Mị Công Khanh

Lượt đọc: 7225 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 229
phiên ngoại: người một nhà.

❊ ❊ ❊

Vương Hoằng đã quyết định, việc di chuyển được lên lịch trình.

Nhưng Trần Dung mãi mới chờ trưởng tử về nhà, làm sao có thể để bọn nó rời đi vào lúc này? Trải qua vài ngày suy nghĩ, cuối cùng rốt cục quyết định hai tháng sau, phu thê sẽ đưa ba nhi tử tới Kiến Khang, ở lại mấy hôm rồi quay về.

Người một nhà không phải tách ra ngay, dù là Trần Dung hay mấy tiểu tử đều cảm thấy thả lỏng.

Nữ nhi Trần Dung đang lớn lên từng ngày.

Được 2 tháng tuổi, hài tử kia đã không còn vẻ ngoài mặt nhăn da đỏ giống như con khỉ nhỏ nữa.

Trong thư phòng, Trần Dung nhìn ngắm nữ nhi càng ngày càng trắng nõn, nhịn không được bế nó đi tới phía trước Vương Hoằng đang viết lách trên bàn.

Vương Hoằng đang bận bịu thấy thê tử đứng trước bàn muốn nói lại thôi, thì chàng nhíu mày hỏi: “Chuyện gì?”

Trần Dung đặt nữ nhi xuống, để khuôn mặt nhỏ nhắn của nó đối diện với Vương Hoằng, thấp giọng, bất an nói: “Phu chủ, chàng nhìn xem tiểu cô nương giống ai?”

Vương Hoằng liếc mắt một cái, trong ánh mắt sáng trong mang theo lạnh lùng, thản nhiên nói: “Giống ta.”

Chàng nhíu mày nhìn Trần Dung, nói: “Nàng lại nghĩ vớ vẩn cái gì vậy?”

Tươi cười của Trần Dung hơi gượng gạo, nàng cúi đầu nhìn ngắm nữ nhi trong lòng, nhỏ giọng nói: “Hài tử còn nhỏ như vậy mà hai hàng lông mày vừa đen vừa thẳng lại dày, đôi mắt sáng mà lạnh lùng, môi mỏng, lại không thường khóc nháo.”

Nàng nuốt nước miếng, nói với vẻ bất an: “Phu chủ, ba hài tử kia có khi nào lại nói trúng rồi không, nữ nhi của chúng ta sẽ có diện mạo rất oai hùng?”

Không nói thì Vương Hoằng vốn không thèm để ý nhưng vừa lắng nghe, chàng lại nhíu mày lại, cúi đầu cẩn thận đánh giá nữ nhi vài lần.

Đúng lúc này, hài tử cũng đang ngẩng đầu nhìn phụ thân.

Đôi mắt sáng trong như nước, lấp lánh ánh lưu ly, khiến cho ánh mắt nó quá mức bình thản, thậm chí hơi lạnh lẽo.

Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, hai hàng lông mày quả thật vừa thẳng lại đen, cộng thêm tóc máu đen tuyền mượt mà, hài tử này rất giống một tiểu lang.

Dần dần, Vương Hoằng càng nhíu chặt mày, một hồi lâu, chàng mới nói: “Hài tử lớn lên giống gia gia của nàng.”

Vương Hoằng không hề chớp mắt nhìn nữ nhi, chậm rãi nói: “Không có một hài tử nào có diện mạo hợp ý ta.” Giọng nói có chút vô lực.

Trần Dung đang muốn đáp lời, tiếng bước chân nhẹ nhàng hỗn loạn truyền đến.

Khi tiếng bước chân này vừa rơi vào tai, Vương Hoằng ngả về phía sau, buông quyển sách trong tay xuống, mà Trần Dung đã mang theo vẻ mặt từ ái.

Tiếng bước chân lon ton chạy đến, người còn chưa vào cửa, giọng nói non nớt của hai đồng tử giống nhau như đúc đã vang lên: “Ta đã nói mẫu thân ở đây mà.”

“Đó là đương nhiên, có mẫu thân ở bên, phụ thân sẽ viết được nhiều, tươi cười nịnh nọt, lúc nào có gió thổi thì áo trắng bay cũng phất phơ hơn.”

Đây là khen ngợi hay là chê cười đây? Vương Hoằng hít sâu một hơi. Từ lúc mấy tiểu tử này bắt đầu biết nói, hít sâu đã trở thành thói quen của chàng.

Hai tiểu tử vội chạy vào. Bọn họ vừa thấy Trần Dung và tiểu muội trong lòng nàng thì đều đồng thời kêu lên vui mừng.

Hai đồng tử một trái một phải vọt tới trước mặt Trần Dung, mỗi đứa ôm một bên đùi nàng: “Mẫu thân, bọn con muốn thăm muội muội.”

Trần Dung nở nụ cười, nàng cẩn thận đặt nữ nhi xuống tháp.

Nữ nhi vừa được đặt xuống, hai đồng tử đã bổ nhào vào hai bên người bé.

Trần Dung nhìn thoáng qua nhũ mẫu, ý bảo nàng ta để ý trông chừng rồi nhẹ bước đi ra phía sau Vương Hoằng.

Nhẹ nhàng xoa bóp bả vai cho chàng, Trần Dung thấp giọng nói: “Lần này trở về Kiến Khang chỉ sợ sẽ khiến nhiều người chú ý.”

Dừng một chút, nàng thở dài: “Có khi ngẫm lại vẫn thấy rất sợ hãi.”

Vương Hoằng ôn nhu vỗ về tay nàng, đang muốn an ủi, Vương Túc bỗng hét lớn: “A Lăng A Lăng, đệ xem tiểu muội đi, lông mày của muội ấy thật thú vị nha.”

Đồng tử 6 tuổi nhìn thoáng qua muội muội, rồi lại nhìn huynh đệ nhà mình, chớp mắt to nói: “A Lăng, lông mày của muội muội giống thân kiếm quá, không giống như hình lá liễu của chúng ta.”

Một đồng tử khác cũng so sánh, cuối cùng nó dùng sức gật đầu, nói với vẻ thương cảm: “Lông mày của muội muội xấu quá, không giống như chúng ta còn đẹp hơn của mẫu thân.”

Lời đồng tử này vừa dứt, Vương Hoằng đã nặng nề ra lệnh: “Những lời thế này về sau đừng nói nữa.”

Hai đồng tử trăm miệng một lời hỏi: “Vì sao?”

Giọng Vương Hoằng đạm mạc mà lạnh lùng: “Không có chút hứa hẹn gì cả?”

Vương Lăng làm mặt quỷ với phụ thân, cười hì hì nói: “Phụ thân không cần nói con cũng biết, phụ thân là đang thương tâm mà. Thật vất vả sinh ra một hài tử oai hùng, nhưng tiếc rằng đây là tiểu cô.”

Nó vừa nói xong, ngay lập tức cảm thấy trong thư phòng lạnh lẽo thấu xương, hai đồng tử tâm ý tương thông, đồng thời cúi người, lắc mình nhảy vọt ra ngoài thư phòng.

Hai tháng sau.

Trần Dung sinh đẻ xong, bởi vì thể chất vốn rất tốt nên cũng đã kiêng cữ nghỉ ngơi ổn thỏa.

Người một nhà chuẩn bị xong xuôi thì ngồi xe ngựa, mang theo hai mươi mấy hộ vệ ra khỏi Nam Sơn.

Giang Nam sơn thủy, trong sự mềm mại có vẻ mơ màng, trong vẻ mơ màng mang theo vài phần tình ý. Đoàn xe không vội mà chạy đi, vừa đi vừa ngắm phong cảnh, nghe giọng nói mềm mại, nhìn ngắm thanh sơn lưu thủy, thật sự tràn ngập hứng thú.

Bởi vì hài tử còn nhỏ, Trần Dung lo lắng nên ngồi cùng với nhũ mẫu một xe để chăm sóc nữ nhi.

Nghe tiếng líu ríu kêu lên vui mừng của hai nhi tử, nhìn thanh sơn càng ngày càng gần, Trần Dung hé môi cười, nhẹ giọng nói: “Lúc này, ta không cảm thấy sợ hãi nữa.”

Hai đồng tử tò mò về Kiến Khang đã lâu, vẫn thúc giục chạy đi, hơn nữa thể chất của bọn nó rất tốt nên đi có thể chịu được chút gian khổ. Chỉ sau nửa tháng, bọn họ đã tới Như thành.

Qua Như thành, đó là Kiến Khang.

Thăm lại chốn xưa, dưới đấu lạp hai mắt Vương Hiên lóe sáng.

Lúc này đúng là buổi trưa, hai đệ đệ của cậu đang ngủ, toàn bộ đội ngũ cũng có vẻ im lặng hơn.

Chậm rãi, đoàn xe đi tới nơi mà lần trước Vương Hiên đã phải chịu khổ.

Vội vàng đè chặt đấu lạp, Vương Hiên vốn muốn kéo rèm xe xuống, nhưng nghĩ tới lời phụ thân răn dạy nên cố gắng kìm nén xúc động.

Có điều tay đang đặt trên đùi chậm rãi nắm lấy sáo ngọc, cậu nắm rất chặt, hồn nhiên coi cây sáo trở thành binh khí.

Như thành vẫn như cũ, trường bào tay áo, y lí phong lưu.

Khi Vương Hiên đánh giá mọi nơi, bốn người có bộ dạng cổ quái rơi vào tầm nhìn của cậu.

Xe ngựa dần dần tới gần.

Khi gặp thoáng qua, giọng nói của bốn người kia thấp thoáng, Vương Hiên vốn linh mẫn vội vàng nghiêng tai lắng nghe: “Đã nửa năm rồi, vẫn chưa thấy hành tung của thiếu niên ngày đó, tất nhiên là cậu ta không đến đây nữa rồi.”

“Đúng vậy, chủ tử dùng kế sách ôm cây đợi thỏ để bắt người này thì không ổn.”

“Chủ tử nói, thiếu niên tuyệt sắc trăm năm khó gặp này chính là một cửa ải khó khăn lớn nhất. Huynh nghĩ lại xem, trong nửa năm nay ngay cả thôn trang chủ tử cũng đã xây dựng xong, hoàng kim chân liên đều chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ cậu ta xuất hiện thôi.”

Hạ giọng, người nọ còn nói thêm: “Chủ tử nói, thiếu niên kia có quen biết với Tạ Hạc Đình, hiển nhiên cũng là người có thân phận. Nếu như gặp được cậu ta thì phải ra tay làm sao mà thần không biết quỷ không hay.”

Đúng lúc này, một người kêu lên: “Chủ tử đến đây?”

Bốn người đồng thời quay đầu nhìn lại. Bọn họ vừa định kêu to, lại nhìn thấy vẻ mặt mừng rỡ như điên của chủ tử khi nhìn về phía bọn họ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »