấy giọng nói này, động tác cầm dao của Hoắc Kình khựng lại.

Những người đang làm việc trong sân cũng đồng loạt dừng tay, người đang trò chuyện cũng ngừng lại, cùng nhìn về phía cổng.

Ngay sau đó, một đại hán râu quai nón còn cao lớn hơn cả thợ rèn Hoắc bước từ ngoài vào. Trong chốc lát, tất cả đều ngẩn người.

Theo sát phía sau là một nam nhân mặc áo xanh, phong thái nho nhã.

Một người mang khí chất võ tướng, một người mang khí chất văn nhân, tạo thành sự đối lập vô cùng rõ rệt.

Cổng nhà họ Hoắc vốn đang mở, nên hai người cứ thế đi vào.

Phía sau còn có mấy tùy tùng ôm hộp lễ theo cùng.

Ban đầu trên mặt hai người đều mang ý cười, nhưng khi nhìn thấy Hoắc Kình, ánh mắt rơi xuống con dao phay trong tay hắn, sắc mặt cả hai đều trở nên có chút phức tạp.

Hiển nhiên Hoắc Kình không ngờ bọn họ sẽ tới.

Hắn ngẩn ra một lát rồi mới hoàn hồn, đặt dao xuống, nói vài câu với người bên cạnh rồi đứng dậy đi về phía A Nguyên.

Mọi người nhìn thợ rèn Hoắc đi tới bên cạnh thê tử mình, không biết nói gì đó, sau đó hai người cùng bước tới trước mặt hai vị khách.

Ai nấy đều không khỏi tò mò quan hệ giữa thợ rèn Hoắc và hai người này.

Hai người nhìn người phụ nhân đang bế đứa trẻ bên cạnh Hoắc Kình, sắc mặt mỗi người một khác.

Đại hán vạm vỡ ghé sát tai nam nhân áo xanh, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Trông nàng ấy còn chẳng phúc hậu bằng muội muội ta nữa.”

Mạc Thất: “...”

Hắn thật sự không muốn phụ họa gu thẩm mỹ của tên đại hán bên cạnh.

Phu thê hai người tiến lại gần.

Hoắc Kình giới thiệu:

“Hai người họ là bằng hữu chí cốt ta quen được trong quân ngũ trước đây.”

A Nguyên khẽ cúi người chào.

Nhìn thấy đại hán hung dữ kia, có lẽ vì nguyên nhân từ Hoắc gia nên nàng cũng không còn sợ những người có vẻ ngoài dữ dằn nữa.

Nhưng khi nhìn nam nhân nho nhã kia, trong lòng nàng không khỏi kinh ngạc.

Hoắc gia cao lớn, Hạ Bân và Từ Văn cũng đều là những người cường tráng.

Sao bỗng nhiên lại xuất hiện một người hoàn toàn không cùng kiểu như thế?

Dù thắc mắc, A Nguyên vẫn không biểu lộ ra ngoài.

Nam nhân áo xanh tự giới thiệu:

“Ta tên Mạc Thất, còn hắn họ Hồ, gọi hắn là Hồ Đại là được.”

A Nguyên khẽ gật đầu.

Hoắc Kình tiếp tục giới thiệu với hai người:

“Thê tử của ta, A Nguyên.”

Rồi nhìn sang khuôn mặt nhỏ của khuê nữ trong lòng A Nguyên, ánh mắt dịu dàng hơn vài phần:

“Nữ nhi của ta, Viên Viên.”

Hai người vốn đã biết Hoắc Kình có nữ nhi.

Nhưng tận mắt nhìn thấy, vẫn không khỏi cảm thán trong lòng.

Mới một năm rưỡi không gặp, vậy mà hắn đã làm phụ thân rồi.

Nhìn tiểu cô nương mềm mềm nhỏ nhỏ ấy, thật sự chẳng giống người phụ thân cao lớn cường tráng của nó chút nào.

Mạc Thất nói:

“Biết hôm nay là tiệc đầy tháng của tiểu điệt nữ nên chúng ta chuẩn bị chút lễ mọn.”

Hắn nhìn về phía mấy tùy tùng phía sau.

Tùy tùng lập tức dâng lễ lên.

Hoắc Kình nhìn những hộp lễ kia, cũng không khách sáo, quay sang nói với Vân nương:

“Làm phiền cô cô mang đi cất giúp.”

Vân nương lúc này mới hoàn hồn, vội vàng dẫn mấy người vào chính đường.

Hồ Đại nhìn về phía chỗ nấu ăn, lại nhìn tấm tạp dề đang buộc bên hông Hoắc Kình, vẻ mặt vô cùng khó tả.

Hắn hạ thấp giọng:

“Không phải, ta chẳng tò mò gì cả. Ta chỉ tò mò đồ ăn lão Hoắc nấu có ăn được không thôi.”

Người nghe được câu này ngoài Hoắc Kình và Mạc Thất ra thì chỉ có A Nguyên.

Về điểm này, A Nguyên hoàn toàn đồng ý.

Cơm Hoắc gia nấu quả thật không ăn nổi.

Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến kỹ năng thái rau của hắn.

Mạc Thất nói:

“Lão Hoắc chỉ đang thái rau thôi. Ngươi có thấy hắn cầm xẻng nấu ăn đâu? Hơn nữa đã lâu như vậy rồi, biết đâu tay nghề đã tiến bộ.”

Hồ Đại khinh bỉ nhìn đôi tay của Hoắc Kình rồi quay sang Mạc Thất:

“Ngươi tin hắn tiến bộ thì cứ tin, chứ lão tử không tin.”

Hoắc Kình thản nhiên liếc hắn một cái:

“Một lát nữa ngươi đừng ăn.”

Hồ Đại nhún vai:

“Chỉ cần không phải ngươi xuống bếp, chỉ cần nuốt nổi, ăn xong không nôn mửa tiêu chảy thì lão tử đều ăn!”

Hoắc Kình tháo tạp dề trên người xuống, ném lên giá gỗ bên cạnh.

Hắn nói với A Nguyên:

“Ta ra ngoài với bọn họ một lát. Nàng ở nhà nghỉ ngơi trước, nếu có việc thì bảo Đại Hoa đến tiệm thêu tìm ta.”

A Nguyên gật đầu, rồi đưa chìa khóa cửa tiệm cho hắn.

Hiện giờ trong cửa tiệm không có ai, nói chuyện ở đó còn thuận tiện hơn các tửu lâu trà quán.

Một đoàn người rời đi.

Hứa nương tử mới tiến lại gần A Nguyên, nhìn về phía cổng rồi nhỏ giọng hỏi:

“Những người này trông chẳng giống người bình thường chút nào. Hoắc nương tử, muội có biết bằng hữu của nam nhân nhà muội rốt cuộc là thân phận gì không?”

A Nguyên cũng mờ mịt lắc đầu.

Ngoài việc biết thân phận của Hoắc gia trước khi nhập ngũ là người nhà họ Hà, những chuyện trong quân doanh của hắn, nàng hoàn toàn không biết gì.

Đến trước lúc chạng vạng, tiệc đã có thể khai bàn.

A Nguyên bảo Đại Hoa đi gọi bọn họ.

Sau khi trở về, nàng cho bày thêm hai bàn.

Một bàn dành cho Hoắc gia và các vị khách mới tới.

Bàn còn lại dành cho các tùy tùng của họ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »