Chiến Thường Thắng thầm thì trong lòng, có điều gì đó cần hai anh em họ nói cho rõ ràng, cũng chỉ có anh cả mới khuyên giải được cô, đứng trước mặt Hạnh Nhi mới có thể phá giải giấc mộng kia.
"Ngoan, tranh thủ lúc con trai chưa tỉnh, mau ngủ thêm chút nữa đi." Chiến Thường Thắng dịu dàng nhìn cô, chậm rãi nói.
"Ừm!" Đinh Hải Hạnh gật đầu, nhắm mắt lại.
Chiến Thường Thắng đứng dậy rời đi, kéo đèn xuống, căn phòng lại chìm vào bóng tối.
Sau khi rèn luyện buổi sáng xong, Chiến Thường Thắng bảo Cảnh Hải Lâm và những người khác về nhà trước, còn mình thì rẽ đến trước cửa nhà Đinh Quốc Đống.
"Không biết anh cả có ở nhà không nhỉ?" Chiến Thường Thắng đứng trước cửa, gõ cửa rồi tự lẩm bẩm, "Không thấy khóa sắt bên ngoài, xem chừng là có nhà."
"Kẽo kẹt..." một tiếng, cửa mở ra, Đinh Quốc Đống dắt xe đạp bước ra, ngạc nhiên nhìn anh nói: "Em rể, sao cậu lại ở đây? Giờ này tìm tôi có việc gì à?"
"Anh đi đưa cơm cho cô ấy đấy à!" Chiến Thường Thắng cười đầy ẩn ý nhìn anh.
"Ninh chút cháo hải sản." Đinh Quốc Đống dịu dàng nói, trên mặt tràn đầy ý cười ngọt ngào, giọng nói trong trẻo sạch sẽ.
Chiến Thường Thắng nhìn anh nói: "Đi thôi, chúng ta vừa đi vừa nói."
"Được!" Đinh Quốc Đống dắt xe đạp ra khỏi cổng, vừa định chống xe.
Chiến Thường Thắng liền bảo: "Để tôi khóa cửa cho." Nói rồi bước vào trong, tìm thấy ổ khóa sau cánh cửa, khóa cổng lại, sau đó quay người đi tới đưa chìa khóa cho Đinh Quốc Đống.
Hai người vừa đi vừa nói, Đinh Quốc Đống hỏi: "Em rể, sao sáng sớm đã đến tìm tôi có chuyện gì?"
"Hạnh Nhi bảo tôi đến tìm anh." Chiến Thường Thắng đi thẳng vào vấn đề.
"Hạnh Nhi không đến tìm tôi thì tôi cũng định chiều tan làm sẽ đến tìm con bé, dẫn theo Dịch Linh đến cho Hạnh Nhi xem." Đinh Quốc Đống vui vẻ nói.
"Chuyện đó... anh cả đừng vội vui mừng sớm quá." Dưới ánh đèn đường, Chiến Thường Thắng nhìn Đinh Quốc Đống đang ngập tràn hạnh phúc, nghĩ rằng vẫn nên tiêm cho anh một liều thuốc phòng ngừa thì tốt hơn.
Thế là anh nói: "Hạnh Nhi biết anh đang hẹn hò rồi, cũng biết đối phương là ai."
"Cậu nói cho Hạnh Nhi biết à? Thế nào? Con bé có vui lắm không? Tôi sắp kết hôn rồi, vấn đề cá nhân đã giải quyết xong, không cần phải lo tôi làm gã độc thân nữa." Đinh Quốc Đống vui vẻ nói năng lộn xộn.
"Anh cả, anh phải chuẩn bị tâm lý đi." Chiến Thường Thắng nghiêm mặt nhìn anh nói.
"Sao mặt cậu lại biểu cảm thế kia, đáng sợ quá đi." Đinh Quốc Đống cười đùa: "Chẳng lẽ Hạnh Nhi không đồng ý?"
"Ừm!" Chiến Thường Thắng gật đầu nói: "Hạnh Nhi không đồng ý."
"Em rể, cậu đùa à! Sao Hạnh Nhi có thể không đồng ý được chứ?" Đinh Quốc Đống ngỡ ngàng nhìn anh: "Trò đùa này chẳng buồn cười chút nào."
"Anh cả, tôi chưa đến mức vô lý tới nỗi lấy chuyện này ra để đùa." Chiến Thường Thắng nghiêm túc nhìn anh nói.
Đinh Quốc Đống dừng bước, ngẩn ngơ hỏi: "Tại sao?"
"Hạnh Nhi nói đối tượng của anh, đồng chí Thẩm Dịch Linh không phải là một người vợ hiền." Chiến Thường Thắng thuật lại cuộc tranh cãi của hai người tối qua cho anh cả nghe.
Chiến Thường Thắng chốt lại: "Đó là những lý do mà Hạnh Nhi đưa ra."
"Đây là lý do quái quỷ gì thế này." Đinh Quốc Đống nghe xong, trợn mắt há hốc mồm nhìn anh.
"Tôi cũng thấy những vấn đề Hạnh Nhi nêu ra không đáng tin, rất thiếu sức thuyết phục." Chiến Thường Thắng bất lực nhìn anh: "Nhưng Hạnh Nhi đã nói vậy thì tôi cũng không còn cách nào. Hơn nữa, tối qua Hạnh Nhi gặp ác mộng, mơ thấy anh lại chết một lần nữa."
"Lại?" Chiến Thường Thắng nheo mắt, đồng tử hơi co lại, anh tuyệt đối không nghe nhầm, Hạnh Nhi đã nói chữ "lại", một từ ngữ kỳ lạ, chẳng lẽ anh vợ trước mặt mình đã từng chết một lần rồi sao.
"Con bé này, giấc mơ mà cũng coi là thật à." Đinh Quốc Đống dở khóc dở cười nói: "Tôi đây chẳng phải vẫn đang khỏe mạnh sao." Anh cười nhẹ: "Để tôi đi nói với con bé, con bé ngủ đến hồ đồ rồi! Còn những vấn đề khác con bé nói, đều có thể giải quyết được." Anh đầy tự tin.
Vốn dĩ Chiến Thường Thắng không nghĩ việc anh vợ thuyết phục Hạnh Nhi là vấn đề gì, dù sao cũng chỉ là em gái, không thể can thiệp quá sâu vào chuyện tình cảm của anh trai.
Nhưng giờ nhớ lại những nút thắt quan trọng, anh buộc phải xem xét lại vấn đề.
"Em rể, đi thôi, tôi chở cậu, cho nhanh." Đinh Quốc Đống đạp xe lên.
"Anh xuống đi, để tôi chở anh thì hơn." Chiến Thường Thắng nhìn anh nói.
"Tôi làm được mà, toàn đường nhựa, lại chẳng có dốc, chẳng lẽ không chở nổi cậu sao!" Đinh Quốc Đống cười chậm rãi đạp xe: "Lên đi! Em rể, không làm cậu ngã đâu."
Chiến Thường Thắng nắm lấy áo anh, nhẹ nhàng nhấc người ngồi lên yên sau.
"Cảm ơn cậu nhé, em rể." Đinh Quốc Đống chân thành nói.
"Cảm ơn gì chứ? Người một nhà cả mà." Chiến Thường Thắng thầm thì trong lòng: "Tôi cũng muốn biết tại sao Hạnh Nhi lại kịch liệt phản đối như vậy, điều này rất không bình thường."
Đinh Quốc Đống đạp xe chở Chiến Thường Thắng một mạch đến cổng trường học.
Chiến Thường Thắng xuống xe, Đinh Quốc Đống cũng xuống theo, hai người trình giấy tờ xong mới vào trường.
"Tôi đi đưa hộp cơm cho Dịch Linh trước, rồi sẽ đến gặp Hạnh Nhi sau."
"Được thôi." Chiến Thường Thắng gật đầu nhìn theo anh đạp xe rời đi.
"Tôi về rồi đây." Chiến Thường Thắng đẩy cửa vào, treo mũ và áo khoác lên móc, quay người đi vào nhà vệ sinh. Lúc đi ra, tiện đường qua nhà bếp, anh thấy Hồng Anh đang ninh cháo.
Anh không làm phiền cô, đi thẳng vào phòng ngủ.
Lúc này Đinh Hải Hạnh đã dậy, đang bế con cho bú.
Đinh Hải Hạnh thấy anh vào liền sốt sắng hỏi: "Thấy anh cả chưa? Anh ấy thế nào? Có ổn không? Khi nào thì anh ấy qua đây?" Cô hỏi một tràng câu hỏi.
Chiến Thường Thắng nhìn vẻ căng thẳng của cô, vội nói: "Anh vợ vẫn ổn, đang tuân theo chỉ thị của em, lát nữa sẽ qua ngay."
"Thế thì tốt rồi!" Đinh Hải Hạnh gật đầu.
Chiến Thường Thắng kéo ghế ngồi xuống bên cạnh cô, mặt đối mặt, nhìn cô không chớp mắt rồi đột nhiên hỏi: "Hạnh Nhi, kịch liệt ngăn cản anh cả như vậy, có phải còn nguyên nhân nào khác không?"
"Những lý do em nói chưa đủ thuyết phục à?" Đinh Hải Hạnh nhìn anh, nhướng mày, ánh mắt theo đó rơi xuống chỗ con trai, né tránh ánh nhìn sắc bén của Chiến Thường Thắng.
Tên này, ánh mắt sắc bén thế làm gì? Đầu óc nhạy bén thế làm gì? Muốn giấu cũng không giấu nổi.
"Hạnh Nhi, anh muốn nghe sự thật." Chiến Thường Thắng nhìn cô, đôi mắt thâm trầm đầy nghiêm túc.
"Em nói dối khi nào à?" Đinh Hải Hạnh ngước mắt nhìn anh, vẻ mặt bình thản.
Cô nàng nhỏ tinh quái này, định cứng đầu đến cùng sao! Xem ra không mang chút bằng chứng thật ra thì không trấn áp được cô rồi.
"Thế nào gọi là anh cả lại chết một lần nữa?" Chiến Thường Thắng hạ thấp giọng, chậm rãi nói, đôi mắt dán chặt vào Đinh Hải Hạnh, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào trên mặt cô.
Muốn dùng cách này để khai thác lời em ư? Anh còn non và xanh lắm, thật sự để anh nhìn ra sơ hở thì "yêu tinh nghìn năm" như cô còn lăn lộn thế nào được nữa.
"Anh nói chuyện đó à! Anh cả bị người ta vứt bỏ lần đầu, chẳng phải giống như chết một lần sao. Đến lần thứ hai này, nhỡ đâu lại bị đùa giỡn nữa, anh cả còn đường nào để sống? Người ta là tiểu thư nhà hiệu trưởng, anh em có khi đến cả công việc cũng không còn. Tâm lý anh ấy sao mà không lo lắng cho được? Chẳng phải là chết thêm lần nữa sao." Đinh Hải Hạnh nói năng vô cùng đanh thép.