"Về rồi, sao không vào nhà mà lại ngồi ở đây?" Đinh Hải Hạnh nhìn bóng lưng của anh nói, vừa nói vừa tiến lên kéo anh đi vào trong nhà.
"Thấy mọi người đều ngủ cả rồi, nên không muốn làm phiền." Chiến Thường Thắng nắm lấy bàn tay ấm áp của cô nói.
"Đúng là đồ ngốc! Anh thật sự định ngồi ngoài này cả đêm đấy à!" Đinh Hải Hạnh buồn cười nói, trực tiếp kéo anh vào phòng ngủ rồi ấn xuống giường.
Đinh Hải Hạnh ngồi trước bàn trang điểm, ánh mắt nhìn thẳng vào anh hỏi: "Nói đi! Chuyện gì vậy? Làm anh đêm hôm chạy tới, đứng ngoài cửa mà không chịu vào."
"Không có chuyện gì cả." Chiến Thường Thắng tránh né ánh mắt của cô nói.
"Anh thế này mà bảo không có chuyện gì?" Đinh Hải Hạnh nghiêng đầu nhìn anh, lại trêu chọc: "Thành thật khai báo thì được khoan hồng, cẩn thận tôi dùng đại hình hầu hạ đấy." Thấy anh vẫn im lặng, cô lại nói: "Chuyện này có liên quan đến tôi sao?"
"Lão Quan gọi điện tìm em." Chiến Thường Thắng ngẩng đầu nhìn cô nói.
"Tôi cứ tưởng chuyện gì, hóa ra là việc này, chỉ là bọn trẻ sẽ vất vả rồi." Đinh Hải Hạnh nghe vậy liền cười nói: "Nhưng chúng cũng có kinh nghiệm rồi, không sao đâu, sắp được nghỉ đông rồi, nếu không được thì cứ để chúng về chỗ mẹ tôi."
Đinh Hải Hạnh tự nói một mình, ngước mắt nhìn ánh mắt phức tạp của anh: "Sao thế, tôi nói có chỗ nào không đúng à?"
"Không phải là chữa bệnh đơn giản đâu." Chiến Thường Thắng nhìn cô, ánh mắt thâm trầm.
"Anh nói năng cho sảng khoái một chút, đừng để tôi cứ phải đoán mãi." Đinh Hải Hạnh vỗ vào tay anh nói.
"Là phải ra chiến trường, làm quân y chiến trường." Chiến Thường Thắng nhìn vào đôi mắt trong veo của cô, khó khăn nói.
"Là phía Nam sao?" Đôi mắt đen của Đinh Hải Hạnh khẽ dao động.
Nơi nào có con người thì nơi đó có giang hồ, có giang hồ thì có tranh chấp, cho nên người ta mới nói "người trong giang hồ, thân bất do kỷ".
Quốc gia với quốc gia cũng vậy, có sự tồn tại của quốc gia là có tranh chấp lợi ích, bắt đầu từ việc bất mãn, rồi đến những hành động nhỏ, cuối cùng là chiến tranh - phương thức giải quyết tranh chấp tận cùng.
Phía bọn Khỉ là nơi chiến tranh liên miên, từ người Pháp, người Nhật, rồi lại người Pháp, cuối cùng là người Mỹ cũng nhúng tay vào. Trong quá trình kháng chiến không ngừng nghỉ, trong sự hy sinh đổ máu liên miên, bọn Khỉ đã trở nên mạnh mẽ, ít nhất chúng tự cho mình là "cường quốc quân sự thứ ba thế giới".
Chúng không cần sự giúp đỡ của "người anh cả" nữa, vì đã ôm được cái đùi to hơn, chúng hoàn toàn chia tay với đồng minh cũ, tất nhiên trong đó cũng đầy rẫy bóng dáng của siêu cường quốc.
Chỉ là Đinh Hải Hạnh không thể ngờ tới, cuộc chiến này lại có liên quan đến chính mình.
"Em biết sao?" Chiến Thường Thắng kinh ngạc nhìn cô.
Đáy mắt Đinh Hải Hạnh thoáng vẻ bối rối, chỉ là lỡ miệng, cô liền nói một cách mơ hồ: "Sách và tài liệu anh để lại, em đều có đọc qua."
Chiến Thường Thắng lúc này trong lòng toàn là nỗi lo cho sự an nguy của cô, đương nhiên sẽ không so đo những lời nói mơ hồ đó.
Đinh Hải Hạnh nắm lấy đôi bàn tay anh nói: "Đừng lo, bác sĩ đâu có xông pha tuyến đầu."
"Anh làm sao không lo được?" Chiến Thường Thắng siết chặt đôi tay cô: "Em căn bản chưa từng thấy cảnh chiến tranh, em không biết nó tàn khốc đến mức nào đâu."
Đinh Hải Hạnh thầm nghĩ: "Mình đâu có ra chiến trường, ngày nào cũng gọi điện liên lạc với anh là được."
"Em đồng ý đi rồi à!" Chiến Thường Thắng nhìn cô đầy giằng xé.
"Có thể giảm bớt thương vong thì đương nhiên phải đi rồi." Đinh Hải Hạnh gật đầu mạnh mẽ.
Đừng nhìn bây giờ sắp bước vào những năm tám mươi, nhưng điều kiện y tế thực sự không cải thiện được bao nhiêu.
Mặc dù lúc cô xuyên tới đây, cuộc chiến này đã kết thúc, nhưng qua văn tự cũng biết được lúc đó thảm liệt tới mức nào. Điều kiện y tế không theo kịp, những người bị thương lẽ ra có thể giữ lại chân tay trên chiến trường, cuối cùng thường chỉ kết thúc bằng việc cắt bỏ thô bạo. Điều này cũng khiến cho sau chiến tranh, xã hội có thêm rất nhiều quân nhân thương tật.
"Nhìn ý của anh là không muốn em đi." Đinh Hải Hạnh nghiêm túc nhìn anh: "Đồng chí Chiến Thường Thắng, giác ngộ chính trị của anh đâu rồi!"
"Mặc kệ cái giác ngộ chính trị đó đi." Chiến Thường Thắng mặt đen lại nói: "Chiến trường là chuyện của đàn ông, quân y cũng có nam giới mà!"
Đinh Hải Hạnh rút tay mình lại: "Anh là xem thường y thuật của em, hay là xem thường phụ nữ?"
"Anh không có ý đó." Chiến Thường Thắng nhìn cô đầy khổ sở: "Chỉ là dao cắt vào da thịt mình mới thấy đau."
"Đúng là đồ ngốc." Đinh Hải Hạnh đứng dậy ôm lấy anh: "Em nhất định sẽ bình an trở về." Cô nhẹ nhàng vỗ lưng anh: "Sao không tin vào năng lực của em?"
"Đương nhiên là anh tin rồi." Chiến Thường Thắng ôm eo cô, trầm giọng nói: "Giờ anh mới hiểu được cảm giác tiễn người thân ra chiến trường, trong lòng rõ ràng là đau đớn, nhưng vẫn phải giả vờ như không có chuyện gì, cười nói tiễn đưa."
Đinh Hải Hạnh nghe vậy, đôi mắt đen khẽ xoay chuyển, đổi chủ đề: "Đã biết như vậy, sao còn nhất quyết bắt bọn trẻ đi làm lính?"
"Đó là chuyện khác." Chiến Thường Thắng lập tức phản bác.
"Khác ở chỗ nào?" Đinh Hải Hạnh cúi đầu nhìn đỉnh đầu anh nói.
"Dù sao thì cũng là khác." Chiến Thường Thắng bướng bỉnh nói.
Đinh Hải Hạnh không cần nghĩ cũng biết anh đang nghĩ gì: "Được rồi, giờ nói chuyện thực tế chút đi, chuyện này có nói cho người lớn trong nhà và bọn trẻ biết không?"
"Ý của anh là không nói, tránh để họ phải lo lắng thon thót." Chiến Thường Thắng nhẹ nhàng đẩy cô ra, để cô ngồi lên đùi mình, nhìn cô hỏi ý kiến.
"Vậy lý do vẫn như cũ nhé." Đinh Hải Hạnh nhìn sâu vào mắt anh.
"Ừ!" Chiến Thường Thắng gật đầu: "Anh sẽ để Nguyễn Thành Giang đi theo em, để mắt tới việc ăn uống và nghỉ ngơi của em."
"Được!" Đinh Hải Hạnh gật đầu: "Chỉ là anh để cậu ấy đi theo em, liệu có làm lỡ tiền đồ của người ta không?"
Đinh Hải Hạnh nhớ rằng mỗi khi mua gạo mì dầu muối, than tổ ong, rau củ dự trữ mùa đông hay phát phúc lợi lễ tết, đều là cậu ấy mang tới.
Bình thường căn bản không thấy người đâu, nghe nói tập luyện rất vất vả và xuất sắc.
"Cậu ấy là thư ký đời sống, chăm sóc em là chuyện nên làm." Chiến Thường Thắng nói tránh né.
Đinh Hải Hạnh nhìn anh thật sâu, thôi vậy, không so đo với anh chuyện này nữa, đợi gặp người rồi hỏi ý kiến của chính cậu ấy là được.
"Nhớ là gọi điện liên lạc nhiều vào." Chiến Thường Thắng dặn dò cô.
"Anh chắc là em gọi điện anh sẽ nghe máy chứ?" Đinh Hải Hạnh cười như không cười nhìn anh.
"Cái này..." Chiến Thường Thắng đầy vẻ bực bội: "Vậy để anh gọi điện tìm em vậy."
"Anh chắc là em có thời gian nghe điện thoại của anh chứ?" Đinh Hải Hạnh tuy không đành lòng nhưng vẫn nói.
Thôi được, lúc phẫu thuật thì không còn khái niệm thời gian nữa, Chiến Thường Thắng dứt khoát nói: "Anh gọi cho Thành Giang vậy, thế này được chưa!"
"Được được được, tùy anh." Đinh Hải Hạnh quyết định không kích động anh nữa, liền hỏi: "Khi nào đi?"
"Càng sớm càng tốt." Chiến Thường Thắng siết chặt tay cô, không nỡ rời xa.
Đinh Hải Hạnh trực tiếp đổi chủ đề: "Vậy chuyện này anh đi nói với bọn trẻ đi. Lần đi này không biết đến bao giờ mới về, Bắc Minh năm nay thi đại học, anh phải để người để mắt tới thằng bé, thằng nhóc đó tính kiên trì hơi kém."
Đinh Hải Hạnh kéo anh dặn dò chuyện nhà cửa, lải nhải không dứt...