Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Lượt đọc: 635 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »
Chương 161

❊ ❊ ❊

Hiện giờ gã đã tới Kim Đô, chuẩn bị tham gia kỳ điện thí.

Hà Dự vô cùng tự tin.

Trong số các thí sinh cùng khóa, tài năng của gã tuy không phải xuất sắc nhất, nhưng gã rất giỏi luồn lách, biết phải nịnh bợ loại người nào mới có lợi cho con đường làm quan của mình.

Cho dù không lọt vào ba vị trí đầu, ít nhất gã cũng có thể đỗ Tiến sĩ. Dựa vào những mối quan hệ đó, thế nào cũng có thể đè đầu huyện lệnh huyện Vũ An một bậc.

Đến lúc đó đối phó với tên thợ rèn kia chẳng khác nào bóp chết một con kiến.

Hôm nay là tiệc do Hàn Lâm học sĩ đại nhân tổ chức.

Tấm thiệp mời này Hà Dự đã phải hao tổn không ít tâm tư mới có được.

Nhưng vừa tới trước cổng phủ, gã đã bị một đại hán cao lớn cường tráng, râu quai nón đầy mặt chặn lại.

“Ngươi là Hà Dự?”

Đại hán nheo mắt, lạnh giọng hỏi.

Người này khiến Hà Dự nhớ tới tên thợ rèn ở huyện Vũ An.

Một cảm giác cực kỳ khó chịu lan ra từ đáy lòng.

Nhưng gã biết Kim Đô không giống huyện Vũ An.

Nơi đây tàng long ngọa hổ, những người trông có vẻ bình thường cũng không thể tùy tiện đắc tội. Ai biết sau lưng họ có những nhân vật nào chống lưng.

Hà Dự ôn hòa đáp:

“Tại hạ chính là Hà Dự. Xin hỏi các hạ là vị nào?”

Vừa dứt lời, người bên cạnh dường như đã nhận ra đối phương, sắc mặt lập tức biến đổi:

“Tuyên Vũ tướng quân!”

Nghe vậy, đồng tử Hà Dự co rụt lại.

Gã vội vàng khom người chắp tay hành lễ:

“Cử nhân Hà Dự xin bái kiến Tuyên Vũ tướng quân.”

Tuyên Vũ tướng quân là võ quan chính ngũ phẩm.

Tuy không bằng vị Hàn Lâm học sĩ tam phẩm kia, nhưng vẫn là nhân vật hiện giờ Hà Dự không với tới nổi.

Tuyên Vũ tướng quân nhướng mày, từ trên xuống dưới đánh giá gã một lượt.

“Nhìn cũng ra dáng người đấy. Không ngờ lại là thứ ngụy quân tử ngoài vàng trong thối.”

Sắc mặt Hà Dự trắng bệch.

Dù câu nói có dùng sai thành ngữ, nhưng gã vẫn hiểu ý đối phương.

Gã chưa từng gặp vị Tuyên Vũ tướng quân này.

Đây là lần đầu tiên gặp mặt, sao lại đắc tội với người ta được?

“Tướng quân... ý ngài là gì?”

Tuyên Vũ tướng quân cười lạnh:

“Cũng chẳng có ý gì. Chỉ muốn báo cho ngươi biết một tiếng, lão tử để mắt tới ngươi rồi, tốt nhất nên cẩn thận.”

Nói tới đây, ông ta bước lên hai bước, cúi đầu ghé sát tai Hà Dự:

“Ngươi đã đắc tội với người không nên đắc tội. Ta tiện tay giúp một chuyện. Chỉ cần có ta ở đây, ngươi cả đời cũng chỉ dừng lại ở thân phận Cử nhân.”

Mắt Hà Dự trợn to.

Còn chưa kịp phản ứng thì vị tướng quân cao lớn kia đã đứng thẳng người, quay lưng đi xuống bậc thềm.

Người bên cạnh thấp thỏm hỏi:

“Ngươi đắc tội với Tuyên Vũ tướng quân từ khi nào vậy?”

Hà Dự cũng hoàn toàn mù mờ.

Gã chỉ cảm thấy đau đầu.

Gã thật sự không hiểu mình đã chọc phải nhân vật lớn như vậy từ lúc nào.

Đại hán đi xuống dưới, tới bên cạnh một nam nhân mặc thanh y, lẩm bẩm:

“Ta đã làm theo lời ngươi, tới đe dọa hắn rồi. Cách này thật sự có tác dụng sao? Chỉ đối phó một tên Cử nhân thôi mà còn bắt đường đường một vị tướng quân như ta đích thân ra mặt. Có phải là giết gà dùng dao mổ trâu không? Chi bằng tìm đại một lý do bắt hắn lại, nhốt mười tám hai mươi năm chẳng phải xong rồi sao?”

Người đàn ông áo xanh nhìn ông ta:

“Hắn đã là Cử nhân có công danh rồi. Hơn nữa còn kết giao với không ít người, không thể tùy tiện động vào. Với lại ai bảo chúng ta đều nợ Hoắc Kình một ân tình. Đích thân ra mặt vẫn thể hiện thành ý hơn là tùy tiện phái người đi giải quyết.”

“Hơn nữa Hoắc Cận nói trong thư rằng người này tâm thuật cực kỳ bất chính. Chỉ cần ép hắn đến bước đường cùng, hắn nhất định sẽ tìm cách đi đường tà đạo. Đến lúc đó chúng ta đào sẵn một cái hố để hắn tự nhảy vào, chẳng phải giống như đùa bỡn chuột nhắt, thú vị hơn sao?”

Đại hán hừ lạnh:

“Còn không phải vì ngươi rảnh rỗi phát chán, muốn tìm trò tiêu khiển.”

Miệng đại hán đầy lời thô tục, nhưng nam nhân áo xanh đã quen từ lâu nên chẳng hề thấy khó chịu.

Đại hán lộ vẻ ghét bỏ:

“Ta ghét nhất đám văn thần các ngươi. Chuyện đơn giản như vậy, cứ nhất quyết phải vòng vo tam quốc.”

Nam nhân áo xanh không nói thêm nữa.

Nói nhiều thì tên mãng phu bên cạnh cũng chẳng hiểu.

Một lúc sau, đại hán lại khó hiểu nói:

“Nói mới nhớ, Hoắc Cận cũng thật là. Từ quan dứt khoát như vậy. Vừa mới được phong tướng quân, quan phục còn chưa kịp mặc nóng người thì hôm sau đã từ quan. Rốt cuộc hắn nghĩ cái gì vậy? Rời đi hơn một năm rồi, đột nhiên gửi thư bảo chúng ta giúp đối phó một tên Cử nhân bé tẹo như thế. Trước kia ta đã không hiểu nổi hắn, giờ càng không hiểu nổi hơn.”

Nam nhân áo xanh khẽ lắc đầu.

Ông ta cũng không nhìn thấu được.

Đại hán nhớ tới lá thư kia, thở dài:

“Hoắc Cận còn nói với lão tử rằng hắn đã thành thân rồi, bảo ta gả muội muội ta đi. Ngươi nói xem, muội muội ta có điểm nào không xứng với hắn? Ta giới thiệu muội muội cho hắn, hắn lại bảo mình phải đi phương Nam, đường xa vất vả sẽ khiến muội muội ta chịu khổ. Đến cả ý kiến của muội ấy cũng không hỏi, trực tiếp bỏ đi luôn!”

Nam nhân áo xanh nhớ tới dáng vẻ vai u thịt bắp, mặt tròn như trăng rằm của muội muội đại hán.

Lại nghĩ tới gương mặt tuấn tú của Hoắc Cận.

Dù thế nào cũng không thể ghép hai người đó thành một đôi được.

Im lặng.

Không nói gì mới là lựa chọn tốt nhất.

“Chờ đến lúc rãnh rỗi, lão tử nhất định phải đi tìm hắn. Xem thử rốt cuộc tức phụ của hắn đẹp nghiêng nước nghiêng thành đến mức nào mà còn xinh hơn cả muội muội ta.”

Nam nhân áo xanh im lặng một lát rồi nói:

“Hà tất phải chờ lúc rảnh. Huyện Vũ An vốn đã có nô lệ Bắc Cương xuất hiện. Chờ xử lý xong tên này, ngươi cứ chủ động xin đi huyện Vũ An truy quét địch, ta đi cùng ngươi.”

Cuộc sống của Vân nương vừa mới ổn định lại thì Trần Đại Thắng đã tìm tới tiệm thêu.

Chuyện của Trần gia, A Nguyên cũng là nghe Hứa nương tử kể lại.

Nửa tháng trước, quả phụ Trần gia đã trộm bạc, ôm con bỏ trốn.

Trần Đại Thắng lập tức trở thành tội nhân của nhà họ Trần, ai ai cũng ghét bỏ.

Mà Trần lão thái vốn ngang ngược cay nghiệt, khoảng thời gian này lại luôn thiên vị góa phụ chưa qua cửa kia, cũng không còn đại tức phụ để hành hạ nữa, liền dốc sức giày vò hai tức phụ còn lại.

Vì vậy sau khi tiền bạc của cả nhà bị trộm sạch, ngoài Trần Đại Thắng bị người trong nhà ghét bỏ thì Trần lão thái cũng chẳng khá hơn là bao.

Bà ta không còn ngẩng đầu nổi trước mặt hai tức phụ.

Hai người kia càng ngày càng làm ầm lên đòi phân gia.

Trong nhà không yên ổn, lại thêm tiền bạc của mình cũng bị trộm mất.

Trần lão thái trực tiếp ngã bệnh.

Ngoài trưởng tử ra, bên cạnh giường bệnh chẳng có ai chịu chăm sóc bà.

Ngày nào bà cũng phải nghe hai tức phụ chửi mắng.

Trần Đại Thắng tuy suy sụp tinh thần, không ngẩng đầu lên nổi ở nhà và trong thôn Trần gia, nhưng vì không có cơm ăn nên vẫn phải tới huyện Vũ An tìm việc làm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »