Mị Công Khanh

Lượt đọc: 6920 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 214
phiên ngoại về vương hoằng: nhớ lại lần gặp mặt năm đó.

❊ ❊ ❊

Lần đầu tiên Vương Hoằng gặp Trần Dung là ở Trần thị ở Bình thành, nghe nói nữ lang này mới chỉ 14, 15 tuổi mà đã biết tán bớt gia tài, lúc ấy chàng nghĩ rằng: Xem ra là một nữ lang lanh lẹ trong số trượng phu.

Bình thành này quá nhỏ bé, chàng nhàn rỗi nên nhàm chán, vì thế tới xem thử.

Và chàng đã gặp nàng.

Trong tiếng đàn của chàng, nữ lang này đi lại nhàn nhã, mỗi lần tiếng guốc mộc gõ xuống đất lại đúng vào nhịp chuyển của tiếng đàn, khiến tiếng đàn vài lần suýt nữa bị gián đoạn.

Nữ lang này đang biểu hiện tài hoa của nàng.

Vương Hoằng cũng không hiếm lạ nhưng khiến chàng kinh ngạc chính là, nữ lang này mới chỉ 14, 15 tuổi, vẫn ở độ tuổi non nớt nhưng lại có hương vị xinh đẹp mê người của một phụ nhân trưởng thành. Đây là chuyện rất kỳ quái, nữ lang này tập trung vẻ đẹp của một thiếu nữ và một thiếu phụ.

Nhưng mà điều này cũng không có gì đáng để để tâm, chàng đã gặp qua rất nhiều mỹ nhân. Chàng nghĩ rằng, trên thế gian này ít thiếu thốn nhất chính là mỹ nhân, huống chi, với thân thế địa vị của chàng mà nói, nữ nhân không xinh đẹp thậm chí còn không dám xuất hiện ở trước mắt chàng.

Kế tiếp, nữ lang này lại thể hiện trí tuệ hơn người của nàng, hoàn toàn khác biệt với vẻ đẹp bên ngoài, chàng cũng thế, mà đại trượng phu trên đường đi cũng thế đều âm thầm gật đầu không thôi.

Nhưng điều thật sự khiến chàng để tâm là một khúc Phượng Cầu Hoàng vào buổi tối kia.

Trong yến tiệc, chàng nghe thấy Trần Nguyên cố ý tặng nàng cho Nam Dương vương.

Đúng lúc này, trong sân truyền đến tiếng đàn và tiếng ồn ào.

Chàng đi ra ngoài.

Chàng trông thấy một mỹ nhân đang đánh đàn dưới ánh trăng.

Khúc mà mỹ nhân tấu chính là Phượng Cầu Hoàng!

Ở trước mặt tộc nhân và vô số trượng phu nàng lại tấu khúc Phượng Cầu Hoàng!

Nàng tấu đàn cho chàng. Khi nhìn thấy chàng đi tới, nàng nâng mắt nhìn lại, trong khoảnh khắc, đôi mắt của nàng chớp chớp lộ vẻ ngượng ngùng, sợ hãi, còn có hèn mọn cùng cầu xin.

Chỉ liếc mắt một cái, nàng lại đỏ mặt cúi đầu xuống.

Nàng nói: “Cầm là tục khúc, người cũng là người tục, chỉ có tâm ý là đáng trân trọng.” Đây là lời nói dối, chàng nhận ra nàng đang lợi dụng mình! Nữ lang có trí tuệ tuyệt đỉnh này khẳng định đã biết gia tộc muốn tặng nàng cho người khác, vì thế mượn chàng để thoát thân.

Nhưng chàng vừa nghĩ như vậy, nữ lang này lại nói: “Từ thiên cổ tới nay, chưa từng có người tấu khúc Phượng cầu hoàng để làm thiếp!”

Chẳng lẽ, nàng còn muốn trở thành thê tử của chàng?

Lời này vừa thốt ra, lập tức tiếng cười nổi lên bốn phía.

Trong tiếng cười vang ồn ào, chàng nhìn thấy nàng cúi gằm mặt xuống, nở rộ tươi cười đắc ý. Chàng nhìn thấy nàng làm bộ ngượng ngùng liếc mắt nhìn chàng một cái, rồi cúi đầu thối lui.

Chàng trông thấy bóng dáng cô độc mà thẳng lưng của nàng ở trong tiếng cười vang của mọi người.

Trăng sáng như nước, gió xuân phe phẩy, tiểu mỹ nhân này xinh đẹp như vậy, giảo hoạt như vậy!

Nhưng nàng coi chàng là người nào chứ? Quân tử khoan dung độ lượng sao? Hay là một thần tiên chính trực thiện lương, không nhiễm khói lửa nhân gian?

Chàng nhìn dáng người yểu điệu xinh đẹp của nàng, âm thầm cười tự nhủ: Thú vị, thật sự thú vị!

Lại nói tiếp, chàng đã từng tuổi này, đây vẫn là lần đầu tiên gặp được một nữ lang thú vị như thế.

Hết thảy như chàng dự kiến, trong lúc chàng chờ đợi, nữ lang vẫn nhẫn nại không tìm đến chàng. Nàng vẫn giữ nguyên tâm ý, nàng thích chàng nhưng nàng không xứng với chàng. Nàng còn nói rằng muốn chàng chủ động thay nàng giải vây.

Lợi dụng mình thoát khỏi an bài của gia tộc, chỉ trong chớp mắt lại muốn nhả chàng ra, muốn tìm một phu quân tốt sao?

Không thể được! Chọc chàng, khơi dậy hứng thú của chàng, trò chơi kia, không phải do nàng bảo ngừng thì chàng sẽ ngừng.

Chàng nhìn bóng dáng xinh đẹp của nàng dưới ánh trăng khiến tim người ta đập nhanh kia, rốt cuộc nhịn không được tiến lên một bước, ôm nàng, hôn nàng.

Hương vị nụ hôn này quá mức ngọt ngào, khi chàng thu tay lại thì có chút chật vật.

Lúc rời đi, chàng nghĩ rằng: Xem ra, bên cạnh mình cần có thêm một thiếp thất.

Kế tiếp, hết thảy đều hợp tình hợp lẽ, chàng dùng vài mỹ nhân cứu nàng ra khỏi tay của Nam Dương vương.

………………

Chàng hoàn toàn đặt nàng ở trong lòng, cũng thề sẽ không bao giờ buông tay, là khi chàng bị vây hãm ở thành Mạc Dương, nàng lại tới cứu giúp.

Chàng đã trải qua tang thương, biết rõ rằng trên đời này, lòng người luôn luôn lạnh bạc, ai cũng sẽ không thật sự đặt ai ở trong lòng, lại càng không vì đối phương mà trả giá bằng sinh mệnh của bản thân.

Ít nhất, chàng chưa bao giờ biết rằng trên đời có một nữ nhân sẽ vì chàng mạo hiểm tính mạng!

Chàng không thể tin được, không thể tin!

Nhưng nàng lại làm được!

Biết rõ chàng sẽ chết, biết rõ thành bị vây tứ phía, trượng phu người Tấn người nào nghe thấy người Hồ mà trong lòng lại không run sợ? Vậy mà nàng ngược lại, cứ thế chui đầu vào lưới.

Có lẽ, nàng không hoàn toàn là vì chàng mà còn vì Tôn Diễn.

Nhưng với chàng mà nói, như vậy là đủ rồi. Chàng nghĩ rằng nữ nhân này, cho dù chết chàng cũng sẽ không buông tay. Chàng muốn giữ nàng ở lại bên người, để nàng hưởng thụ tôn vinh cả một kiếp.

Với thân phận hèn mọn của nàng, tuyệt đối không thể làm thê tử của chàng. Nhưng mà là một quý thiếp dưới sự che chở của chàng, để nàng trải qua cuộc sống phú quý có thể diện hoàn toàn khác biệt so với lúc trước là điều tất nhiên.

Chỉ cần chàng không chết, chàng nhất định sẽ cho nàng cả đời phú quý!

Nhưng nàng lại cự tuyệt!

Trưởng bối Vương thị ra mặt, nói với nàng về chuyện nạp thành quý thiếp, vậy mà nàng lại cự tuyệt.

Nghe thấy phụ nhân này không chút do dự cự tuyệt, Vương Hoằng lẳng lặng nhìn nàng một cái, chàng vẫy tay ngắt lời tộc thúc định nói, cười cười, thầm nghĩ: Xem ra phụ nhân này vẫn còn chưa yêu thương ta. Thật sự là thất bại, ta cũng không muốn buông tay, thế mà nàng vẫn không yêu thương ta, vậy sao được?

Cơ hội rất nhanh đã tới. Một lần kia, nàng bị người ta dùng danh nghĩa của chàng lừa ra khỏi thành, cả đêm không về.

Chàng mang theo nhóm hộ vệ chạy ra khỏi thành từ nửa đêm.

Chàng muốn cứu nàng.

Đây là là cơ hội hiếm có, chàng muốn lợi dụng cơ hội này để chiếm được lòng nàng.

Quả nhiên.

Nàng đã cảm động.

Đúng vậy, nghĩ đến với thân phận của nàng, ai có thể vì cứu giúp nàng mà chạy ra ngoài vào nửa đêm chứ? Phụ nhân trong thiên hạ luôn cảm động đến rơi nước mắt trước người anh hùng đã cứu nàng, nàng không phải là ngoại lệ.

Không, người tính tình mạnh mẽ, luôn có ý thức tự bảo vệ bản thân như nữ lang này, điều nàng khó cự tuyệt nhất chính là tình nghĩa của người khác. Người khác có một phần thật tình, nàng vĩnh viễn sẽ lấy hai phần để báo đáp.

Nàng yêu thương chàng.

Chàng nhận ra trong đôi mắt đẫm lệ của nàng có sự cô tịch không nơi nương tựa, cảm động cùng tình yêu như thủy triều ập tới, không thể ngăn cản.

Chàng nghĩ rằng mình đã có được nàng!

Phụ nhân cố chấp như vậy, một khi yêu thương tất nhiên sẽ khó mà quên đi. Từ nay về sau, nàng sẽ dùng tính mạng để yêu thương chàng, đúng vậy hay không?

Khi nghĩ như vậy, Vương Hoằng lẳng lặng nhìn nàng, mỉm cười, lần đầu tiên trong cuộc đời chàng cảm thấy có chút không tự tin: Yêu thì yêu, vì sao phát hiện bản thân đã yêu thương ta mà phụ nhân này lại có biểu hiện cô đơn như thế? Đây là một chuyện tốt đẹp thuần túy, vì sao nàng lại rơi lệ? Còn nói rằng muốn chàng đâm một kiếm từ sau lưng nàng. Thậm chí còn nói rằng chỉ có giờ khắc này, nàng mới cảm thấy viên mãn, chỉ cần vừa ra đi, mọi thứ lại hồi phục như bình thường.

Một nữ lang sao có thể ở thời khác động tâm mà có thể biểu hiện cô đơn, bình tĩnh như thế?

Chàng nghĩ rằng, mình không hiểu hết về nàng.

Thật lâu về sau, nhớ tới giờ khắc này, chàng mới phát hiện, thông qua tính toán, khiến nàng khăng khăng một mực yêu thương mình, đồng thời, chàng cũng bị trầm mê.

Tâm của chàng đã loạn!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang