Mị Công Khanh

Lượt đọc: 7255 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 204
buông tay?.

❊ ❊ ❊

Trần Dung bất chấp trên người có thương tích, vội ngã nhào ra khỏi tháp lao tới. Nàng run run người nhìn miệng vết thương kia, đã thấy kiếm đâm vào đó, lại không dám vươn tay.

Run rẩy, Trần Dung nức nở nói: “Người đâu – người đâu mau tới –”

Nàng vừa mới gọi, Vương Hoằng đã che miệng của nàng lại.

Trần Dung cả kinh, vội vàng kêu lên: “Chàng không nên cử động.” Vì miệng bị bịt cho nên tiếng nói mơ hồ không rõ.

Vương Hoằng che miệng nàng, trên gương mặt tuấn dật thanh hoa vẫn tươi cười, có điều bởi vì đau đớn mà có chút tái nhợt. Chàng khẽ cười nói: “A Dung, quả nhiên vẫn đau lòng.”

Trần Dung vội la lên: “Gọi đại phu đi, mau gọi đại phu đi mà.” Có điều vẫn bị Vương Hoằng che miệng nên tiếng nói của nàng vẫn không thể rõ ràng.

Vương Hoằng cười cho qua, cúi đầu nhìn kiêm đâm vào ngực, nói: “Từ nhỏ, tóc ta rơi xuống mấy sợi đều có tỳ nữ chịu trách nhiệm…… Cũng nhìn người khác trúng kiếm mấy lần, nhưng đến giờ phút này mới biết, bị đâm một kiếm lại đau đớn như thế.”

Sắc mặt của chàng tái nhợt, tươi cười lại vô cùng ngây thơ. Chàng còn nghiêng đầu, nghiêm túc nhìn thanh kiếm cắm trên ngực, rồi dòng máu dọc theo thân kiếm uốn lượn chảy xuống.

Máu kia từ từ chảy ra, chỉ một lát đã khiến làm ẩm ướt non nửa bộ quần áo màu trắng.

Chàng quan sát thật sự nghiêm túc, giống như đang tinh tế thể hội cảm giác này.

Nhìn ngắm một hồi lâu, Vương Hoằng thì thào nói: “Trước khi gia gia qua đời từng nói với ta, nếu không âm mưu quỷ kế, há có thể thành đại sự? Nếu muốn làm chủ trăm họ, cần phải biết nỗi đau của kẻ kém cỏi, hay sự nghèo túng, sự e ngại vì bất lực. Người còn nói, tính ta chấp nhất, không hiểu đến việc bỏ qua. Người trả lại cho ta một đao nhỏ, muốn ta tự cắt lấy một miếng thịt của mình, từ sự đau đớn đó mà thể hội đạo lý nắm lấy hay buông bỏ. Nhưng ta cự tuyệt. Đến hôm nay mới cảm giác được.”

Chàng nói tới đây, buông tay đang che miệng Trần Dung ra, nhìn thẳng hai mắt nàng, ôn nhu nói: “A Dung, ta đã hiểu bản thân sai lầm rồi…… Sai thì cũng đã làm, nếu nhất định A Dung không chịu buông bỏ, ta sẽ để nàng rời đi.”

Chàng còn nói, chàng sẽ để nàng rời đi.

Trần Dung vội ngẩng đầu lên, mở to hai mắt đẫm lệ, không dám tin nhìn chàng.

Vương Hoằng cười, nhẹ giọng nói: “Hài tử ngốc, ngày xưa ta bức bách nàng quá nhiều. Nếu nàng không muốn tha thứ cho ta, vậy cũng hợp tình hợp lý.” Chàng lẳng lặng nhìn Trần Dung, chậm rãi buông rủ hai mắt: Chàng thật sự không thích hương vị đau lòng như bị giày xéo này, tuyệt đối không thích. Mà theo sau sự đau đớn này chủ yếu là, nó làm cho người ta cảm thấy bất lực, làm cho người ta sợ hãi vô cùng. Thế đạo này đã khiến người ta thực vô lực, nếu ngay cả trái tim cũng không thể làm chủ thì không khỏi quá mức đáng sợ. Nếu một kiếm này có thể để bản thân hiểu được việc buông tay, vậy cũng đáng giá.

Chàng nói tới đây, cất cao giọng quát: “Người đâu.”

Một loạt tiếng bước chân truyền đến. Hai tỳ nữ vừa bước vào cửa phòng thì đồng thời hét ầm lên, trong tiếng kêu khóc của các nàng nhóm hộ vệ xông tới, quản sự vội vã, rơi lệ đầy mặt quát: “Mau, mau mời đại phu, mau mời đại phu.”

Những người này làm sao từng thấy qua Vương Hoằng như vậy, một đám thất kinh, tiếng thét chói tai, tiếng kêu khóc không dứt bên tai.

Lúc này, Vương Hoằng khẽ quát: “Im lặng.”

Lúc này, ngữ khí của chàng đã hơi yếu ớt.

Nhìn sắc mặt chàng chuyển thành tái nhợt, quản sự quỳ trên mặt đất, run giọng hỏi: “Lang quân, lang quân, đây là có chuyện gì? Là ai làm vậy?”

Trong phòng vẫn chỉ có Vương Hoằng và Trần Dung, quản sự nói ra lời này, thì có không ít người nhìn về phía Trần Dung.

Vương Hoằng rũ mắt, chàng thản nhiên nói: “Ngươi không thấy sao? Vết thương này, tất nhiên là tự ta đâm mình rồi.” Chàng chuyển mắt nhìn các hộ vệ đứng đầy phòng, nhẹ giọng nói: “Nếu cơ, ngươi tới xử lý vết thương đi.”

Hộ vệ kia nhìn chàng, trầm giọng nói: “Thuộc hạ không dám.”

Vương Hoằng thản nhiên nói: “Lại đây đi. Chẳng lẽ đại phu không đến thì cứ để cho lang quân nhà ngươi đổ máu đến chết sao?”

Hộ vệ kia nghiêm nghị, lớn tiếng đáp: “Dạ.”

Khi hắn nhanh chóng tiến lên, đã có tỳ nữ lấy kim sang dược tới.

Trần Dung đứng ở một bên, nhìn hộ vệ tay chân lanh lẹ rút kiếm ra khỏi vết thương, nhìn hắn dùng tốc độ nhanh nhất bôi kim sang dược lên tấm vải, nhìn hắn băng bó vết thương của Vương Hoằng.

Sau khi băng bó xong, hộ vệ kia nặng nề mà thở ra một hơi, lau mồ hôi trên trán, nói: “May mắn vết đâm không sâu.”

Lúc này sắc mặt Vương Hoằng đã trắng bệch như tuyết, làn môi cũng mất đi huyết sắc, chàng dựa vào cánh tay của tỳ nữ để mình vững vàng đứng ở nơi đó, nghe vậy mỉm cười nói: “Da thịt là của mình, bất tri bất giác vẫn nương tay.” Hộ vệ kia cũng gật đầu nói: “Đúng, nhìn miệng vết thương này, người bên ngoài không thể đâm vào.”

Lời này của hắn vừa thốt ra, mọi người mới hoàn toàn tin tưởng, kiếm là do chính Vương Hoằng tự đâm bị thương.

Băng bó miệng vết thương xong, mọi người nâng Vương Hoằng lên, chậm rãi đi về phía tẩm phòng của chàng. Chỉ chớp mắt, trong phòng vừa rồi còn náo nhiệt vô cùng đã trở nên lạnh lùng, ngoại trừ một vũng máu trên đất kia thì cũng không còn gì khác.

Dường như tất cả mọi người đều quên mất sự tồn tại của Trần Dung.

Trần Dung kinh ngạc nhìn cửa phòng, nhìn đám đông kia đi xa. Nàng vừa mới chuẩn bị cất bước đi theo, giọng của một tỳ nữ từ ngoài cửa truyền đến: “Lang quân nói, người vẫn đang bị trọng thương không nên cử động. Nữ lang vẫn nên nằm lại tháp đi.” Bất tri bất giác, nàng ta đã sửa lại xưng hô, gọi nàng là nữ lang.

Trần Dung được nhắc nhở mới phát hiện miệng vết thương đau đớn không chịu nổi, cả người không còn chút sức lực. Nàng chậm rãi dựa vào thành tường, dịch người về phía tháp.

Nằm trên tháp, Trần Dung nhắm chặt hai mắt.

Một hồi lâu, nàng khẽ hỏi: “Đại phu đến chưa?”

Giọng của tỳ nữ qua một lúc mới truyền đến: “Dạ rồi.”

“Hắn nói như thế nào?”

“Đại phu nói, lang quân không bị thương đến tạng phủ, nếu trong vòng hai ngày không bị sốt thì chỉ nửa tháng sẽ khỏi hẳn.”

Trần Dung không nói gì, nàng nhìn lên đỉnh tháp.

Đảo mắt, hai ngày trôi qua. Khi trong lòng Trần Dung run sợ lo lắng, Vương Hoằng cũng không bị sốt.

Trong hai ngày này, Trần Dung uống thuốc đúng giờ, cẩn thận chăm chút bản thân, thương thế cũng chuyển biến tốt.

Trong hai ngày này, nàng chỉ cần tỉnh lại sẽ không tự chủ được nhìn chằm chằm chỗ cửa phòng, thời thời khắc khắc nàng đều muốn hỏi về thương thế của Vương Hoằng nhưng lại không dám.

Ngày thứ ba, sau khi Trần Dung ngẩn ngơ một lúc thì khẽ hỏi: “Có kiệu không?”

“Có.”

“Nâng ta đi gặp Thất lang.”

“Vâng.”

Một lát sau, bốn tỳ nữ tiến lên, các nàng cẩn thận nâng Trần Dung dậy, đặt nàng nằm trong kiệu, rồi hai hộ vệ nhấc kiệu lên đi về phía tẩm phòng của Vương Hoằng.

Ngoài sân, nhóm hộ vệ tỳ nữ vẫn lui tới như thường, bọn họ nhìn thấy Trần Dung thì đồng thời cúi đầu lui về phía sau. Tuy rằng cung kính, nhưng Trần Dung thật sự cảm thấy bọn họ đang trách mình…… Cũng đúng, ai mà vô duyên vô cớ tự đâm mình một kiếm chứ? Việc này không cần nghĩ cũng biết là vì nàng.

Chỉ chốc lát, Trần Dung đã tới ngoài tẩm phòng của Vương Hoằng.

Bên trong có vài tiếng người nói lanh lảnh, hiển nhiên Vương Hoằng đang nghị sự. Hai hộ vệ dừng chân, nhẹ nhàng đặt kiệu xuống, tĩnh lặng chờ một bên.

Nghe thấy giọng của Vương Hoằng vang lên, Trần Dung không khỏi dựng lỗ tai: “Thái Hậu thế nào rồi?”

Một giọng nói vang dội truyền đến: “Thái Hậu không thuận theo không buông tha. Bà ta nói với khả năng của hoàng thất sao lại không tìm thấy vài hạ nhân, một nho sinh? Hẳn là lang quân đứng giữa làm khó dễ.”

……

Sau một lúc trầm mặc, giọng nói thấp mà suy yếu của Vương Hoằng lại vang lên: “Phải bảo vệ những người này cho tốt. Nếu bị thương một người nào thì ta sẽ hỏi tội các ngươi.”

“Vâng.”

Một người khác tiến lên, nói: “Bẩm lang quân, từ sau ngày Quang Lộc đại phu mặc y phục màu đó, xuất hiện trước mặt thế nhân, nay trong thành Kiến Khang toàn bộ ca kỹ cơ thiếp đều mặc y phục màu này. Còn có Địa Hạ Ám quán phát ngôn bừa bãi, nguyện lấy một vạn kim mua Quang Lộc đại phu, chỉ cần không chết thì đều được.” Dừng một chút, người này nói: “Ám quán này phát ngôn bừa bãi, là chuyện hai tháng trước.” Hai tháng trước? Khi đó Vương Hoằng và nàng còn chưa trở lại thành Kiến Khang mà, lúc đó đã có Địa Hạ Ám quán theo dõi nàng rồi sao?

Trần Dung rùng mình. Địa Hạ Ám quán thì nàng biết, nó tồn tại đã lâu, cũng không biết có bao nhiêu đại quý tộc, có bao nhiêu đệ tử Tư Mã thị tham dự trong đó. Ở đó ngươi có thể đạt được tất cả những gì mình muốn. Có lời đồn đãi rằng, Lý Thái Hậu trên đường đi về phía nam bị mất tích, có người ở Địa Hạ Ám quán thấy nàng ta, khi đó nàng ta đã thành nô lệ để những người này phát tiết tình dục. Vì nhi tử của Lý Thái Hậu đã chết vì bệnh tật, xưa nay nàng ta lại không bồi dưỡng thế lực, người muốn ra tay với nàng ta không phải bận tâm điều gì.

Giọng nói lạnh lùng của Vương Hoằng truyền đến: “Địa Hạ Ám quán?” Chàng tiếp lời: “Bọn họ thật sự cho rằng ta không dám động vào nó sao?”

Người nọ vội vàng nói: “Lúc này lang quân ở đầu sóng ngọn gió, cần nhẫn nại một chút.”

Vương Hoằng lắc đầu, nói: “Ta đã nhận lời để nàng rời đi. Phải xử lý Ám quán này.” Dừng một chút, dường như chàng lấy gì đó ra ném xuống dưới: “Ngươi cầm lấy cái này. Đây là lệnh tập kết chỉ trưởng tử của Vương thị mới có, vừa mới làm ra, có thể điều động mọi thế lực của Vương thị. Đi đi, ta muốn không còn người nào trong thành Kiến Khang nghe thấy cái tên Địa Hạ Ám quán nữa.”

Người nọ kinh hãi, khẽ nói: “Lang quân, lệnh tập kết này, cả đời chỉ có thể dùng một lần thôi. Ngươi dùng nó vì một phụ nhân sao?”

Giọng nói thản nhiên của Vương Hoằng truyền đến: “Đây là ta nợ nàng.”

Đây là ta nợ nàng.

Sao giọng của chàng lại lạnh lùng như vậy?

Dường như lần đầu tiên Trần Dung nghe thấy chàng dùng giọng điệu lạnh lùng như thế nhắc về mình. Chẳng lẽ, chàng muốn báo đáp ân tình của mình, suy nghĩ tìm cách kết thúc quan hệ giữa hai người sao?

Dù vài lần Trần Dung đã tuyệt quyết muốn rời khỏi nam nhân này, nhưng hiện tại, khi nàng nghe thấy giọng nói đó của chàng, tâm vẫn trầm xuống……

Lúc này, giọng nói của Vương Hoằng chuyển thành nhu hòa: “Thương thế của nàng thế nào rồi?”

Một tỳ nữ trả lời: “Đã có chuyển biến tốt, theo diễn tiến thì chỉ cần một tháng nữa là khỏe lại.”

“Thật không?” Vương Hoằng khẽ cười, nhẹ giọng nói: “Nàng muốn trở về thành Nam Dương…… Ngươi đi Nam Dương một chuyến, trước cảnh cáo Nam Dương vương cùng chúng quý tộc một phen. Rồi mua ngàn mẫu ruộng tốt, hai tòa thôn trang cho nàng. Về hộ vệ thì phái ba mươi người, mười tỳ nữ, bắt bọn họ phải hoàn toàn trung thành với nàng. Bản thân ngươi thì sẽ trở thành quản sự của nàng. Nếu nàng mở miệng hỏi đến, ngươi nói cho nàng biết, ta đã hứa rồi, nếu nàng có nam nhân nào thì có thể gả đi. Nếu nàng không muốn để cho ta biết mọi chuyện của nàng thì cũng có thể tìm kiếm mấy người đáng tin cậy rồi để các ngươi rút về.”

Chàng nói tới đây, dường như vô cùng mỏi mệt. Nhắm mắt lại, Trần Dung dựng thẳng hai lỗ tai, nghe thấy tiếng chàng nói nhỏ: “Bị phụ nhân mình yêu đề phòng oán hận thực không có ý nghĩa gì. Nàng muốn đi thì để cho nàng đi đi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »