Mị Công Khanh

Lượt đọc: 7264 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 245
phiên ngoại: phiền não a phiền não.

❊ ❊ ❊

Trần Dung ngửa đầu nhìn con, thấy cậu đứng trước mặt người nhà vẫn đeo mặt nạ, thần thái hồn nhiên đã quên mất hiện giờ cậu không hề bộc lộ khuôn mặt thật. Xem ra, cậu mang mặt nạ này cũng khá lâu rồi.

Nghĩ đến đây, Trần Dung không khỏi nhủ thầm: Lúc trước Thất lang đối diện với gương mặt của Hiên nhi thì luôn thở dài, ta còn trách chàng nghĩ quá nhiều, hiện tại xem ra, thà rằng diện mạo của Hiên nhi bình thường một chút.

Lúc này, đoàn xe lại tiếp tục chạy về phía trước.

Vương Hiên trèo lên xe ngựa của mẫu thân, vừa thủ thỉ với mẫu thân, vừa thỉnh thoảng trả lời vài câu của phụ thân.

Mà bên cạnh, cặp song sinh nhìn thấy muội muội càng nhìn càng yêu, càng đùa càng vui. Thường thường có tiếng thét to truyền đến, Trần Dung ngẩng đầu nhìn, hai mắt mở to.

Chỉ thấy Vương Túc cưỡi trên lưng ngựa giơ cao tiểu muội ném lên trời, thân mình nhỏ nhắn bay lên theo hình vòng cung rồi được Vương Lăng vội vàng giục ngựa chạy đến tiếp được. Ngay khi tiểu muội rơi xuống tay Vương Lăng, ba tiếng cười đồng thời vang lên, tiếng cười này ngoại trừ của Vương Túc và Vương Lăng thì đó của Vương Quân.

Vương Quân luôn rất lạnh lùng, giờ phút này lại cười khanh khách sung sướng, giống như một tiểu nữ oa bình thường.

Nhìn hai huynh đệ đùa nghịch nữ nhi như món đồ chơi, Trần Dung nhíu mày kêu lên: “Nhẹ chút, thấp một chút.” Tuy rằng nàng luyện võ nên đã quen mắt, thấy thân thủ của hai nhi tử cao hơn nàng rất nhiều nhưng nàng vẫn lo lắng bọn họ lỡ tay.

Trả lời của nàng không phải cặp song sinh mà là tiểu oa nhi, bé non nớt kêu lên: “Đừng nghe mẫu thân nói…… Người nhát gan lắm, không hề giống như đại trượng phu.”

Lời của tiểu muội vừa thốt ra, Vương Túc vui vẻ nói: “Mẫu thân là phụ nhân, đương nhiên không phải là đại trượng phu rồi.”

“Chẳng lẽ, Quân nhi là đại trượng phu sao?”

Lời của Vương Lăng làm cho Vương Quân nghiêng đầu suy nghĩ, đôi mắt trong veo chuyển vòng, nghiêm túc gật đầu: “Phụ thân nói Quân nhi là một người oai hùng. Ta oai hùng, tất nhiên là đại trượng phu rồi.”

Bé nói xong, ba ánh mắt đồng thời nhìn về phía Vương Hoằng.

Đối diện với vẻ mặt buồn cười của ba nhi tử, Vương Hoằng hừ nhẹ một tiếng, chàng vươn tay xoa trán, thầm nghĩ: Ngay cả A Dung cũng nói như vậy, hài tử này cái nên nghe thì không nên nghe, cái không nên nghe thì lại nhớ rất rõ.

Thấy cặp song sinh lại đùa nghịch tiếp, Trần Dung quay đầu lại, hỏi han Vương Hiên: “Con ta đã 17, có nữ lang nào vừa ý không?”

Vương Hiên cúi đầu xuống.

Đối mặt với mẫu thân, mắt phượng nheo lại, cậu cất giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng: “Nữ lang vừa ý ư? Mẫu thân dùng sai từ rồi. Trên thiên hạ, ngoài nữ lang vẫn còn rất nhiều thứ có thể sử dụng hai chữ ‘vừa ý’.”

Trên thực tế, đối với một thiếu niên hăng hái thì những lời này thực bình thường.

Cũng không biết vì cái gì, tim Trần Dung đập thót một cái, nhịn không được nhỏ giọng hỏi: “Ngoại trừ nữ lang, Hiên nhi còn vừa ý cái gì nữa?”

Một lời thốt ra, Vương Hiên trừng mắt phượng, Vương Hoằng nghiêng đầu nhìn Trần Dung.

Theo bản năng, Trần Dung rụt đầu, thành thật cúi đầu xuống.

Vương Hiên hừ một tiếng, nói với giọng ảo não: “Mẫu thân, nếu người khác nói lời này dù thế nào con cũng phải làm cho hắn nằm ba ngày không thể xuống giường.” Cậu thở phì phì: “Nhi tử là con ruột, chẳng lẽ có yêu thích gì mà mẫu thân còn không biết sao?”

Trần Dung nghe lời chỉ trích nghiêm khắc lại rụt đầu.

Vương Hiên tức giận không khỏi nghẹn lời, cậu cắn răng nói: “Nhi tử cũng giống như phụ thân, đường đường là trượng phu, việc nam sắc luyến đồng không thể ưa thích nổi.”

Trần Dung liên thanh đáp: “Đúng, đúng.” Quả thực thành kẻ phụ hoạ.

Vương Hiên vẫn đang phiền não, cậu trừng mắt nhìn mẫu thân một cái, rồi tháo mặt nạ xuống.

Khi mặt nạ được tháo xuống, Vương Hiên 17 tuổi, mặt trắng như ngọc, đôi mắt phượng lập tức trở nên hoa lệ chói mắt.

Ngay lập tức, Trần Dung chỉ cảm thấy trước mắt chợt lóe sáng, xe ngựa vốn giản dị trở nên hoa lệ xa xỉ.

Có lẽ là do hàng năm đội mặt nạ, gương mặt Vương Hiên lạnh lùng, ánh nhìn lưu chuyển cũng lấp lánh ánh sáng.

Ngũ quan hình dáng của cậu hoàn mỹ đến cực điểm, hưởng di truyền từ sự hoàn mỹ cao quý của Vương Hoằng, lại đi đôi với diễm sắc trên gương mặt cậu, tạo thành một nét mặt hiếm thấy.

Năm năm trước, tuy rằng Vương Hiên diễm mĩ, nhưng dù sao vẫn còn nét trẻ con, thoạt nhìn là một thiếu niên xinh đẹp đến cực điểm. Nhưng hiện tại, mày cậu như kiếm, ánh mắt sắc bén, môi nhẹ nhàng mím chặt, cả khuôn mặt tựa như bức tranh sơn thủy, tuyệt mỹ bức người, cũng khí thế bức người.

Diện mạo thế này chỉ sợ đi đến đâu cũng sẽ khiến xung quanh trở nên lặng ngắt như tờ.

Vương Hiên tháo mặt nạ xuống, quay đầu nghiêm túc nhìn Trần Dung, căm tức nói: “Mẫu thân. Bộ dạng hiện tại của nhi tử có phải là đại trượng phu hay không?”

Trần Dung vội vàng gật đầu, dùng sức gật đầu, trong lòng âm thầm kêu khổ: Nàng cũng chỉ hoài nghi một chút, Hiên nhi trưởng thành sẽ trông như thế nào?

Vương Hiên thấy mẫu thân tội nghiệp nên khẽ hừ một tiếng, quyết định buông tha nàng.

Khi còn nhỏ, Vương Hiên đã là người thông minh đa tài, giống như phụ thân, cậu luôn lo lắng ẫu thân, luôn âm thầm thu xếp mọi việc. Vì thế với thói quen này, cậu ở bên Trần Dung bớt đi sự kính sợ, giống bằng hữu hơn là giống mẫu tử.

Giáo huấn mẫu thân một phen, thấy nàng đã thành thật nhận sai, Vương Hiên khẽ hừ một tiếng, cúi đầu, gác mặt bên gáy nàng: “Mẫu thân, ta hận nhất bị người ta cho là kẻ đoạn tụ.”

Cậu nói với giọng oán giận: “Phụ thân lo lắng đúng mà, điều không nên nhất đó là lớn lên giống như mẫu thân.”

Trần Dung nói với vẻ ôn nhu: “Mẫu thân cũng không phải cố ý mà.”

Vẻ mặt nàng đau khổ, nàng thì thào nói: “Bốn người các con phụ thân đều không vừa lòng. Nhưng từ sau khi sinh ra muội muội, phụ thân con đã chấp nhận rồi, cũng không đi nhìn ngắm sơn thủy nữa.”

Vương Hiên chê cười rồi nói: “Đúng vậy, người muốn một hài tử oai hùng, trời xanh cho người một hài tử oai hùng, tiếc rằng đó lại là nữ nhi. Đương nhiên phải chấp nhận rồi.”

Tuy rằng cậu cười nhạo nhưng thấp giọng, rõ ràng là không muốn để phụ thân đang giục ngựa chạy bên ngoài nghe thấy.

Hai mẫu tử nói nói cười cười, thời gian cũng trôi qua rất nhanh. Sau nửa canh giờ, cặp song sinh chơi mệt, bọn họ giục ngựa lại đây. Vương Túc giơ hai tay, ném muội muội vào trong lòng Vương Hiên ngồi trong xe ngựa.

Vương Hiên tiếp nhận, cúi đầu, đối diện với đôi mắt đen láy trong veo như nước của muội muội. Bé đối mặt với Đại huynh, hiển nhiên bị diện mạo của cậu chấn động, vươn bàn tay nhỏ bé xoa mặt cậu.

Vừa xoa mặt Đại huynh, Vương Quân vừa chớp mắt to một cách tò mò. Một hồi lâu, bé cọ cọ vạt áo cậu, vòng ôm cổ Vương Hiên.

Lúc này, Trần Dung cũng vươn tay qua.

Vừa duỗi tay ra, tay oa nhi ôm Vương Hiên càng thêm chặt, bé buồn bực kêu lên: “Không cần mẫu thân đâu.”

Trần Dung cười nói:“Quân nhi, Đại huynh con mệt mỏi, vẫn để mẫu thân bế đi.”

“Không cần.”

Vương Quân vừa trả lời, vừa vươn tay xoa mặt Đại huynh, đột nhiên, bé nói với giọng nghiêm túc: “Đại huynh rất đẹp, ta gả cho huynh.”

Lời này vừa thốt ra, xung quanh trở nên yên tĩnh.

Trần Dung kêu lên: “Quân nhi chớ có nói bậy, lại đây, để mẫu thân bế.”

Vang lên đồng thời với câu nói của nàng còn có giọng điệu rầu rĩ của Vương Túc Vương Lăng: “Quân nhi không tốt, Nhị huynh đối tốt với Quân nhi như vậy mà Quân nhi cũng không nói gả cho ta.”

“Quân nhi khiến cho Tam huynh thương tâm mà.”

Nghe thấy tiếng hai huynh trưởng oán giận, Vương Quân vẫn ôm chặt Vương HIên, khuôn mặt nhỏ nhắn dán lên mặt Đại huynh, chớp mắt to cất giọng trong trẻo non nớt: “Phụ thân có câu cửa miệng, đã làm thì phải làm tốt nhất. Đại huynh đẹp nhất, Quân nhi phải gả cho người đẹp nhất.” Mới nói đến đây, bé lại bổ sung: “Không đúng, là cưới, Quân nhi muốn cưới người đẹp nhất.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »