"Hiệu trưởng đại nhân, ngài mà còn nói như vậy, con không thèm để ý tới ngài nữa đâu." Thẩm Dịch Linh tức giận nói.
"Cậu ấy làm công việc hiệu đính, chỉ tiếp xúc với văn chương chứ có phải tiếp xúc với người đâu." Thẩm Dịch Linh nghe vậy liền mỉm cười dịu dàng.
Thẩm phụ khẽ nhíu mày: "Làm hiệu đính ở xưởng in của trường học sao?" Đột nhiên ông trợn to mắt: "Chẳng lẽ cậu ta là anh vợ của Tiểu Chiến?"
"Chính là anh ấy!" Thẩm Dịch Linh cười híp mắt đáp.
"Sao con không nói sớm?" Thẩm phụ nhìn cô con gái đang cười ngây ngô, đôi mắt hổ trừng lên.
"Như vậy thì cha sẽ lập tức cảm thấy mắt nhìn người của con rất tốt." Thẩm Dịch Linh cười hì hì.
"Con bé này, chúng ta đi đây." Thẩm phụ cúi người ngồi vào trong xe, Thẩm mẫu cũng ngồi theo vào, Thẩm Dịch Linh "bình" một tiếng đóng cửa xe lại.
Thẩm Dịch Linh đứng nhìn theo chiếc xe rời đi mới quay người trở vào nhà. Đẩy cửa bước vào, cô liền thấy Đinh Quốc Đống đang đi đi lại lại như kiến bò trên chảo nóng.
"Anh bị làm sao vậy?" Thẩm Dịch Linh nhướng mày hỏi.
Đinh Quốc Đống dừng bước, ngước mắt nhìn cô: "Anh làm hỏng chuyện rồi phải không?"
"Sao có thể chứ? Chẳng phải cha em đã bảo em làm báo cáo kết hôn rồi sao? Hôm nay anh thể hiện rất tốt, rất tuyệt." Thẩm Dịch Linh vui vẻ nói.
"Đâu có, đó là do thái độ của em kiên quyết, họ mới phải đồng ý thôi." Đinh Quốc Đống thất vọng nói, hai tay vò đầu bứt tai khiến mái tóc vốn gọn gàng giờ rối như tổ quạ. Anh chợt nhớ ra liền hỏi: "Cha mẹ em đã nói gì không?"
Thẩm Dịch Linh mỉm cười: "Dường như họ rất thích anh đấy!"
"Em đừng lừa anh!" Đinh Quốc Đống không quá tin tưởng.
"Chẳng phải em có thể làm báo cáo kết hôn rồi sao? Điều đó đại diện cho việc họ đã đồng ý, anh còn lo lắng cái gì?" Thẩm Dịch Linh khoác tay anh đi vào trong: "Đi thôi, chúng ta vào bếp xem có gì ngon không."
"Trông họ có vẻ không thích anh lắm, anh lo đến chết mất." Đinh Quốc Đống buồn rầu nói.
"Em đã bảo không cần lo lắng rồi mà. Ấn tượng đầu tiên vượt qua là được, sau này qua lại anh cứ thể hiện tốt là ổn thôi." Thẩm Dịch Linh kéo anh vào bếp: "Lại đây xem có gì ngon nào."
"Như vậy không tiện lắm, hay là chúng ta về nhà anh ăn đi." Đinh Quốc Đống nhìn căn bếp sạch sẽ gọn gàng, lần đầu đến nhà bạn gái mà đã tự nhiên như thế này khiến anh cảm thấy không thoải mái.
"Được rồi!" Thẩm Dịch Linh khoác tay anh, vui vẻ nói: "Chúng ta về nhà."
Hai người ra cửa mặc áo khoác, đeo mũ và găng tay rồi rời khỏi nhà, leo lên xe đạp hướng về phía nhà anh.
&*&
Thẩm phụ và Thẩm mẫu ngồi trên xe, Thẩm mẫu sốt ruột hỏi: "Cậu ta chính là anh vợ của Tiểu Chiến sao? Thật không nhìn ra, cậu ta lại là đứa trẻ khéo tay hay làm đến thế."
"Đúng vậy! Thật quá bất ngờ." Thẩm phụ cũng kinh ngạc, sau đó lại nói: "Nếu là đứa trẻ đó thì đành miễn cưỡng chấp nhận vậy!"
Đối với Đinh Quốc Đống, họ vẫn khá quen thuộc, phẩm hạnh của cậu ta thế nào họ đều nhìn rõ trong lòng.
"Chẳng phải ông vẫn luôn khen cậu ta hết lời sao? Sao giờ lại miễn cưỡng rồi? Tôi thấy không phải ông nhắm vào một mình cậu ta đâu, mà là người đàn ông tốt đến mấy ông cũng có thể bới ra cả đống tật xấu." Thẩm mẫu lắc đầu cười: "Ông thế này, đến ngày con gái đi lấy chồng thật thì ông tính sao đây?"
"Cho nên mới nói không nên sinh con gái mà!" Thẩm phụ lầm bầm.
"Ai lúc trước ôm con gái không rời tay cơ chứ." Thẩm mẫu bóc trần ông.
"Tôi cứ nghĩ con bé sẽ dịu dàng tĩnh lặng, ai ngờ đâu lại biến thành con khỉ gió thế này." Thẩm phụ đầy vẻ phiền muộn.
"Đừng phiền muộn nữa, sau này chuyện của con bé cứ để cho con rể đau đầu đi!" Thẩm mẫu vui vẻ nói, dáng vẻ như muốn đánh trống reo hò chiến thắng.
"Ha ha..." Thẩm phụ cũng bật cười: "Tổng kết lại thì khảo nghiệm miễn cưỡng đạt yêu cầu, sau này còn cần quan sát thêm."
"Đúng là con gái lớn rồi không ở trong nhà được, ông nhìn con bé xem, trước mặt chúng ta thì ngang ngược như hổ, trước mặt Quốc Đống thì ngoan như mèo, nhìn mà thấy ngứa mắt thật." Thẩm phụ sa sầm mặt.
"Ngứa mắt thì ông cứ gây khó dễ cho cậu ta đi!" Thẩm mẫu tích cực hiến kế.
"Ý hay! Sao có thể để cậu ta dễ dàng rước bảo bối của chúng ta đi như vậy được!" Đáy mắt Thẩm phụ lóe lên tia sáng, đầy vẻ hăm hở.
"Chỉ cần ông chịu được cơn giận của Dịch Linh là được."
Một câu nói của Thẩm mẫu khiến ông lập tức xì hơi.
&*&
Trên đường về đến nhà, Đinh Quốc Đống giục: "Em mau vào nhà trước đi, anh đi nhóm lửa, sưởi ấm giường đất."
"Để em giúp anh nhé!" Thẩm Dịch Linh hăng hái nói.
"Không cần, không cần, làm bẩn áo khoác của em thì sao?" Đinh Quốc Đống đẩy cô vào nhà, mò mẫm tìm dây kéo đèn: "Anh vào ngay đây."
Trong phòng tuy không ấm áp như mùa xuân nhưng cũng ấm hơn bên ngoài. Thẩm Dịch Linh vào phòng ngủ, không khách sáo cởi giày leo lên giường đất. Giường vẫn còn ấm, nhờ vào việc Đinh Quốc Đống trước khi đi đã ném hai thanh củi vào bếp lò.
Thẩm Dịch Linh lấy chiếc chăn nhỏ trong tủ đầu giường đắp lên chân.
Đinh Quốc Đống làm xong việc, bước vào nói: "Tối nay chúng ta ăn mì sợi nhé, làm bát mì hải sản nước dùng nóng hổi cho ấm người."
"Được, nghe anh tất." Thẩm Dịch Linh cao giọng đáp.
Đinh Quốc Đống lấy chỗ hải sản còn sống mà anh bắt được hai hôm trước trong chậu men ra, nhanh chóng sơ chế rồi nấu canh.
Anh lại hái thêm chút hành lá, rau chân vịt và rau mùi tươi dưới tấm thảm cỏ, như vậy bát mì sẽ không bị đơn điệu về màu sắc.
&*&
Đinh Quốc Đống bận rộn một hồi, bưng hai bát mì lớn vào trong.
Thẩm Dịch Linh thấy vậy vội đứng dậy giúp đỡ, đặt lên bàn nhỏ trên giường đất.
"Thơm quá!" Thẩm Dịch Linh hít hà bát mì thơm phức.
"Có ăn giấm không? Còn tương ớt nữa!" Đinh Quốc Đống hỏi.
Thẩm Dịch Linh nghe vậy gật đầu lia lịa: "Cho em cả hai!"
Đinh Quốc Đống quay người ra khỏi phòng ngủ, lấy chai giấm và tương ớt từ tủ bát, mang vào đặt lên bàn: "Ăn bao nhiêu tự cho nhé."
"Tuân lệnh!" Thẩm Dịch Linh cầm chai giấm rót vào, rồi dùng đôi đũa sạch múc thìa tương ớt đỏ au: "Cái này có cay không anh?"
"Rất cay đấy, em cho ít thôi." Đinh Quốc Đống lập tức nhắc nhở: "Chỉ một chút thôi cũng cay lắm rồi."
Thẩm Dịch Linh không ăn được cay lắm nên chỉ cho một chút, bát mì trông như phủ một lớp dầu đỏ rực, kích thích vị giác khiến người ta thèm đến chảy nước miếng.
"Bát này đủ chưa?" Đinh Quốc Đống nhìn cô hỏi.
"Đủ rồi, đủ rồi." Thẩm Dịch Linh nhìn bát mì lớn vội nói. Liếc mắt thấy anh cho nhiều tương ớt như vậy, cô thấy miệng mình như tê dại: "Anh cho nhiều thế không cay sao?"
"Anh thích ăn cay." Đinh Quốc Đống cười.
"Vậy chẳng phải hai chúng ta không ăn chung được một nồi sao." Thẩm Dịch Linh phiền não nói.
"Đối với ớt thì có thì ăn, không có cũng chẳng sao. Thời buổi này còn kén chọn gì nữa! Anh thích ăn tương ớt, chấm với bánh bao, lúc uống canh mặn thì cho thêm chút vào." Đinh Quốc Đống cười nói: "Anh không phải kiểu nghiện ớt như mạng sống, anh đâu phải người Tứ Xuyên."
"Ăn nhanh thôi! Có gì ăn xong rồi nói tiếp." Đinh Quốc Đống giục.
"Được!" Thẩm Dịch Linh cầm đũa lên.
Hai người húp mì sùm sụp, ăn sạch bách bát mì hải sản trước mặt.
Giường đất trong phòng nóng hổi, cộng thêm bát mì nóng vào bụng, trên trán cả hai đều lấm tấm mồ hôi.
Hai người cởi bỏ áo khoác mới cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Thẩm Dịch Linh nhìn anh, đôi mắt long lanh: "Quốc Đống, vốn dĩ anh muốn bảo mình đừng căng thẳng đúng không?"
"Anh đã cố gắng trấn an bản thân, cố gắng tự động viên mình, nhưng vẫn không ngăn được sự căng thẳng." Đinh Quốc Đống buồn bực nói.
"Tổng kết lại thì rất tốt rồi, cha mẹ không phản đối chúng ta nữa." Thẩm Dịch Linh khẽ cười: "Chẳng có tình huống nào căng thẳng hơn lần đầu gặp mặt gia đình bạn gái đâu. Cho dù là người đàn ông có điều kiện tốt đến mấy cũng vậy thôi. Anh phải biết là bố vợ nhìn con rể, càng nhìn càng không vừa mắt. Đừng suy nghĩ lung tung nữa."
"Nói chuyện chính nào, cha mẹ em anh đã gặp rồi, giờ đến lượt anh đấy, khi nào đưa em về ra mắt gia đình?" Thẩm Dịch Linh sốt sắng hỏi, trong mắt chẳng hề có chút e thẹn nào của nữ nhi.
"Anh sẽ viết thư báo cho cha mẹ, đợi họ hồi âm." Đinh Quốc Đống chống cằm nhìn cô: "Giờ quan trọng nhất là giới thiệu em với em gái và em rể."
"Hôm nay em gặp giáo quan Chiến ở thư viện, anh ấy biết mối quan hệ của chúng ta rồi." Thẩm Dịch Linh giơ tay báo cáo trước.
Đinh Quốc Đống lúc này mới nhớ ra chuyện sáng sớm: "À! Anh ấy có nói gì với em không?"
"Anh ấy chẳng nói gì cả, rất vui khi em làm mợ của con trai anh ấy." Thẩm Dịch Linh tự đắc khoe khoang.
Còn về màn đấu khẩu giữa hai người họ, không cần thiết phải cho anh biết.
"Vậy tìm thời gian chúng ta đến thăm em gái và em rể." Đinh Quốc Đống nghĩ ngợi rồi nói: "Chủ nhật tuần này đi, mọi người đều ở nhà, cũng tiện để làm quen với nhau."
"Được!" Thẩm Dịch Linh vui vẻ gật đầu, đứng dậy nói: "Em đi rửa bát đũa đây."
"Đi đi!" Đinh Quốc Đống cất chai giấm và tương ớt, sau đó lau bàn trên giường đất, lấy giấy bút từ tủ đầu giường ra viết thư cho gia đình.
Thẩm Dịch Linh rửa bát xong bước vào thì thấy anh đang cúi đầu viết thư.
Thẩm Dịch Linh tranh thủ nói: "Bảo với chú và thím, chọn ngày cưới sớm một chút, tốt nhất là trước năm mới."
"Khụ khụ..." Đinh Quốc Đống nghe vậy ngẩng phắt đầu lên nhìn cô: "Có phải em gấp quá không? Từ giờ đến Tết tính ra chỉ còn đúng một tháng."
"Chẳng phải người ta nói: Có tiền hay không có tiền, cưới được vợ về là tốt cho năm mới sao?" Khóe miệng Thẩm Dịch Linh nở nụ cười rạng rỡ.
"Kết hôn là việc trọng đại cả đời, ít nhất cũng phải chuẩn bị một chút chứ!" Đinh Quốc Đống nhìn cô, mỉm cười nói.
"Chuẩn bị cái gì?" Thẩm Dịch Linh nhìn anh đầy vẻ nghi hoặc: "Giờ là đang đề xướng tổ chức đám cưới tiết kiệm, không cần lãng phí phô trương phải không?" Cô tinh nghịch chớp chớp mắt nhìn anh: "Việc này không phù hợp với phong cách cần kiệm liêm chính của anh đâu nhé."
"Nhà cửa cũng phải trang trí cho hỷ sự một chút chứ!" Đinh Quốc Đống nhìn căn phòng của mình, rồi lại cúi đầu nhìn cô: "Sau khi cưới chúng ta phải sống ở đây, em không có ý kiến gì chứ?"
"Không có." Thẩm Dịch Linh gật đầu lia lịa: "Ở đây rất tốt, anh bài trí căn nhà vừa giản dị vừa ấm cúng. Chỉ cần dán thêm chút hoa cửa sổ và chữ Hỷ đỏ thắm là được."
"Em không ngại sống ở đây chứ?" Đinh Quốc Đống lo lắng hỏi: "Nơi này trước kia là chuồng gia súc, anh sợ trong lòng em cảm thấy không thoải mái."
"Không sao đâu, nơi này đã được anh sửa sang thành một căn nhà riêng biệt, tốt biết bao! Em rất thích nơi này." Thẩm Dịch Linh gật đầu thật mạnh.