Mị Công Khanh

Lượt đọc: 7272 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 224
phiên ngoại: đồn đãi.

❊ ❊ ❊

Hai người thương lượng đến đây, hai mắt đồng thời phát sáng, đồng thời quay đầu, rất có khí thế mà xoa xoa tay.

Đúng lúc này, giọng nói trong trẻo của một thiếu niên truyền đến: “Sao các đệ còn ở đây?”

Đúng là giọng của Vương Hiên.

Hai đồng tử mừng rỡ, bọn họ nhảy nhót hai ba cái đã vọt tới bên cạnh thiếu niên, mỗi người dựa vào một bên, lao nhao nói: “Đại huynh, vừa rồi chúng ta dựa theo lời của huynh làm.”

“Hai nữ nhân kia tức giận suýt nữa té xỉu.”

“Phụ thân cũng không mắng mỏ chúng ta.”

Cẩn thận nghe rõ hai giọng nói giống nhau như đúc, đồng thời lộ ra vẻ đắc ý, Vương Hiên gật đầu nói: “Rất khá.”

Hiếm khi được nghe thấy Đại huynh khen ngợi, hai đồng tử hưng phấn nhảy dựng lên.

Lúc này, Vương Túc nói: “Đại huynh, các nàng ta tức giận vô cùng, chúng ta đang chuẩn bị chạy về, mỗi người tát cho các nàng một cái, để các nàng phục hồi tinh thần.”

“Đúng rồi đúng rồi, Đại huynh đến chậm một bước rồi, chúng ta phải đi đã.”

Trong ánh mắt sáng ngời chờ mong của hai đồng tử, Vương Hiên lại lắc đầu, nhíu mày nói: “Trên binh pháp có nói, giặc cùng đường chớ đuổi, nếu các nàng đã chuẩn bị rời đi thì không cần để ý tới nữa.”

Hai đồng tử luôn khâm phục cậu, nghe vậy dùng sức gật đầu.

Vương Hiên dắt tay hai đứa, nói: “Đi thôi.”

“Không cần, chúng ta phải đi về thăm mẫu thân.”

“Đúng vậy, mẫu thân nghe xong khẳng định sẽ vui vẻ.”

Hai đồng từ vừa nhắc tới mẫu thân, trong bóng đêm, Vương Hiên nhếch miệng, rầu rĩ nói: “Không cần, phụ thân đang ở đó.”

Hai đồng tử đã quá quen thuộc với tính cách của cậu, vừa nghe cậu mở miệng, thì đồng thời nói: “Chúng ta có thể đuổi phụ thân đi mà.”

“Có thể chờ phụ thân đi rồi nói sau.”

“Người sẽ không đi đâu.”

Vương Hiên cười lạnh: “Thê tử của người mang thai, cái thai này hơn phân nửa sẽ là một tiểu tử oai hùng, người sẽ không đi đâu.”

Hai đồng tử mất một thời lúc mới phản ứng lại câu nói ‘Thê tử của phụ thân’, đó là mẫu thân của mình.

Bọn họ nhìn Vương Hiên mang vẻ mặt không vui, đột nhiên, một đồng tử nhỏ giọng nói: “Đại huynh đố kỵ.”

“Đúng rồi, nhớ ngày đó khi mẫu thân sinh ra chúng ta, khẳng định huynh ấy cũng không vui mừng.”

Hai tiểu gia hỏa còn nắm tay Vương Hiên mà vẫn thì thầm nói nhỏ trước mặt của cậu như thế. Vương Hiên nhướn mày, đang muốn mắng mấy câu, hai đồng tử đã nhanh chóng bỏ tay cậu ra, giống như một con thỏ nhảy bắn ra ngoài, đảo mắt đã bỏ trốn mất dạng.

Hai người không có cơ hội biết Trần Dung lại mang thai, sáng sớm, các nàng đã chuẩn bị xong hành trang, mang theo người hầu ra khỏi Nam Sơn.

Xuống đến chân núi, các nàng không hẹn mà cùng nhìn ngọn núi xanh tươi kia.

Vương Khối ngắm nhìn ngọn núi, lại quay đầu nhìn thoáng qua Tạ Uyển, lúc này làm sao mà nàng ta không rõ sở dĩ bản thân không được hoan nghênh chính là vì dẫn theo người bằng hữu này đến đây?

Nàng ta than nhẹ một tiếng, nói: “Nhìn bộ dạng của Thất thúc, lời đồn đãi trên thế gian kia thật nực cười.”

Đồn đãi? Tạ Uyển chưa từng nghe qua, nàng ta cố nén khổ sở trong lòng, hỏi: “Đồn đãi gì?” Vừa hỏi, nàng ta vừa nhìn ngắm ngọn núi kia, có vẻ tâm thần không yên.

Vương Khối mím môi, nàng ta cười nói: “Không có gì.” Nàng ta không thể nói, trong lời đồn đãi, Thất thúc của nàng ta đã từng nói qua trước mặt mọi người rằng cả đời này chỉ cần một mình Trần thị A Dung. Tuy nói sủng ái thê tử không muốn nạp thiếp cũng không phải là chuyện hiếm thấy trong sĩ tộc. Nhưng dám thề ở trước mặt mọi người thì thật đúng là chưa từng nghe qua.

Chỉ vừa ngẫm lại, Vương Khối cảm thấy hành vi này của Thất thúc đã làm mất mặt Lang Gia Vương thị. Nếu Trần thị A Dung kia là nữ nhi của Tạ gia hoặc Dũ gia, chàng nói vậy thì có thể coi như báo đáp ân tình, nhưng nàng không phải, còn có diện mạo tục mị, tính tình lỗ mãng, mạnh mẽ không biết trời cao đất rộng.

Nữ nhân thế này, làm thiếp cũng là được cất nhắc, Thất thúc còn nói cả đời này chỉ cần một mình nàng. Lời này thật thái quá, thật mất mặt. Đồn đãi này không thể tin được.

Nhìn thấy Vương Khối ngây ngô, không hề đáp lời thì Tạ Uyển cũng nhìn về phía Vương Khối, tò mò truy vấn: “Rốt cuộc là truyền thuyết gì vậy? Muội nói đi.”

Vương Khối miễn cưỡng nói: “Cũng không có gì, chính là có người nói, năm đó Thất thúc ta thật vất vả mới đoạt được Trần thị A Dung từ tay bệ hạ cùng Mộ Dung Khác, còn có Nhiễm Mẫn nữa, tất nhiên là coi như trân bảo.”

Lúc này nàng ta nói ra như thế nghe vào tai còn có chút hợp tình hợp lý. Tạ Uyển không chút nghi ngờ, cười lạnh: “Lời đồn đãi này quả thật thái quá.”

Đảo mắt, nàng ta tức giận, bổ sung một câu: “Với diện mạo đó của Trần thị A Dung, trong thiên hạ chỉ có Thất thúc muội thích mà thôi.”

Nàng ta sinh ra oán hận với Vương Hoằng, xưng hô từ Thất lang biến thành Thất thúc của muội.

Vương Khối cũng cảm thấy phiền chán về Vương Hoằng nên không bao biện, chỉ thở dài: “Đi thôi. Cứ đứng đây cũng không có ý nghĩa gì.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang