"Cảm ơn gì chứ? Người một nhà cả mà." Cao Tiến Sơn vỗ vai anh ta nói.
"Anh, nhà xí ở đâu? Em nhịn không nổi nữa rồi." Cao Thủy Tiên khép chặt hai chân, vẻ mặt sốt sắng nói.
"Đi đi, chúng ta đến nhà vệ sinh công cộng phía sân tập." Cao Tiến Sơn dẫn cô đi về phía nhà vệ sinh.
"Anh, có giấy vệ sinh không?" Cao Thủy Tiên vội vàng hỏi.
"Giấy, giấy..." Cao Tiến Sơn sờ vào túi mình nói: "Em vào trước đi, lát nữa anh bảo người mang đến cho."
"Trong túi anh có hai tờ giấy nháp, em cầm lấy mà dùng đi!" Cao Văn Sơn lấy từ trong túi ra hai tờ giấy nháp đưa cho Cao Thủy Tiên.
Cao Thủy Tiên nhận lấy giấy nháp rồi vội vàng chạy về phía nhà vệ sinh, Cao Tiến Sơn cao giọng nói: "Bên phải là nhà vệ sinh nữ."
"Cái này em biết, em nhận được chữ nam nữ mà." Cao Thủy Tiên hét lớn một tiếng rồi lao vào nhà vệ sinh nữ.
"Con bé này, làm gì mà ồn ào thế?" Cao Văn Sơn nghe vậy lắc đầu cười khổ: "Lát nữa phải bảo nó, con gái phải dịu dàng một chút, học tập chị dâu nhà họ Chiến nhiều vào."
"Nhắc đến chuyện này, sao chú lại nói người ta là dân nhà quê trước mặt Thủy Tiên?" Cao Tiến Sơn cau mày không vui nói.
"Thì vốn là sự thật mà!" Cao Văn Sơn bĩu môi đầy ấm ức: "Mới vào thành phố chưa được một năm chứ gì? Thay đổi lớn thật đấy. Tôi là muốn tìm mục tiêu phấn đấu cho Thủy Tiên thôi. Hơn nữa người ta cũng chẳng để bụng đâu."
"Sự thật là một chuyện, còn người ta có để bụng hay không thì chú đâu có biết." Cao Tiến Sơn nhìn anh ta nói: "Sau này bớt nói năng lung tung đi, cũng đừng nhồi nhét tư tưởng sai lệch đó cho Thủy Tiên nữa, nhỡ không thành, tôi xem chú lấy gì mà đền cho nó."
"Biết rồi, biết rồi." Cao Văn Sơn không để tâm nói, trong mắt anh ta em gái mình cái gì cũng tốt, cậu em Quốc Đống không có lý do gì để từ chối cả.
Đúng là một cảm giác tự tin và hài lòng thái quá đầy ảo tưởng.
Cao Thủy Tiên từ trong nhà vệ sinh đi ra, chạy lon ton lại gần: "Anh, đi được rồi."
"Anh, chúng em về đây, không làm phiền anh đi làm nữa." Cao Văn Sơn nhìn anh ta nói.
"Giờ anh không có thời gian, chủ nhật chúng ta tụ tập sau." Cao Tiến Sơn nhìn em gái nói: "Thủy Tiên, đến thành phố rồi thì chơi cho vui vẻ nhé."
"Vâng!" Cao Thủy Tiên vui vẻ đáp lời.
Cao Tiến Sơn đứng nhìn hai người rời đi rồi mới quay người trở về văn phòng.
Hồng Anh đã đi học, Đinh Hải Hạnh bèn mang con trai cùng tiến vào không gian. Vừa vào đến nơi, cô cởi bỏ lớp áo bông dày cộm trên người nhóc con, đặt nó nằm trên sàn nhà bằng trúc.
Trên sàn trải một lớp đệm mềm mại, không sợ bé bị đau.
Tiểu Thương Minh giống như chú hổ con thoát khỏi xiềng xích, vui sướng khua chân múa tay, đôi chân ngắn cũn mập mạp đạp rất có lực.
Không còn lớp áo bông dày cản trở, cánh tay bé cử động linh hoạt, vỗ lên sàn trúc kêu bồm bộp... nghe như đánh trống vậy.
Đinh Hải Hạnh ngồi xếp bằng một bên, tĩnh tọa tu hành, nhìn nhóc con đang tự chơi đùa một mình mà mỉm cười mãn nguyện.
Tiểu Thương Minh chơi được một lát, không thấy Đinh Hải Hạnh đâu, cái đầu nhỏ nghiêng sang một bên nhìn thấy mẹ, bé vươn tay ra nhưng lại không với tới.
Đinh Hải Hạnh thấy vậy liền cười trêu chọc: "Không với tới đâu nhé!" Cô hoàn toàn không hề dịch chuyển về phía trước.
Tiểu Thương Minh gặp phải người mẹ không đáng tin như vậy, muốn bắt lấy mẹ thì chỉ có thể tự lực cánh sinh, kết quả bé dùng hết sức bình sinh, lật người được rồi.
"Ái chà! Vậy mà đã biết lật người rồi." Đinh Hải Hạnh vui mừng nói.
Tiểu Thương Minh nằm ngoan ngoãn trên đệm, nhìn cảnh vật trước mắt thay đổi, đôi mắt to như quả nho đen đầy vẻ ngơ ngác.
Thế nhưng điều đó không ngăn được sự phấn khích của bé khi khám phá ra điều mới mẻ. Lật được lần đầu thì có lần thứ hai, đôi bàn tay mập mạp nắm chặt lấy ống quần Đinh Hải Hạnh như thể vừa hoàn thành một việc đại sự kinh thiên động địa vậy.
Bé ngẩng đầu nhìn Đinh Hải Hạnh cười toe toét, nước dãi lại chảy xuống ròng ròng.
Đinh Hải Hạnh cầm khăn tay lau miệng cho bé, nhẹ nhàng đẩy một cái lại để bé nằm ngửa ra.
Tiểu Thương Minh đương nhiên không cam lòng nằm yên, lại lật người đòi bắt mẹ. Hai mẹ con chơi đùa vui vẻ không ngớt, chỉ là dù sao bé vẫn còn nhỏ, sức lực không nhiều, lật vài lần đã mệt đến thở hổn hển, chậm rãi nhắm mắt lại.
Đinh Hải Hạnh nhìn bé đầy dịu dàng, tâm niệm khẽ động, trong tay xuất hiện một viên Hắc Diệu Thạch to bằng hạt đậu nành, cô dùng Thiên Tàm Ty xâu qua giữa, buộc vào cổ chân trắng trẻo mập mạp của nhóc con.
Hắc Diệu Thạch từ xưa đến nay vẫn luôn được coi là vật tịch tà, bùa hộ mệnh. Nhờ tác dụng hóa giải sát khí mạnh mẽ, nó có thể tránh được sự quấy nhiễu của năng lượng tiêu cực. Trong phong tục truyền thống của Trung Hoa, người ta thường dùng Hắc Diệu Thạch kết hợp với Tỳ Hưu để chế tác thành các loại trang sức và vật phẩm phong thủy, dùng để đeo trên người hoặc đặt trong nhà nhằm mục đích chiêu tài, tịch tà và trấn trạch. Bởi vì Hắc Diệu Thạch cực kỳ linh nghiệm trong việc tịch tà, là bảo vật tịch tà có lịch sử lâu đời, nó luôn được xem là vua của các loại vật phẩm tịch tà trấn trạch, vô cùng uy lực.
Thứ mà Đinh Hải Hạnh buộc vào chân con trai không chỉ là đá tịch tà, mà còn là pháp khí. Đối với pháp khí này, Đinh Hải Hạnh có thể tự đúc tự chế và chăm chỉ gia trì. Pháp khí dùng cái ác trị cái ác, mượn pháp lực siêu nhiên để khắc chế các loại yêu ma quỷ quái, vật quái ác.
Đinh Hải Hạnh phát hiện con trai có thể nhìn thấy những "thứ" mà người thường không thấy được, vì vậy để tránh ác linh xâm hại, cô mới đeo cái này cho bé. Còn một điểm nữa, Hắc Diệu Thạch có thể hấp thụ linh khí mỏng manh của trời đất ở bên ngoài để bồi bổ cơ thể cho nhóc con.
Thực ra dùng phù chú cũng được, nhưng như thế sẽ bị coi là mê tín dị đoan. Tuy có cô ở bên cạnh thì "chúng" không dám xâm phạm, nhưng cô không thể lúc nào cũng ở bên con 24/24 giờ được.
Có một pháp khí mạnh mẽ bên mình có thể bảo vệ con trai, Thiên Tàm Ty không thể kéo đứt, không thể cắt hỏng, hơn nữa nó còn co giãn tùy theo sự lớn lên của bé.
Còn nếu cha của đứa bé có nhìn thấy, Đinh Hải Hạnh hoàn toàn có thể nói đó là ngọc trai đen, dù sao thì tên đó cũng chẳng phân biệt được Hắc Diệu Thạch với ngọc trai đen khác nhau chỗ nào.
Đinh Hải Hạnh thấy con đã ngủ, vội vàng tu luyện. Cô phải tăng tốc nâng cao thực lực, đợi đến khi chân khí trong cơ thể hùng hậu, tinh thần lực cũng đủ đầy, thì việc sử dụng các loại chú ngữ thực dụng trong việc nhà cũng sẽ thuận tay hơn, từ đó giải thoát khỏi đống việc nhà nặng nề.
Thời gian đã gần đến, Đinh Hải Hạnh mặc quần áo chỉnh tề cho con rồi biến mất khỏi không gian. Vừa ra khỏi không gian bé đã tỉnh giấc, cực kỳ không muốn rời đi.
Không rời đi cũng không được, bí mật không thể để người khác phát hiện, đợi khi nhóc con hiểu chuyện rồi thì cũng không thể vào đây nữa.
"Con trai à, phản đối vô hiệu nhé! Con phải nhanh chóng nhìn nhận thực tế đi." Đinh Hải Hạnh điểm nhẹ lên chóp mũi bé, dịu dàng cười nói: "Bởi vì lãnh địa của mẹ, mẹ là người quyết định."
Cô véo véo khuôn mặt bánh bao của bé: "Ngoan, mẹ đi nấu cơm đây."
Đợi Hồng Anh đi học về, cô bé xắn tay áo đi vào bếp: "Mẹ, cần con làm gì không ạ?"
"Con đi làm bài tập trước đi!" Đinh Hải Hạnh ngăn cô bé lại.
"Bài tập của con ở trường làm xong hết rồi ạ." Hồng Anh lấy chiếc tạp dề hoa từ sau cửa ra đeo vào.
"Vậy thì đi ôn bài đi." Đinh Hải Hạnh lại nói tiếp.
"Những bài văn đó con đều thuộc lòng như cháo rồi ạ." Hồng Anh thản nhiên nói.
Đôi mắt trong veo như nước của Đinh Hải Hạnh khẽ đảo, rồi nói: "Hải bạng sáng nay các con chưa xử lý xong, con đi làm sạch đi, tối nay chúng ta xào sơ qua." Nói rồi cô nhường chỗ bên bồn rửa cho cô bé.