Mị Công Khanh

Lượt đọc: 7167 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 231
phiên ngoại: người có tên tuổi.

❊ ❊ ❊

Rượu và thức ăn đã được bưng lên.

Nơi này đều là một người mấy món, rượu thịt được tách riêng rẽ.

Kỳ thật không cần Vương Hiên phân phó, chúng hộ vệ cũng sẽ kiểm tra rượu thịt thật cẩn thận.

Đảo mắt, rượu thịt của Vương Hiên cũng đã được bưng lên.

Vươn chiếc đũa, thuận tay gắp một miếng thịt lợn rừng, Vương Hiên đặt vào miệng.

Nhưng miếng thịt vừa vào miệng, cậu mẫn cảm phát hiện có một ánh mắt sáng rực bắn về phía mình.

Chậm rãi, Vương Hiên lấy khăn tay trong lòng nhả miếng thịt ra, tao nhã ném sang một bên.

Diện mạo của Vương Hiên rất tuấn mỹ, tất nhiên khiến mọi người chú ý. Giờ phút này động tác nhỏ của cậu cũng rõ ràng đập vào mắt mọi người.

Trong lúc mọi người ngạc nhiên, Vương Hiên lười biếng duỗi tay phải ra, nói: “Bắt hắn!”

Cậu chỉ là chưởng quầy trốn ở phía sau!

Một lời thốt ra, chưởng quầy kinh hãi, ngay lập tức, hai gã hộ vệ không chút do dự đứng lên, bước đến bên cạnh chưởng quầy, túm vạt áo hắn. Thấy hắn muốn kêu to, một hộ vệ khác vò khăn trải bàn, nhét vào trong miệng chưởng quầy.

Vương Hiên lạnh lùng nói: “Trong một khắc, ta muốn biết hắn bị người nào sai sử!”

Cậu không thèm nhắc tới thịt lợn rừng có vấn đề thế nào đã trực tiếp định tội chưởng quầy kia.

Thấy cậu như thế, trong tửu lâu mọi người hai mặt nhìn nhau, cũng lộ ra vẻ không đành lòng.

Hộ vệ kéo chưởng quầy ra phía sau rất nhanh đã trở lại. Đẩy chưởng quầy ngã trước mặt Vương Hiên, một hộ vệ đi tới, thấp giọng nói với Vương Hiên mấy câu.

Lắng nghe, sắc mặt Vương Hiên trầm xuống, hỏa diễm phẫn nộ bùng cháy trong mắt cậu.

Trầm ngâm một hồi, Vương Hiên vung tay lên, lạnh giọng nói: “Ra ngoài đi.”

Tuy rằng mọi người đang đói, nhưng đồ ăn này rõ ràng có vấn đề, tất nhiên không thể ăn được nữa. Khi Vương Hiên vung tay lên, bao gồm cả Vương Hoằng và Trần Dung đều đứng dậy.

Khi bước lên xe ngựa, Vương Hiên lại ra lệnh: “Gắn dấu hiệu của gia tộc lên.”

Chúng hộ vệ rùng mình, lập tức đáp: “Vâng.”

Trong nháy mắt khi dấu hiệu Lang Gia Vương thị được gắn lên, bốn phía ồn ào cười đùa đều im bặt. Vô số ánh mắt nhìn ngó trong một khắc trở nên kính sợ mà ngưỡng mộ.

Phía sau đám người, một thiếu niên yếu đuối ngã phịch xuống đất, run giọng hỏi: “Đích mạch của Lang Gia Vương thị?”

Hai hộ vệ vội vàng nâng thiếu niên kia dậy, im lặng một lát, một hộ vệ trung niên thấp giọng nói: “Người mặc áo trắng là Lang Gia Vương Thất, mỹ thiếu niên kia chính là trưởng tử của Vương Thất.”

Lời này vừa thốt ra, bốn phía lại trở nên tĩnh lặng.

Rất lâu sau đó, thiếu niên kia khàn khàn nói: “Bọn họ không biết là Đại ca……” Mới nói đến đây, hắn nghĩ đến chưởng quầy rơi vào tay Lang Gia Vương thị kia thì nghẹn lời.

Ngay lập tức, thiếu niên vội vàng nói với một thanh niên tuấn nhã, phong độ, sắc mặt tái nhợt: “Đại huynh, huynh chạy đi. Rời khỏi nơi này, đến Kế thành, đến Lạc Dương đi! Dù Lang Gia Vương Thất cao cường, chẳng lẽ còn có thể vươn tay đến tận cảnh nội người Hồ mà bắt người sao?”

Lắng nghe, thiếu niên lắc đầu. Lúc này, một người trung niên nói: “Vô dụng thôi.”

Người trung niên kia tiếp lời: “Năm đó, người của chúng ta chỉ nói một câu nguyện lấy vạn kim mua Quang Lộc đại phu, Vương Thất đã diệt trừ toàn bộ Địa Hạ Ám quán ở thành Kiến Khang, Ám quán kia bị tổn thất đến bảy phần nguyên khí, đến nay vẫn chưa hoàn toàn phục hồi như cũ.”

Dừng một chút, hắn nói: “Năm đó Quang Lộc đại phu còn chưa được gả cho hắn, hiện tại lại mạo phạm trưởng tử của hắn. Vả lại, dù là hoàng thất hay là Lang Gia Vương thị đều kỳ vọng rất cao với trưởng tử của Vương Thất. Thậm chí nếu hắn tha thứ, Lang Gia Vương thị cũng sẽ không buông tay.”

Người trung niên không nói thêm lời nào nữa.

Trên thực tế, tất cả mọi người không còn lời nào để nói.

Bọn họ đều nhìn về phía người thanh niên này.

Người thanh niên này là thiếu chủ của bọn họ, hắn khôn ngoan phi phàm, thực sự khiến mọi người tâm phục.

Dưới ánh mắt của mọi người, sắc mặt người thanh niên tái nhợt nhìn xe ngựa của Lang Gia Vương thị đi xa. Hỏa diễm nóng bỏng mà thống khổ trong đôi mắt hắn, trên gương mặt tuấn nhã hoàn toàn đều là tuyệt vọng.

Một hồi lâu, hắn khàn khàn nói: “Ta quý trọng cậu ta thật tình mà.”

Không hề chớp mắt nhìn xe ngựa kia đi xa, thanh niên cười sầu thảm, lẩm bẩm: “Vì sao cậu ta lại là người của Lang Gia Vương thị?”

Ngốc nghếch một lúc sau, hắn nhắm hai mắt, nói: “Đêm nay… ta sẽ bệnh chết! Các ngươi thay ta bồi tội, phải khiến cậu ta vừa lòng mới thôi.”

Khi nói lời này, tay phải hắn nắm chặt thành quyền, thì thầm liên tiếp: “Vương Hiên, Vương Hiên, Vương Hiên……” Giống như lặp lại tên gọi như thế thì có thể ghi dấu thiếu niên tuyệt mỹ kia trở thành vĩnh hằng.

Xe ngựa ra khỏi Như thành.

Vương Hiên điều khiển xe ngựa đi đến bên cạnh Vương Hoằng, thấp giọng kể lại rồi nói: “Phụ thân, nhục nhã như thế, nhất định nhi tử phải dùng máu tươi tẩy trừ!”

Vương Hoằng lên tiếng thản nhiên: “Bọn họ sẽ đến bồi tội.”

Chàng nhìn về phía con, mỉm cười nói: “Con gắn dấu hiệu gia tộc lên, không phải là chờ bọn họ tiến đến sao?”

Trên gương mặt tuyệt mỹ của Vương Hiên có vẻ uất ức tức giận, cậu cắn răng nói: “Tên kia, tên kia rõ ràng là nam, hắn còn…… Phụ thân, việc này quá đáng giận, con muốn quét sạch bọn họ!”

Vương Hoằng cười nhẹ: “Đây là chuyện của con.”

Chàng kéo rèm xe xuống.

Trần Dung ngồi trong xe ngựa nhìn bóng dáng con tức giận đi xa, nói với giọng căm hận: “Địa Hạ Ám quán kia thật đáng giận, thật sự rất đáng giận!” Nàng nhìn Vương Hoằng, hỏi: “Không thể diệt trừ sao?”

Vương Hoằng lắc đầu, chàng thấp giọng nói: “Lúc xưa Thái Hậu bị làm nhục cũng chưa từng diệt trừ Ám quán. Năm đó nàng bị bọn họ nhìn trúng, ta lấy lệnh bài trả giá lớn cũng chỉ là có thể diệt trừ Ám quán trong thành Kiến Khang ….. A Dung, trên đời này, các quý tộc sống mơ mơ màng màng, sau lưng Ám quán là chư đại thế gia cùng hoàng thất. Bọn họ còn tồn tại thì Ám quán không thể bị diệt trừ.”

Chàng nắm tay Trần Dung, nói: “Nhưng mà trải qua chuyện này, thân phận của Hiên nhi sẽ được truyền bá bằng tốc độ nhanh nhất. Về sau người nào muốn động vào nó thì cần phải cân nhắc kỹ.”

Chạng vạng hôm sau, một đám người xa lạ tìm đến bọn họ, bọn họ dâng một hộp gỗ có đựng đầu người, còn có vô số vàng bạc tài bảo, Vương Hiên cân nhắc thật lâu rồi thả bọn họ đi.

Nhưng mà khi bọn họ rời đi, người của Lang Gia Vương thị vẫn còn điều tra, đối với bọn họ mà nói, dù thế nào cũng phải biết rõ ràng người động tâm với Vương Hiên có phải là người đền tội thật sự hay không. Với tôn nghiêm của gia tộc, không được để người khác tùy ý hồ lộng.

Một ngày này, đoàn xe đi tới ngoài thành Kiến Khang.

Cách cửa thành còn hơn mười dặm, đội ngũ nghênh đón đã đứng chật quan đạo.

Nhìn bóng người ở phương xa, một người mập mạp tầm 40 tuổi tới gần, cười nói: “Vương công, Thất lang trở về đúng là việc vui lớn tận trời. Nghe nói Hiên tiểu lang có phong tư cao tuyệt, không biết đã nghị thân chưa?”

Một hán tử thanh tú trắng trẻo đi tới, cao giọng nói: “Hiên tiểu lang ở Nam Sơn, làm sao có thể nghị thân được, Vương công, Trần thị ta nguyện nghị thân để thân càng thêm thân.”

Một bên, giọng nói sắc nhọn của thái giám truyền đến: “Các ngươi đều là tiểu mỹ nhân ngàn dặm chọn ra một người, nếu Thái Hậu và bệ hạ tặng các ngươi cho Vương Thất lang thì phải lấy lòng ngài ấy, khiến ngài ấy vui vẻ đó là nhiệm vụ của các ngươi. Nhớ kỹ, nếu như có thể trở thành thiếp thất của Lang Gia Vương Thất thì có thể bảo đảm người nhà các ngươi phú quý cả đời. Nếu có tài cán sinh hạ con cái cho Lang Gia Vương thị thì có thể bảo đảm gia tộc của các ngươi phú quý ba đời!”

Trong ánh mắt sáng ngời của chúng mỹ nhân, thái giám kia nhấn mạnh thêm: “Nhưng mà ta phải nói trước, nếu các ngươi bị ngài ấy đuổi đi, thì Hồng lâu kia sẽ trở thành tương lai của các ngươi.” Hắn cất cao giọng: “Có hiểu không?”

Chúng nữ dịu dàng nói: “Đã hiểu.”

Thái giám này nói tới hậu quả thất bại thật đáng sợ, nhưng chúng nữ cũng không chấp nhận. Mới từ trong cung đi ra, tất nhiên các nàng hiểu ra cho dù về tuổi tác hay vẻ mỹ mạo, bản thân là người nổi bật trên thế gian. Trừ phi Lang Gia Vương Thất không phải là nam nhân, nếu không, chàng không thể trốn thoát.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang