Mị Công Khanh

Lượt đọc: 6943 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 222
phiên ngoại: hài tử [5].

❊ ❊ ❊

Vào đêm.

Hiện giờ cũng sắp đến mùa hạ, phải tới nửa đêm về sáng trăng mới ló ra. Giờ phút này trong núi rừng chỉ có một gian phủ đệ, trong phủ đèn đuốc sáng ngời, giống như một vòng trăng sáng dưới nhân gian.

Ngồi ở trên bình đài, Tạ Uyển và Vương Khối luôn luôn chờ trăng ló ra. Các nàng nghĩ rằng thanh phong minh nguyệt, sơn thâm rừng rậm, có một mỹ nam mặc áo trắng như tuyết, tiếng đàn bay lượn, đó thật sự là tiên cảnh chốn nhân gian.

Đáng tiếc, các nàng vẫn chờ đợi mà trăng sáng dù thế nào cũng không chịu đi ra, mà mĩ nam mặc áo trăng kia cũng không hề gặp các nàng, dường như chàng không hề ý thức được rằng trong phủ nhà mình có khách đến.

May mắn, hiện tại là mùa xuân, mặc dù rừng cây xanh um tươi tốt, nhưng cũng không có ruồi muỗi. Ngẫu nhiên truyền đến vài tiếng hổ gầm sói tru, nhìn hộ vệ cao lớn cách đó không xa, còn có phủ đệ đèn đuốc sáng trưng phía sau nên các nàng cũng không sợ hãi.

Vương Khối nhìn về phía Tạ Uyển, thấy nàng ta buồn bực, ngẫm nghĩ, dựa sát vào một chút, nhỏ giọng khuyên nhủ: “A Uyển, mặc dù Thất thúc của ta rất tốt nhưng Trần thị A Dung kia vẫn được sủng ái. Ta thấy lời đồn đãi rằng bọn họ bất hòa chắc có sai lầm rồi.” Dừng một chút, nàng ta nói với vẻ hơi ngượng ngùng: “Hay tỷ buông tay đi.”

Lúc này Tạ Uyển theo nàng ta đến chỗ này, tuy rằng tự bản thân Tạ Uyển chủ động, tự nguyện nhưng Vương Khối vẫn chưa từng ngăn cản, thậm chí còn rất đồng ý. Hiện tại người đến đây rồi, tin tức cũng được truyền bá, nàng ta lại khuyên Tạ Uyển buông bỏ chủ ý, thật sự hơi vô trách nhiệm.

Tạ Uyển cúi đầu, sau khi tắm trong ôn tuyền thay quần áo, nàng mặc bộ quần áo màu trắng, nhìn kỹ, tuy rằng đây là nữ phục, nhưng hình thức có chút tương tự với bào phục của Vương Hoằng.

Điều này đúng là ẩn hàm nhiều ý nghĩa. Nàng ta là một nữ lang, không có khả năng, cũng không thể chủ động nói với một lang quân đã có thê tử, ta thích chàng, chàng bỏ thê tử cưới ta đi. Vì thế, nàng ta mặc cùng bộ bào phục với chàng, thông qua nó để nói cho chàng biết sự ái mộ của mình đến cỡ nào.

Nhưng mà, với địa vị nàng ta, tuy rằng còn lâu mới sánh bằng Lang Gia Vương Thất nhưng vẫn cao quý hơn Trần thị A Dung kia mà, chẳng phải sao? Như vậy nàng cũng không đến mức phải làm một tiểu thiếp thấp hèn chứ?

Nhưng khiến nàng ta thất vọng là, Vương Hoằng căn bản không tới đây, mị nhãn nụ cười xinh đẹp của nàng giống như dành cho người mù vậy. Càng làm cho nàng ta tâm phiền ý loạn là, nàng ta biết rõ ràng lời của Vương Khối rất hợp lý. Trong lúc này, cách lựa chọn tốt nhất là lui bước, lần này thật sự chỉ đến để du sơn ngoạn thủy.

Nhưng đã yêu quý mấy năm, chỉ uổng phí trong một đêm, có thể nào cam tâm?

Rũ mắt, giọng của Tạ Uyển nhẹ mà tự tin: “Chàng chưa từng nhìn ta cho rõ.”

Nàng ta tin tưởng, nếu chàng thấy rõ khuôn mặt của mình, nhận ra sự tuyệt mỹ của mình, thái độ sẽ có khác biệt.

Vương Khối nghe vậy, thầm than một tiếng, ngẫm nghĩ lại vẫn thở dài: “Nhưng Thất thúc đã có ba hỗn tiểu tử kia.” Chỉ nói đến đây, dù nàng ta hay là Tạ Uyển đều rùng mình một cái.

Đúng lúc này, ở một góc có một cái đầu nhỏ ló ra, một đôi mắt đen lúng liếng vòng vo, nhìn Tạ Uyển và Vương Khối kêu lên: “Thập Cửu tỷ, tỷ nhắc tới chúng ta sao?”

Vương Khối kinh hãi, nàng ta hoảng sợ quay đầu nhìn lại, há miệng, suýt nữa thốt ra: Giọng của ta nhỏ như vậy, tiểu tổ tông này sao lại nghe thấy được vậy?

Trong lúc các nàng cố gượng cười, hài tử kia đã lon ton chạy tới. Nó giả vờ giả vịt khoanh tay sau lưng, ngẩng đầu, vừa đi, vừa chớp chớp đôi mắt to.

Đi đến trước mặt Vương Khối, hài tử chớp lông mi dài, vẻ mặt tò mò ngây thơ: “Thập Cửu tỷ, vì sao tỷ gọi chúng ta là hỗn tiểu tử? Tỷ không thích chúng ta sao?”

“Không, không phải, đương nhiên không phải.” Vương Khối liên tục bồi cười.

Hài tử không để ý đến nàng ta, nó quay đầu nhìn về phía Tạ Uyển.

Đi quanh Tạ Uyển một vòng, nó ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, chớp mắt to tò mò, cất giọng non nớt nói:“Vị tỷ tỷ này, vừa rồi ta nghe thấy lời của tỳ nữ tỷ nói tỷ xinh đẹp hơn mẫu thân của ta, cũng cao quý hơn người, vì sao các nàng ta lại so sánh tỷ với mẫu thân của ta?”

Trong lúc Tạ Uyển giữ nguyên nụ cười cứng đờ, hài tử nhếch miệng, trong mắt to hơi rơm rớm, lấp lánh ánh lệ nói: “Ta không thích các nàng ta nói chuyện như thế.”

Tạ Uyển vội vàng tiếp lời: “Các nàng ta nói bậy thôi, tiểu lang vạn lần chớ để ý.”

Ngay khi nàng ta vội vàng giải thích đồng thời, hài tử vẫn rưng rưng nói: “Vừa rồi ta đã hỏi phụ thân ta.”

A?

Hai nàng nhìn thoáng qua nhau, sắc mặt Tạ Uyển trắng bệch, nàng ta cẩn thận, khẩn trương, ấp a ấp úng hỏi: “Đệ hỏi phụ thân đệ cái gì?”

Hài tử chớp chớp mắt, vô cùng ngây thơ nói: “Ta hỏi phụ thân, vì sao tỳ nữ của tỷ lại so sánh tỷ với mẫu thân của ta? Còn nói mẫu thân của ta không tốt?”

Khi sắc mặt Tạ Uyển từ trắng bệch chuyển sang xanh mét, hài tử nghiêng đầu, hé cái miệng nhỏ nhắn nói: “Phụ thân nói, trên thế gian luôn có một số ngu phụ không biết tự xấu mà kiêu ngạo, không cần để ý tới nàng ta là được.”

Nó nói tới đây, ngẩng đầu, ngây thơ nhìn Tạ Uyển, hỏi: “Vị tỷ tỷ này, phụ thân ta nói có phải là tỷ không? Người không thích tỷ.”

Thân mình Tạ Uyển khẽ lung lay.

Nhìn thấy bằng hữu chống đỡ không nổi nữa, Vương Khối ở một bên vội quát: “Vương Túc, không đúng, Vương Lăng, chớ có vô lễ!”

Hài tử quay đầu trừng mắt nhìn nàng ta một cái, hét lớn: “Ta không phải A Lăng, tỷ gọi sai rồi.” Không đợi Vương Khối mở miệng, nó đã vươn tay chỉ vào mũi Vương Khối, thét to: “Trong số nhiều người đến đây, người ta ghét nhất chính là tỷ. Hừ, chúng ta đều chán ghét tỷ!”

Nói xong câu này, không đợi Vương Khối phản ứng lại, nó há miệng, oa oa khóc lớn xông ra ngoài.

Đảo mắt, bóng dáng nhỏ bé của Vương Túc biến mất ở trong bóng đêm.

Nhìn bóng dáng nó chạy xa, Vương Khối ngẩn ngơ thật lâu, đột nhiên thấp giọng nói: “A Uyển, chúng ta vẫn nên trở về đi. Chỉ ở đây cùng lắm ba ngày thôi, chúng ta trở về đi.”

Nàng ta quay đầu nhìn về phía Tạ Uyển, nói với vẻ mặt mất hứng: “Ta là đích nữ của Lang Gia Vương thị, thật sự không chịu nổi bị một đứa trẻ ranh quát tháo như thế!” Không chỉ như vậy, cộng thêm lời lẽ châm chọc ngầm của Vương Hiên kia, còn có thái độ khinh thường của Thất thúc nữa.

Nàng ta cũng là thiên chi kiều nữ, cần gì phải chịu đựng cơn giận không đâu này?

Mặt Tạ Uyển trắng bệch, nàng ta cúi đầu, cắn môi không nói được một lời, qua hồi lâu, nàng mới khàn khàn nói: “Ba ngày, trong vòng ba ngày ta sẽ gặp chàng một lần. Nếu vẫn như cũ, chúng ta trở về.”

Vương Khối gật đầu.

Nói tới Vương Túc lao ra ngoài chưa tới ba mươi bước thì vội dừng lại. Ở chỗ tối đen phía trước có một đồng tử khác đi ra, hỏi: “Như thế nào?”

Vương Túc chắp tay sau lưng làm ra vẻ đi thong thả hai bước, nói: “Hết thảy như Đại huynh đã nói.”

Mới nói đến nơi đây, nó ngẩng mặt lên, thất vọng hỏi: “Đêm nay chúng ta có cần giả sói đi dọa các nàng ta không?”

Vương Lăng nghĩ nghĩ, gật đầu nói: “Cần.”

Vương Túc nghiêng đầu, nói với vẻ nghiêm túc: “Đừng để cho phụ thân biết là được.”

Mới nói ra mấy từ, một giọng nói thanh nhuận mang theo nghi hoặc truyền đến: “Chuyện gì mà không cho ta biết được?” Chính là Vương Hoằng mặc quần áo trắng phất phơ trong gió đêm, mang theo người hầu đi đến.

Chàng cúi đầu, nhìn chằm chằm bộ dạng lén lút của hai hài tử, mày nhíu lại, vẫy tay gọi một hạ nhân đến: “Vừa rồi hai vị tiểu lang đi đâu?”

Hạ nhân cung kính trả lời: “Đến chỗ của hai nữ lang.”

Vương Hoằng mặt nhăn mày nhó, chàng nhìn hai bóng dáng nho nhỏ chăm chú, từ từ nói: “Mang theo bọn nó.” Chàng chậm rãi đi về phía chỗ bình đài.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »