Mị Công Khanh

Lượt đọc: 7268 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 226
phiên ngoại: bỏ trốn mất dạng.

❊ ❊ ❊

Hai người Tạ Uyển đang thầm oán, không chú ý tới Vương Hiên ngồi trong xe ngựa thấy mọi người vây quanh mà bị kinh hãi. Đầu tiên là cậu nhíu mày nhưng thấy dòng người càng ngày càng nhiều, ập đến giống như thủy triều thì ngồi bật dậy, ngơ ngác nhìn ánh mắt lửa nóng gần như điên cuồng ở bốn phía, khẽ nói: “Không phải mẫu thân luôn nói, người Kiến Khang không thích diện mạo của ta sao?”

Quanh cậu người càng đến càng nhiều, hoa quả hoa tươi rơi ào ào giống như mưa, trong mấy thứ này không ngờ còn có một ít khăn tay gì đó, hơn nữa đám người ập đến từ bốn phía, vô số cánh tay vươn ra, gương mặt Vương Hiên rốt cục càng ngày càng trắng bệch.

Đưa mắt nhìn chung quanh, chỗ nào cũng chỉ thấy ánh mắt nóng bỏng si mê, Vương Hiên cắn răng oán hận mắng: “Biết rõ mẫu thân ta là kẻ ngốc mà vẫn còn tin người. Ta, ta thật sự là ngu không ai bằng mà!”

Một giọt, hai giọt mồ hôi chảy xuống từ trên vầng trán trắng trẻo, cậu dựa vào hộ vệ phía bên trái đang cố gắng bảo vệ hỏi: “Làm thế nào bây giờ?”

Hộ vệ kia kinh ngạc quay đầu nhìn về phía Vương Hiên.

Hắn biết, tiểu lang quân nhà mình là người đa trí, cậu đã từng tuổi này lần đầu tiên hắn mới nhìn thấy cậu cũng có lúc khẩn trương như thế, lần đầu tiên nghe thấy cậu hỏi người khác đối sách.

Không biết vì sao, đối diện với tiểu lang quân đang kinh hãi đổ mồ hôi, hộ vệ lại cảm thấy buồn cười. Hắn nghiêm túc nhìn về phía trước, an ủi: “Lang quân yên tâm, đoàn người xem chán, đói bụng rồi sẽ tản đi thôi.”

Mặt Vương Hiên tối sầm lại, cậu cố đè nén lửa giận, thấp giọng hỏi: “Nếu không tản đi thì sao?”

Hộ vệ nghiêm trang trả lời: “Vậy hẳn là do các nàng thay phiên dùng cơm đổi ca.”

Một câu thốt ra, hộ vệ cảm thấy trên người lạnh lẽo thấu xương. Hắn vội vàng dịch ra một bước, để bản thân cách Vương Hiên xa một chút.

Vương Hiên trừng mắt nhìn hộ vệ rồi liếc qua xung quanh.

Đột nhiên cậu nghiêng đầu đi, cất giọng gọi Tạ Uyển đang bị đám người đẩy dời càng ngày càng xa: “Khanh khanh.”

Giọng của thiếu niên không hề nhỏ.

Ngữ khí của thiếu niên đầy sự thân mật.

Trong khoảng thời gian ngắn, các thiếu nữ đang hò hét chói tai giật mình, các nàng vội quay đầu, theo ánh mắt Vương Hiên nhìn lại.

Trong lúc Tạ Uyển ngẩn ngơ, Vương Hiên cười mị mắt phượng, cậu ôn nhu mà vô cùng thân thiết kêu gọi: “Khanh khanh — nơi đây quá nhiều người, khi nào thì mới có thể về đến nhà của nàng đây?”

Giọng của thiếu niên ôn nhu trong trẻo, rốt cục khiến mọi người chuyển sự chú ý về phía Tạ Uyển.

Mấy trăm đôi mắt phát sáng đồng thời lia tới, lạnh lẽo giống như mấy trăm mũi tên hướng về phía Tạ Uyển.

Tạ Uyển há miệng, nàng ta mất một lúc lâu mới hiểu ra ‘Khanh khanh’ trong miệng Vương Hiên là đang gọi mình.

Nàng ta vừa kêu ôi ôi hai tiếng, còn chưa kịp phát biểu gì thì một từng đợt tiếng nức nở vang lên.

Vài tiếng khóc nức nở cùng chan hòa. Trong tiếng nghẹn ngào, một nữ tử kêu lên: “Đàn lang còn trẻ như thế, phong tư bình sinh ít thấy…… sao có thể vừa gặp nhau thì đã có người trong lòng? Bảo ta làm sao mà chịu nổi?”

Lời của nàng ta vừa dứt, trong tiếng xôn xao, vô số ánh mắt phẫn nộ thống hận nhìn Tạ Uyển.

Trong lúc sắc mặt Tạ Uyển càng ngày càng trắng bệch, thân mình bắt đầu ngả về phía sau, đột nhiên, tiếng kêu của Vương Khối truyền đến từ bên cạnh: “Tiểu tử kia bỏ chạy rồi.”

Kêu la hai lần mà không thấy ai có phản ứng, rốt cục Vương Khối hiểu được chỗ sai của mình, lập tức, nàng ta chuyển giọng, dắt cổ họng thống khổ kêu lên: “Nhóm tiểu cô, vị lang quân tuấn mỹ giống như yêu nghiệt kia bỏ chạy rồi –”

Tiếng kêu than vãn của nàng ta rốt cục thức tỉnh chúng nữ. Các nàng đồng thời quay đầu, vừa lúc trông thấy thiếu niên tuyệt sắc nhảy xuống từ trong xe ngựa, tháo đấu lạp trên đầu một người qua đường rồi đội lên.

Quả nhiên, cậu muốn bỏ chạy.

Trên thế gian nào có chuyện như thế.

Chúng nữ vừa thương tâm lại không cam lòng, các nàng thét chói tai, kêu gào. Mà chờ các nàng phản ứng lại, Vương Hiên với thân thủ linh hoạt đã chạy ra vài chục bước.

Vương Hiên luyện tập trong núi đã quen nên vô cùng nhanh nhẹn. Cậu chạy tới đâu, thấy có người nhìn mình hoặc tươi cười xinh đẹp quyến rũ, hoặc hơi có chút cảnh giác, cậu liền thuận tiện tung mị nhãn.

Làm như thế hậu quả là cậu chạy tới đâu, đám người ở đó đều si ngốc. Trong lúc mọi người kinh ngạc, tùy ý để cậu xông về phía trước, rốt cuộc Vương Hiên đã xông tới cửa thành trong vô số tiếng thét chói tai.

Vừa vọt tới cửa thành, hai lính canh giữ ở cửa thành cũng tiến lên một bước, từ xa bọn họ đã thi lễ với Vương Hiên, mỉm cười, nói với vẻ cực kỳ lễ phép: “Từ xưa tương tư trái khó nhất còn, thỉnh lang quân dừng bước, đợi mọi người thưởng thức xong thì sẽ cho đi.”

Một người khác nói: “Lang quân cần gì vô tình như thế, sao phải vội vàng quay lại như vậy?”

Trong lúc hai người nho nhã lễ độ khuyên can, bước chân Vương Hiên vẫn không chậm lại, cậu liếc mắt xem thường, buồn bực kêu lên: “Cái gì mà vô tình, cái gì mà trái tương tư, lang quân ta chỉ muốn vụng trộm nhìn xem Kiến Khang có bộ dạng thế nào, nếu bị thưởng thức cho đã thì lão phụ thân nhà ta sẽ cầm đao giết người!”

Trong miệng cậu la hét, dưới chân cũng vẫn rảo nhanh, vọt thẳng tới hai người trước cửa thành, thấy bọn họ bất động, Vương Hiên vẫn xông qua.

Phịch một tiếng, hai người bị xô ngã sang hai bên.

Khi bọn họ vất vả bò lên, lại nhìn thấy Vương Hiên đã biến mất ở cửa thành.

Quay đầu lại, nhìn các thiếu nữ phía sau khóc lóc vang trời, hai lính gác lại thở dài một tiếng, chắp tay, nói: “Chớ trách tội chớ trách tội. Cũng không biết binh sĩ nhà ai, hẳn phụ mẫu cậu ta biết diện mạo đẹp đẽ có thể sẽ bị nhìn ngắm đến chết, nên đã huấn luyện thân thể cậu ta, dạy dỗ cậu ta thuật chạy trốn, chúng ta muốn ngăn cản cũng không được.”

Khi hai lính gác vội vã khuyên giải chúng nữ, xa phu cùng hộ vệ của Vương Hiên vội vàng lái xe điều khiển ngựa chạy về phía cửa thành.

Ở phía sau bọn họ là giọng nói đè nén ẩn chứa phẫn nộ chỉ trích của Tạ Uyển: “Tiểu tử Vương Hiên kia có ý tứ gì chứ? Hắn gọi ta như vậy, bảo ta về sau làm sao có thể thanh tĩnh đây?”

Không ai để ý tới sự chỉ trích đó, chúng hộ vệ một lòng giục ngựa muốn chạy đến bảo hộ lang quân nhà mình.

Vừa ra khỏi cửa thành, Vương Hiên thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Sau khi liên tục lao ra mấy trăm bước, quay đầu nhìn về phía đám người ở phía xa thì thở dài thêm một cái.

Lấy ra khăn tay lau mồ hôi, Vương Hiên âm thầm tặc lưỡi: Thực đáng sợ, thực đáng sợ!

Đương nhiên, lúc này cậu cũng không dám dừng lại. May mắn là, Kiến Khang luôn coi trọng vẻ đẹp yếu ớt nên tất cả mọi người không ai có thể lực tốt như cậu. Bởi vậy, khi cậu chạy ra được 700, 800 bước, người phía sau đã bị bỏ lại rất xa, chỉ có mấy chiếc xe ngựa chạy tới.

Trong số đó, có hai chiếc là của cậu.

Vương Hiên nhảy lên xe ngựa, nhìn thấy mấy chiếc xe ngựa khác chạy về phía mình dường như muốn hàn huyên thì vội vàng ra lệnh: “Đi mau.”

“Vâng.”

Xe ngựa gia tốc, đảo mắt đã khiến cát bụi bốc lên, bỏ trốn mất dạng.

Rốt cục đã hoàn toàn thoát khỏi đó.

Vương Hiên ném khăn tay ẩm ướt xuống, nhíu mày.

Một hộ vệ trung niên tiến đến, hắn mỉm cười nhìn Vương Hiên, nói: “Hiên tiểu lang, lần này sợ là đã làm trái dặn dò của phụ thân người.”

Vương Hoằng muốn nhi tử xuống núi, chính là bảo cậu du ngoạn ở xung quanh. Nhưng cậu lại làm ngược lại, vì muốn ngắm nhìn Kiến Khang mà trực tiếp chạy tới đây, lén lút tới cũng đành thôi, còn gây ra oanh động lớn đến vậy.

Vương Hiên vừa nghe lời này, mồ hôi lạnh lại bắt đầu chảy xuống từ trên trán. Cậu lấy ra một khăn tay mới lau tiếp mồ hôi, cắn răng nói: “Chỉ tại mẫu thân ta, từ nhỏ người luôn nói với ta rằng diện mạo của ta không đẹp, so với người còn tệ hơn. Vì vậy ta cứ nghĩ rằng người Kiến Khang vốn sẽ không thích……” Cậu nói đến đây thì nghiến răng nghiến lợi không mở miệng thêm nữa. Tức giận một lúc, Vương Hiên phát hiện cho dù như thế thì mình cũng không thể đánh mẫu thân một trận, mắng mẫu thân vài câu được. Lập tức cậu cúi đầu xuống, nửa ngày không thốt nên lời.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »