Trương Tiểu Cường nhìn đồng hồ, đã sắp tám giờ. Anh ra lệnh cho tất cả đội viên cùng đám tù binh vận chuyển vật tư tại nơi này. Trương Tiểu Cường không định dừng chân quá lâu, còn rất nhiều việc đang chờ anh giải quyết. Nhìn Tam Tử đang bận rộn, anh gọi cậu ta lại dặn dò vài câu. Tam Tử gật đầu rồi xoay người rời đi, chẳng bao lâu sau, một chiếc xe tải chở thương binh và một số phụ nữ đã lăn bánh rời khỏi.
Đám người xung quanh vẫn đang tất bật, Trương Tiểu Cường bất chợt cảm thấy một trận buồn ngủ ập đến. Cũng như những người khác, hôm qua anh đã chiến đấu suốt một ngày, nửa đêm không ngủ, lại còn đại chiến một trận với gã Lưu đầu mục kia, tiêu hao rất nhiều thể lực.
Giờ đây khi tinh thần vừa thả lỏng, anh cảm thấy buồn ngủ không chịu nổi. Anh vỗ vỗ lên mặt mình để lấy lại tỉnh táo. Anh là thủ lĩnh của mọi người, anh phải cố gắng làm gương. Nhớ tới bình nước của mình vẫn để trên xe, anh bước tới chiếc Land Rover. Vừa kéo cửa xe ra...
Thượng Quan Xảo Vân đang lặng lẽ nằm ngủ say sưa ở ghế sau. Chiều dài ghế không đủ để cô duỗi chân, cô đành cuộn tròn người như một đứa trẻ. Trên bộ quân phục Thế chiến II cũ kỹ, ngoài đầy bụi bặm ra còn vương lại mùi thuốc súng nồng nặc.
Đầu cô vùi sâu vào cánh tay, chỉ lộ ra một phần nhỏ gương mặt. Làn da vốn tinh tế trắng ngần nay đã bị khói súng nhuốm thành những vệt đen loang lổ. Mái tóc tết kiểu Lara đặc trưng của cô đã mất đi vẻ bóng mượt ngày thường, bị cô tùy tiện búi lên chiếc cổ trắng ngần.
Cô ngủ rất say, tiếng động khi Trương Tiểu Cường mở cửa xe cũng không đánh thức được người vốn luôn cảnh giác như cô. Nhìn đại mỹ nhân xinh đẹp kiêu kỳ ngày nào nay trở nên thế này, Trương Tiểu Cường khẽ thở dài trong lòng. Anh nhẹ nhàng mở ba lô, lấy ra một bộ quân phục dự phòng đắp lên người Thượng Quan Xảo Vân rồi chậm rãi đóng cửa xe lại.
Cảm giác được mặc lại quần áo rõ ràng dễ chịu hơn nhiều so với việc cứ cởi trần như vậy. Dẫu bây giờ đã là tháng sáu, nhưng việc bị bao nhiêu người nhìn chằm chằm vẫn khiến Trương Tiểu Cường cảm thấy không tự nhiên. Anh vặn nắp bình nước, tu một hơi thật dài, rồi lại cúi đầu dùng chỗ nước lạnh còn sót lại rửa mặt. Dòng nước mát lạnh dội lên đầu đã cuốn trôi sạch sẽ cơn buồn ngủ của anh.
Anh lắc lắc đầu cho ráo nước, đeo bình nước lên người, chẳng mảy may bận tâm đến những giọt nước theo sợi tóc chảy xuống làm ướt đẫm cổ áo. Anh thấy vật tư tại tiểu tụ cư địa này gần như đã được chuyển đi hết, một số phụ nữ và đàn ông bị thương nhẹ cũng đã bắt đầu lên xe. Trương Tiểu Cường đảo mắt nhìn quanh một vòng rồi chuẩn bị lên xe chờ đoàn người xuất phát.
"Anh Gián..." Tiếng gọi của Tam Tử vang lên phía sau. Trương Tiểu Cường quay người lại thì thấy Tam Tử đang dẫn theo một đội viên đi tới. Người đội viên kia vẫn đang không ngừng nói gì đó với Tam Tử. Khi họ đến trước mặt, Tam Tử nói với người đội viên kia: "Cậu nói đi..."
Người đội viên này để râu quai nón rậm rạp, trông tuổi tác có vẻ không còn trẻ, vóc dáng cũng rất cường tráng. Trương Tiểu Cường nhìn thấy cứ thấy quen quen. Nhớ kỹ lại, anh mới nhớ ra lần trước khi thu phục thị trấn, anh từng chọn một nhóm công binh tạm thời.
Gã râu quai nón này chính là một trong số đó. Lúc ấy, gã mặc một chiếc áo khoác nữ màu sắc sặc sỡ, dáng vẻ đó khiến Trương Tiểu Cường ấn tượng rất sâu sắc.
Gã râu quai nón nhìn Trương Tiểu Cường đầy vẻ sợ hãi rồi bắt đầu kể lại. Gã tuy trông có vẻ phóng khoáng hào sảng, nhưng thực chất lại rất tham tiền, đặc biệt thích chiếm lợi nhỏ. Khi thu phục thị trấn, nhìn các đội viên khác tay xách nách mang mà mình không có phần, gã luôn cảm thấy ghen tị.
Khi Trương Tiểu Cường tuyển đội viên mới, gã là người tích cực nhất. Gã tuy tham tiền nhưng không sợ chết, cũng từng có kinh nghiệm giết tang thi, thêm vào đó lại là một trong ba mươi công binh tạm thời kia, mà Trương Tiểu Cường lại rất có cảm tình với đám công binh gan dạ đó, nên gã đã thuận lợi được chọn vào tiểu đội chiến đấu.
Khó khăn lắm mới chờ được đến lúc Trương Tiểu Cường dẫn họ đi làm nhiệm vụ, vừa ra ngoài đã bị lũ chuột lớn vây hãm cả ngày. Trong ký túc xá quân đội, gã cũng chẳng tìm được thứ gì tốt. Nay chiếm được tiểu tụ cư địa này, dĩ nhiên gã không muốn bỏ lỡ cơ hội. Gã chuyên tâm tìm Lý Trụ hỏi rõ nơi ở của kẻ đứng đầu ở đây rồi chạy vào trước cả mọi người.
Sau khi xông vào, gã phát hiện mình thật xui xẻo. Đồ đạc trong nơi ở của tên đầu mục kia rất đơn giản, ngoài quần áo đàn ông và phụ nữ ra thì gần như chẳng có gì khác. Đạn súng trường thì có tới hàng ngàn viên, nhưng gã không dám giấu vì đó là của công. Với suy nghĩ "có đồ là phải giấu", gã tìm kiếm tỉ mỉ trong phòng. Đồ thì chẳng thấy đâu, nhưng gã lại tìm được một cánh cửa sau bị khóa chặt.
Thấy cửa bị khóa, gã vô cùng phấn khích, tưởng rằng mình đã tìm thấy kho báu bí mật. Dù không thể chiếm làm của riêng, nhưng gã có thể chọn những thứ tốt nhất, thế là gã bắt đầu "giao chiến" với ổ khóa.
Đến khi phá được khóa, gã mới phát hiện ra sau cửa là một bãi đất trống dưới chân núi. Bãi đất này bị ba ngôi nhà lân cận bao vây chặt chẽ, chân núi lại là một góc dốc lõm xuống, người ngoài rất khó phát hiện ra nơi này còn có một mảnh đất như vậy.
Tầm mắt xuyên qua bãi đất, có thể thấy ở chỗ lõm dưới chân núi, người ta dùng đá xây thành một bức tường. Bức tường này ngăn chỗ lõm dưới chân núi thành một gian nhà đá. Với tâm lý "thà giết nhầm còn hơn bỏ sót", gã băng qua bãi đất rồi bước vào trong nhà đá...
Trương Tiểu Cường dẫn Tam Tử và gã râu quai nón đứng trên bãi đất trống quan sát gian nhà đá. Tường ngoài của nhà đá được xây bằng những phiến đá, giữa các khe đá còn nhồi thêm vôi vữa. Bức tường đá này đã có từ rất lâu, những lớp rêu đen cũ kỹ phủ kín chân tường, lớp vôi vữa bên trên cũng đang dần bong tróc.
Phía trên đỉnh tường đá có những mảng ám khói lớn. Nếu không nghe gã râu quai nón kể về những thứ bên trong, Trương Tiểu Cường còn tưởng rằng có người sống ở đây nấu cơm đốt củi nên mới ám khói như vậy.
Nhìn những vết ám khói trước mắt, trong lòng Trương Tiểu Cường trào dâng một cảm giác buồn nôn. Anh rút đèn pin bước vào trong nhà đá. Không gian bên trong khá rộng, gần phía cửa có một bếp lò, bên cạnh bếp là một cái chậu gỗ lớn dùng để giết lợn ở nông thôn. Trên vành chậu vẫn còn vết máu chưa rửa sạch, những vết máu đen ngòm bám trên đó như những mảng rêu.
Bên cạnh bếp lò chất đầy củi gỗ. Nhìn những lá khô lâu năm vương vãi trên mặt đất, Trương Tiểu Cường biết đống củi này đã được chất ở đây từ rất lâu, chỉ là tên biến thái Lưu đầu mục kia đã dùng nó vào việc khác.
Không gian trên đầu không cao, hai thanh gỗ tròn bị ám khói đen kịt nằm vắt ngang bên trên. Trên thân gỗ treo rất nhiều sợi dây thừng mảnh, buộc những miếng thịt hun khói. Một tia nắng từ lỗ thông hơi trên mái nhà chiếu rọi xuống một miếng thịt hun khói, làm những hạt muối trên đó lấp lánh tinh thể.
Nhìn miếng thịt hun khói đó, Trương Tiểu Cường không thể chịu đựng thêm được nữa, anh xoay người vịn vào tường đá nôn khan. Trương Tiểu Cường đã làm gương rất tốt, Tam Tử đứng sau lưng anh cũng ngồi xổm xuống đất nôn thốc nôn tháo.
Miếng thịt hun khói được ánh mặt trời chiếu vào kia chính là nguyên một cái đùi người phụ nữ. Cái đùi đầy đặn tinh tế sau khi hun khói đã trở nên vàng sáp và đen sạm. Một lớp mỡ người theo mép dưới nhỏ xuống đất tạo thành một vệt dầu loang. Đã có đùi thì cũng có cẳng chân, trên cẳng chân vẫn còn dính cả bàn chân. Từng miếng xương sườn người treo lủng lẳng trên một thanh gỗ tròn khác.
Trương Tiểu Cường không dám nhìn nữa, thu hồi tầm mắt. Anh không biết trong số thịt hun khói bên trên có Tô Thiến hay không. Anh muốn quay người chạy thoát khỏi đây. Tam Tử sau khi nôn xong thì mắt cứ dán chặt vào đôi chân của Trương Tiểu Cường, chỉ cần anh xoay người đi ra, cậu ta sẽ lập tức bám theo, thậm chí cậu ta chẳng dám nhìn thêm lần thứ hai.
Gã râu quai nón khá hơn một chút, lúc phát hiện ra gã chỉ liếc nhìn vài cái từ xa rồi bỏ chạy thục mạng. Bây giờ mắt gã đang hướng về phía cửa, chậm rãi thưởng thức phong cảnh bên ngoài, từ lúc bước vào đến giờ, gã không dám nhìn thêm lấy một cái.