Mị Công Khanh

Lượt đọc: 7246 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 202
vương hoằng đau lòng.

❊ ❊ ❊

Một đêm này, Trần Dung đau đớn mà tỉnh lại vài lần, lại nôn khan hai lần.

Mấy tháng trước, nàng mang thai mà không thấy có chút dấu hiệu, hiện tại bị thương, cảm giác không thoải mái dù thế nào cũng sẽ biểu lộ ra.

Thức dậy vài lần, đến giờ sửu nàng mới dần dần ngủ mê man.

Chưa được một canh giờ, Trần Dung đã tỉnh lại.

Sau khi nôn khan hai tiếng, nghe tiếng gà gáy cùng tiếng người nói bên ngoài, nhìn ánh nắng chiếu rọi, rốt cuộc nàng không ngủ được nữa.

Nghiêng đầu, Trần Dung ngắm nhìn bầu trời không chớp mắt.

Nắng sớm sáng ngời, một tầng sương bao phủ trong trời đất, bóng cây lay động, bầu trời qua lớp rèm cửa sổ bằng lụa mỏng hơi hơi mông lung lại bao la khôn cùng.

Cũng không biết qua bao lâu, một tiếng bước chân lặng yên nhẹ nhàng tới gần nàng.

Trần Dung mở to mắt nhìn, không quay đầu, vẫn ngắm nhìn bên ngoài, khàn khàn nói: “Thất lang thức dậy thật sớm.”

Tiếng bước chân ngừng lại trước tấm màn, giọng nói thấp cũng khàn khàn của Vương Hoằng truyền đến: “Ta không ngủ được.”

Giọng nói của chàng nhẹ mà phiêu miểu, giống như bay tới từ nơi xa xôi.

Trần Dung không quay đầu, nàng chỉ nhẹ nhàng lên tiếng…… Giọng nói thực đạm thực bình tĩnh, giống như cho tới nay, sinh tình khắc vào hồn phách nàng đã lặng yên phai nhạt.

Vương Hoằng vẫn không nhúc nhích nhìn nàng, tay áo màu trắng phất phơ trong gió.

Một hồi lâu, chàng đi về phía nàng.

Nhẹ nhàng đi đến bên tháp, giọng nói của chàng mềm mại: “Khanh khanh, ngủ thêm một chút.”

Trần Dung chậm rãi quay đầu.

Nàng nhìn Vương Hoằng.

Mỗi khi nhìn thấy chàng đôi mắt đen láy của nàng đều không tự chủ được mà tỏ rõ sự vui mừng, giờ khắc này lại vô cùng yên tĩnh.

Trần Dung nhìn Vương Hoằng giống như nhìn một người xa lạ, một hồi lâu, môi nàng mấp máy, thì thào nói: “Ta muốn hài tử này.”

Nàng buông rủ hai mắt, chậm rãi xốc chăn lên, sau đó, nàng vuốt ve bụng của mình. Nhìn phần bụng vẫn bằng phẳng, Trần Dung khẽ nói: “Ta sẽ nuôi nó.”

Giọng nói của Vương Hoằng vô cùng ôn nhu: “Được, chúng ta sẽ nuôi nó.”

Trần Dung chậm rãi lắc đầu.

Khi nàng lắc đầu, nàng tinh tường cảm giác được, không khí trong phòng trở nên lạnh lùng.

Trần Dung khẽ nói: “Ta chỉ muốn nuôi nó một mình.” Dường như nàng hạ quyết tâm, nói xong câu đó, nàng ngẩng đầu, đối diện với sắc mặt trắng bệch chói mắt, đôi mắt vô cùng tối tăm của Vương Hoằng, lẳng lặng nói: “Thất lang, chúng ta……” Nàng mới nói ra bốn chữ này, tay phải Vương Hoằng vung mạnh lên, ngắt ngang lời của nàng.

Chàng nhìn nàng chăm chú, duỗi tay ra, cầm chặt cổ tay nàng. Chàng nắm rất nhanh rất chặt khiến nàng đau đớn không thôi.

Giọng nói của Vương Hoằng đặc biệt ôn nhu, chẳng những ôn nhu, còn rất nhẹ nhàng: “Khanh khanh, nàng quá mệt mỏi rồi, ngủ đi.”

Trần Dung lại chỉ bình tĩnh nhìn chàng, chậm rãi rút tay mình về.

Nàng không thể rút tay lại.

Gần như vừa động đậy, Vương Hoằng cầm càng chặt. Sắc mặt của chàng trắng bệch giống như tuyết. Mím môi, hai mắt tối tăm nhìn thẳng Trần Dung chăm chú. Cứ thế, chàng cười khàn khàn, nhẹ nhàng nói: “Khanh khanh…… Ta đã buông tha cho địa vị tộc trưởng, cũng chuẩn bị mọi thứ cho việc quy ẩn, ta còn tính toán, ở chung với nàng tại chỗ này một thời gian ngắn, âm thầm để ý mọi việc, sau đó sẽ lặng yên rời, chúng ta đến chỗ bằng hữu cũ của ta thưởng gió ngắm trăng, chờ con của chúng ta ra đời. Tới lúc đó, người trong thành Kiến Khang sẽ tin tưởng, Vương Hoằng ta đã thực sự xa rời nhân thế, mà giết nàng hay không thì đã không còn quan trọng nữa, sau đó chúng ta lại thành thân.”

Hốc mắt của chàng có chút đỏ hồng, tươi cười lại vô cùng ôn nhu: “Ta đã chuẩn bị tốt, cũng đã lên kế hoạch chu đáo…… Khanh khanh vẫn giận sao?”

Tay chàng cầm chặt tay nàng, mắt chàng nhìn thẳng gương mặt nàng, tươi cười của chàng vô cùng ôn nhu.

Trần Dung cúi đầu xuống.

Nàng nhìn bụng của mình, chậm rãi nhắm lại hai mắt.

Môi nàng mấp máy, nhưng không thốt ra được nửa chữ.

Lúc này, giọng nói mềm mại của Vương Hoằng lại truyền đến: “Khanh khanh, nhường ta một chút đi.” Chàng buông lỏng tay Trần Dung ra.

Trần Dung cẩn thận dịch về phía bên trong một chút.

Vương Hoằng xốc chăn của nàng lên cùng nằm xuống tháp. Chàng dựa vào thân tháp, tay phải vươn ra phía sau đỡ lưng Trần Dung, cúi đầu xuống, tóc đen như mực khẽ rủ: “Khanh khanh, ta sai lầm rồi, ta thực sự sai lầm rồi…… Nàng quên đi việc đó được không? Coi như mọi chuyện chưa từng phát sinh được không?”

Giọng nói của chàng thật sự rất ôn nhu, trong ôn nhu còn có sự mềm mại như nói bằng giọng mũi, ngữ điệu này khiến cho người ta cảm thấy mềm nhũn đến tận đáy lòng.

Trần Dung rủ mắt, nàng nhìn bụng của mình, một hồi lâu, rốt cục nàng nói chuyện, một khắc này giọng nói của nàng khàn khàn nghẹn ngào: “Thất lang. Ngày đó Cửu công chúa đâm trúng chỗ này của ta.” Nàng chỉ vào miệng vết thương, lệ sóng sánh trong mắt: “Khi đó, ta thật sự rất đau, rất đau. Máu càng không ngừng chảy xuống, đoản đao của nàng ta vẫn cắm ở đây, ta muốn rút ra nhưng lại không dám. Tiếp theo nàng ta lại nói rằng trên đao này đã bôi kịch độc, nàng ta sẽ không để cho ta sống sót. Khi đó, ta rất sợ, Thất lang, ta không muốn chết, tuyệt đối không muốn chết. Ta còn mang thai con của Thất lang mà? Thất lang của ta như thế, cốt nhục của chàng nhất định cực kỳ thông minh cực kỳ tuấn tú. Sao ta có thể chưa kịp sinh ra đã để cho nó chết đi chứ?”

Hai hàng nước mắt dọc theo gương mặt trắng bệch không có chút huyết sắc của nàng chảy xuống, thấm vào trong chăn gấm.

“Lúc ấy, trước mắt ta choáng váng, đứng cũng không vững, ta rất muốn nằm xuống ngủ. Vì thế ta cảm thấy hoảng hốt, mấy năm nay ta mệt chết đi được, có lẽ chết đi cũng tốt. Nghĩ như vậy, ta lại càng muốn ngủ. Nhưng mà sau đó ta chợt nhớ ra, nếu Thất lang của ta biết ta chết thì sẽ thương tâm biết bao nhiêu? Chàng mạnh mẽ, bá đạo đến thế, làm sao chàng có thể cho phép Cửu công chúa giết ta như vậy? Vì thế ta nghĩ, không được, nếu Thất lang đắc tội với hoàng thất thì sẽ rơi vào đường cùng. Ta lại lao tới, khi ở gần Cửu công chúa, ta sợ nàng ta cảnh giác, ta còn cười tươi. Rốt cục khi ta đến gần nàng ta, rút đao ra, đâm vào ngực nàng ta.”

Nàng mở to hai mắt, nước mắt như trân châu chảy xuống, một giọt lại một giọt, một chuỗi lại một chuỗi.

Trần Dung nghẹn ngào, nức nở, vô lực, chua sót, thì thào nói: “Thất lang, chàng không biết rằng ta sẽ đau sao? Chàng không biết rằng ta yêu chàng và hài tử này đến thế nào sao?”

Lúc này giọng nói của nàng có chút hoảng hốt, ánh mắt cũng có chút trống rỗng, dường như đang nói chuyện với không khí. Rõ ràng Vương Hoằng ngay tại bên người nàng, rõ ràng chàng đang ôm nàng, nàng lại lầm bầm giống như đang chỉ có một mình.

Vương Hoằng nhìn Trần Dung, trong lòng như bị ai bóp chặt. Chàng vươn tay đập một cái thật mạnh lên ngực, đảo mắt, chàng buông lỏng tay, mở rộng hai tay ôm Trần Dung.

Thật cẩn thận ôm sát nàng, chàng cúi đầu hôn lên hàng lệ trên mặt nàng, môi vừa áp lên, nuốt từng giọt lệ vào trong miệng, Vương Hoằng thì thào nói: “A Dung, ta sai lầm rồi, ta thực sự sai lầm rồi.”

Từ ngày hôm qua đến sáng nay, câu nhận sai của chàng đã nói đi nói lại vài lần. Trong lúc hoảng hốt, Vương Hoằng nhớ rõ, dường như đây là lần đầu tiên chàng nhận sai. Lúc trước, cho dù chàng làm ra chuyện khác người cỡ nào, chàng cũng không nghĩ tới việc này.

Nụ hôn của chàng bối rối, hôn đến khi môi nàng lạnh như băng, chàng dùng đầu lưỡi tách hàm răng của nàng, dò xét vào sâu bên trong. Vừa hôn nàng, chàng vừa hàm hồ nói: “A Dung, nàng không thể như vậy, nàng không thể khiến cho ta đã biết đau lòng là tư vị gì, rồi sau đó lại không hề để ý đến. Nàng không thể……”

Hiển nhiên chàng thật sự rất hoảng, ngay cả việc bản thân đã động vào miệng vết thương của Trần Dung, ngay cả nước mắt của mình lẫn vào trong nước mắt của nàng cũng không phát hiện.

Vương Hoằng hôn Trần Dung, tham lam tiến vào sâu trong khoang miệng nàng…… Dường như chàng muốn mượn động tác này làm cho đôi môi lạnh như băng của nàng trở nên ấm áp một chút, khiến cho nàng trở lại như ngày xưa, thản nhiên tươi cười với chàng, vươn tay vòng ôm cổ chàng.

Chàng thực sự sợ hãi, Trần Dung đã quyết tuyệt với chàng hai lần, lần trước là lúc nàng mặc quần áo màu trắng nhảy vào giữa vạn quân. Khi chàng tìm được nàng, cầu nàng đi cùng mình, nàng mặc y phục màu trắng nhiễm máu đứng dưới ánh tịch dương, ánh mắt lại xa xôi, lạnh lùng như thế.

Còn có lần thứ hai khi nàng cầu bệ hạ, thỉnh bệ hạ cho nàng xuất gia, nàng cũng cười như thế. Tươi cười rõ ràng rất diễm lệ, ánh mắt lại lạnh lùng, xa xôi không thể tới gần.

Nhưng hai lần kia lại không giống như lúc này. Lúc đó tuy rằng chàng khiếp sợ buồn bực, tuy rằng cũng đau lòng nhưng cảm giác đau lòng đó tính là cái gì? Cũng chỉ cười trừ cho qua thôi.

Chỉ có lúc này, lần đầu tiên chàng cảm giác được sự thấp thỏm lo âu…… Đêm nay, chàng muốn xử sự như bình thường, quẳng mọi việc qua một bên, bình yên đi vào giấc ngủ, nhưng dù thế nào chàng cũng không thể ngủ nổi. Thắp nến lật sách đọc, trong lòng phiền muộn càng sâu, chàng lại đi bộ dưới ánh trăng. Sau đó, trong lúc bất tri bất giác, chàng lại đi tới ngoài phòng nàng.

Chàng biết, đêm nay nàng vì đau đớn mà tỉnh lại bốn lần, lại nôn khan hai lần. Chàng còn dặn dò nhóm tỳ nữ sắc thuốc rồi bón cho nàng uống.

Chàng nghe thấy mỗi lần nàng trằn trọc, nghe thấy mỗi lần nàng rên rỉ.

Chàng nghĩ rằng mình đường đường là Lang Gia Vương Thất, đứng ở bên ngoài phòng phụ nhân còn ra thể thống gì nữa? Vì thế chàng xoay người muốn rời đi.

Nhưng chàng mới đi được một bước thì đứng lại, chàng phát hiện chỉ có đứng ở ngoài phòng của nàng thì trong lòng mới có thể kiên định. Thậm chí vài lần chàng còn đi đến dưới bậc thang, muốn đẩy cửa mà vào. Nhưng chỉ bước vài bước, cuối cùng vẫn dừng chân. Thật sự là buồn cười, vậy mà chàng lại sợ hãi, vậy mà lại không dám đi vào.

Trong lúc Vương Hoằng hôn nàng, Trần Dung khẽ cự tuyệt, nhíu mày rên rỉ nói: “Đau.”

Vương Hoằng cả kinh, vội vàng buông lỏng cánh tay.

Chàng cúi đầu, lấy ra một chiếc khăn trong ngực áo, vừa lau mồ hôi và nước mắt trên mặt nàng, chàng vừa khẽ nói: “A Dung, thế gian này mọi việc đều là như thế, hiếm có người hoàn toàn được như ý muốn. Lần này là ta sai lầm rồi, ta cũng hối hận rồi. Nàng buông bỏ nó đi, quên nó đi. Chỉ có như thế, nàng và ta mới có thể viên mãn.”

Chỉ trong chớp mắt, giọng nói của chàng lại khôi phục bình thản cùng thong dong, giống như trước kia.

Trần Dung khẽ cử động, giọng nói khàn khàn hàm hồ: “Buông bỏ, quên nó đi ư?”

“Phải.” Vương Hoằng lại hôn lên môi nàng, nói với vẻ quyết đoán: “Quên nó đi, ta biết sai rồi, tất sẽ không làm điều có lỗi với nàng nữa. Nàng nhìn ánh trăng kia, tròn đến mức tận cùng rồi cũng sẽ khuyết. Hoa kia, nở đến mức cực diễm sẽ tàn lụi. Mưa, dữ dội đến mấy cũng sẽ không kéo dài lâu, gió cũng là như thế. A Dung, việc trên đời cho tới bây giờ đều là vậy, đều có khiếm khuyết, không được như ý muốn, có câu nói, ông trời vĩnh viễn sẽ không để cho chúng sinh được hoàn toàn viên mãn. Nếu nàng cứ chấp niệm, đối với nàng và ta cũng không có lợi gì cả.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »