Cao Văn Sơn nghe vậy thì sốt ruột, vốn dĩ còn định nhờ anh cả kéo gần quan hệ với Chiến giáo quan để giúp đỡ em gái ruột một tay, ai ngờ kết quả là chính mình lại không nói thông được.
"Sao lại không nói được với nhau, mọi người đều từ nông thôn ra, lẽ nào lại không nói được." Cao Văn Sơn vội vàng nói thêm, "Anh cả, anh Quốc Đống không phải hạng người đó, anh ấy chưa bao giờ coi thường người nhà quê."
"Điều này anh biết, cậu ấy chưa bao giờ coi thường người nhà quê, nhưng chuyện này với việc cưới một cô gái nhà quê về chung sống, Văn Sơn à, đây là hai chuyện khác nhau, hiểu không?" Cao Tiến Sơn bình tĩnh nói, "Hiện tại sự khác biệt giữa thành thị và nông thôn lớn như vậy, khó khăn lắm mới thoát khỏi thân phận nông dân, cưới một người vợ nhà quê, tương lai vấn đề hộ khẩu của vợ con, vấn đề giáo dục của con cái sẽ tốn bao nhiêu công sức. Họ chưa từng gặp mặt nhau, cũng chẳng phải tình sâu nghĩa nặng đến mức không phải người này không gả, không phải người kia không cưới."
Cao Văn Sơn vội vã nói tiếp, "Có thể giống như em vậy mà! Có nhà là có hộ khẩu rồi."
Cao Tiến Sơn khẽ lắc đầu nói, "Đồ ngốc, chú tưởng loại chuyện tốt này ngày nào cũng có à! Chú không biết nhà ở trong thành phố là do đơn vị phân phối sao." Tiếp đó lại nói, "Nói thật lòng, anh cũng rất thích Quốc Đống, đề nghị của chú cũng làm anh rất động tâm. Thằng bé tuy không được đi học, nhưng người ta có thể làm công việc hiệu đính, trình độ văn hóa không thấp. Nhân phẩm cũng tốt, làm người chính trực, lương thiện... Nhà chúng ta có điểm nào có thể lấy ra làm vốn liếng không? Không có!"
"Chuyện tình cảm, ai mà biết được! Biết đâu lại giống như rùa mù vớ được bọng cây, vừa mắt nhau thì sao!" Cao Văn Sơn lạc quan nói.
Cao Tiến Sơn cười khẽ, "Em trai, chú thật sự tin vào yêu từ cái nhìn đầu tiên à! Người nhà chúng ta là Thủy Tiên chứ có phải tiên nữ đâu."
Cao Văn Sơn nài nỉ, "Anh, anh cứ giúp một tay, để họ gặp mặt nhau, cho một cơ hội. Nhỡ đâu hai người vừa mắt nhau thì sao!" Sau đó lại nói, "Em đã gửi điện báo gọi Thủy Tiên tới rồi."
"Cái gì?" Cao Tiến Sơn nhíu chặt mày nói, "Chú em lại dám làm trước báo sau với anh, sao không bàn bạc với anh một tiếng, nhỡ đâu không thành, chú định để Thủy Tiên sau này làm thế nào?"
"Anh cả, anh coi em là kẻ ngốc à! Em nào có nói là đi tìm đối tượng cho con bé, dù sao bây giờ cũng là lúc nông nhàn, đồng áng không có việc gì, để Thủy Tiên tới trông nom con cái giúp em. Tình cờ gặp anh Quốc Đống, thành thì là chuyện tốt, không thành thì coi như vào thành phố mở mang tầm mắt." Cậu cười khẽ nói thêm, "Danh tiếng của con gái rất quan trọng, chuyện còn chưa đâu vào đâu, sao em dám nói lung tung chứ!"
"Cũng coi như chú còn có tâm, biết 'nhuận vật tế vô thanh' (mưa thấm đất thầm lặng không tiếng động)." Cao Tiến Sơn suýt chút nữa bị cậu làm cho sợ chết khiếp.
"Anh, chuyện này anh vẫn phải ra mặt nói giúp một tiếng." Cao Văn Sơn chắp hai tay cầu khẩn, "Anh vì hạnh phúc của em gái chúng ta, anh đi thử một chút đi."
"Chú thật là." Cao Tiến Sơn nhìn cậu nói, "Chú đừng ôm hy vọng quá lớn."
"Biết rồi, biết rồi." Cao Văn Sơn gật đầu, cậu cũng biết chuyện tình cảm phải dựa vào tình nguyện đôi bên, không thể ép buộc người ta được.
&*&
Trong phòng khách, Phương Xảo Như nhìn lũ trẻ ăn một cách vội vàng, "Chậm thôi, chậm thôi, ăn hết vẫn còn mà!"
"Chị dâu, Kiến Quốc đâu rồi?" Quách Tú Lệ hỏi.
"Chúng nó ấy à! Xuống dưới chơi điên cuồng rồi, lúc này không biết đang ở nhà ai nữa." Phương Xảo Như phụ họa nói, ngước mắt nhìn cô ta hỏi, "Trong nhà thu dọn xong xuôi cả rồi chứ?"
"Có gì mà thu dọn đâu, chỉ có mấy thứ đồ nát ấy thôi." Quách Tú Lệ nói một cách bỗ bã, nói xong lại cảm thấy mình nói không đúng, vội vàng bổ sung, "Đều thu dọn xong rồi."
"Sau này hai nhà ở gần nhau, thường xuyên qua lại nhé!" Phương Xảo Như khách sáo nói.
Quách Tú Lệ nghe vậy lập tức vui vẻ hớn hở nói, "Em chỉ sợ làm phiền chị dâu, có câu nói này của chị, em sẽ dẫn các cháu của chị thường xuyên qua lại, cũng để chúng nó thân thiết với Kiến Quốc, kẻo đến lúc đó anh em họ mà đi trên phố lại không nhận ra nhau."
Phương Xảo Như nghe vậy thì huyệt thái dương giật giật, vội vàng chuyển chủ đề, "Đã tìm trường học cho lũ trẻ chưa?"
"Tìm trường gì chứ! Lãng phí tiền bạc, ở trong thôn học tiểu học rồi, biết mặt chữ là được rồi, đã là đứa trẻ lớn rồi, có hộ khẩu thành phố thì tìm một việc trong thành phố làm, cũng có thể phụ giúp gia đình." Quách Tú Lệ vui vẻ nói.
Phương Xảo Như há miệng, lời đến bên môi lại nuốt vào, có vài lời cô nói không thích hợp.
Thế là nói, "Đã vào thành phố rồi, cũng phải thay đổi thói quen ăn mặc, đừng mặc áo vạt chéo nữa, đổi sang mặc áo vạt đối (áo cài cúc giữa)."
"Được, em nghe lời chị dâu." Quách Tú Lệ vui vẻ đồng ý, "Nhưng em chỉ sợ bố của mấy đứa nhỏ nói em lãng phí tiền bạc."
Phương Xảo Như nghe vậy, không dấu vết liếc nhìn cô ta, không biết lời này là vô ý hay cố tình, hay là có ẩn ý khác.
"Chị dâu, nhìn em làm gì?" Quách Tú Lệ sờ sờ má mình nói, "Mặt em không bẩn chứ!"
"Phụ nữ thời đại mới rồi, đừng búi tóc nữa, đó là biểu tượng của xã hội cũ, hoặc là như chị tết tóc rồi búi lên, hoặc là cắt thành kiểu tóc ngắn." Phương Xảo Như nhìn cô ta tích cực thuyết phục.
"Tóc ngắn là gì?" Quách Tú Lệ ngơ ngác hỏi.
Phương Xảo Như giải thích cho cô ta thế nào là tóc ngắn.
Quách Tú Lệ nghe vậy lắc đầu như trống bỏi, "Không được, không được, em không phải cán bộ, sao có thể cắt tóc ngắn được! Đó là đầu kiểu cán bộ. Em thấy em cứ tết tóc là được rồi."
"Oa... Mẹ ơi, nó cướp kẹo của con."
Lũ trẻ vì tranh giành kẹo mà ẩu đả, Quách Tú Lệ đứng dậy cho lũ trẻ một trận đòn chí mạng, ngay lập tức tất cả đều ngoan ngoãn.
Cách làm của cô ta khiến Phương Xảo Như nhìn đến mức trợn mắt há mồm, trong lòng khẽ lắc đầu.
"Sao thế, sao thế này?" Nghe thấy động tĩnh, Cao Văn Sơn lao tới, "Cô làm gì thế, sao lại đánh chúng nó nữa."
"Tự mình nói với bố các người đi, các người lại làm chuyện tốt gì rồi." Quách Tú Lệ vươn bàn tay thô ráp, vuốt lại mái tóc rối bên tai nói.
Vừa nãy đánh mấy con thỏ nhỏ này, búi tóc vốn chải chuốt kỹ lưỡng đều rối tung cả lên.
Sau khi hỏi rõ nguyên nhân, Cao Tiến Sơn nhìn lũ trẻ nói, "Chẳng phải chỉ là ít kẹo thôi sao? Để bác gái lấy thêm cho các cháu." Ánh mắt chuyển sang Phương Xảo Như nói, "Thấy lũ trẻ tranh giành, sao cô không lấy thêm ít nữa."
"Em lấy từ sớm rồi, anh nhìn xem." Phương Xảo Như chỉ vào đĩa kẹo trên bàn trà nói.
"Chị dâu biết nguyên nhân nên lấy ra rồi, là em không cho chúng nó ăn." Quách Tú Lệ mặt lạnh nhìn chúng nó nói, "Đồ thỏ con giỏi thật, dám cướp đồ, lúc ra khỏi nhà đã dặn dò các người thế nào." Thật là làm mất hết mặt mũi của chúng ta.
"Được rồi, được rồi, dạy cũng dạy rồi, đánh cũng đánh rồi." Cao Tiến Sơn lên tiếng, bưng đĩa quả đưa cho chúng nó nói, "Đi, đi qua bên bàn ăn mà ăn."
"Anh cả!" Cao Văn Sơn bất mãn nói.
"Được rồi, hôm nay nghe anh." Cao Tiến Sơn cúi người nhìn bốn đứa nhỏ nói, "Lần này phải chú ý chia đều nhé!"
Lũ trẻ nhìn nhau rồi cuối cùng đồng thanh nói, "Vâng ạ, bác cả!" Lũ trẻ vui vẻ bưng đĩa kẹo rời đi.
&*&
"Cộc cộc..." Tiếng gõ cửa vang lên, "Đến đây, đến đây." Đinh Hải Hạnh vẩy vẩy đôi bàn tay ướt sũng chạy ra từ phòng vệ sinh, mở cửa phòng, "Anh cả."
"Em đang giặt quần áo à." Đinh Quốc Đống nhìn đôi tay ướt nhẹp của cô, trên đó còn bọt xà phòng, dặn dò, "Dùng nước ấm mà giặt."