"Thật sự có thể nghe thấy sao?" Chiến Thường Thắng nhìn Đinh Hải Hạnh, không chắc chắn hỏi.
"Về mặt lý thuyết là có thể, nhưng kết quả cuối cùng còn phải xem sao đã, không nên lạc quan mù quáng, nhưng cũng không cần phải bi quan, đúng không?" Đinh Hải Hạnh vẫn thận trọng nói.
Chiến Thường Thắng nghe vậy có chút nản lòng, cảm thấy bản thân mừng hụt một phen.
"Đừng nản chí, ít nhất chúng ta đã có hướng nỗ lực, có hy vọng mà, phải không?" Đinh Hải Hạnh vỗ vỗ tay anh an ủi, "Chuyện này tạm thời đừng nói cho Hồng Anh biết, hiểu chưa?"
"Ừm! Bản thân anh đã thế này rồi, cũng không nhắc tới Hồng Anh nữa." Chiến Thường Thắng nhìn cô nói, "Ý của em anh hiểu rồi."
"Chăm sóc bọn trẻ vất vả lắm đúng không? Anh tới rồi, chuyện nấu nướng cứ giao cho anh." Chiến Thường Thắng bưng tách trà lên uống một ngụm lớn rồi nói.
"Không vất vả, có bọn trẻ giúp đỡ mà." Đinh Hải Hạnh mỉm cười nói.
"Anh đang nói chuyện em dùng phù chú, không tổn hại đến thân thể sao?" Chiến Thường Thắng quan tâm nhìn cô hỏi.
"Chút thủ thuật nhỏ thôi!" Đinh Hải Hạnh thản nhiên đáp.
"Dù sao anh cũng đang rảnh, không được tranh với anh, em nghỉ ngơi đi." Chiến Thường Thắng kiên quyết nói.
Đinh Hải Hạnh ngước mắt nhìn anh: "Anh cứ ở nhà quanh quẩn bên bếp núc thế này sao!"
"Em muốn nói gì?" Chiến Thường Thắng khẽ nhướng mày nhìn cô.
"Nhận lấy trọng trách phiên dịch đi!" Đinh Hải Hạnh nhướng mày nhìn anh nghiêm túc nói.
Chiến Thường Thắng nghe vậy lắc đầu bật cười: "Bây giờ e là không được! Đợi kết quả từ cấp trên đưa xuống, có lẽ anh phải vùi đầu vào đống giấy tờ rồi."
"Chuyên tâm tu học cũng tốt." Đinh Hải Hạnh đồng tình gật đầu.
"Sao, sợ anh suy sụp ý chí à!" Chiến Thường Thắng buồn cười nhìn cô, "Yên tâm đi! chút đả kích này chưa quật ngã được anh đâu."
"Vâng vâng, em biết anh mạnh mẽ được chưa!" Đinh Hải Hạnh cười gật đầu, "Em chỉ sợ người luôn bận rộn như anh, khi rảnh rỗi lại thấy chán thôi!"
"Sao có thể chứ? Việc anh cần làm còn nhiều lắm." Chiến Thường Thắng nhìn cô nghiêm túc nói, "Anh còn rất nhiều sách chưa đọc, nhất là sách trong thư phòng của lão Cảnh, đa số là sách chuyên ngành, đủ để anh nghiền ngẫm rồi."
Đinh Hải Hạnh nhấp ngụm trà nói: "Anh có kế hoạch là tốt rồi."
"Chỉ là sau này tiền bạc phải chi tiêu tiết kiệm chút." Chiến Thường Thắng nhắc nhở cô, "Sợ là phải động đến tiền tiết kiệm rồi."
"Em hiểu!" Đinh Hải Hạnh gật đầu, đình chỉ công tác đồng nghĩa với việc không có lương, đoạn cô nói tiếp: "Tiền tiết kiệm của nhà mình đủ để chống đỡ cho chúng ta rồi."
"Vậy cũng phải tiết kiệm chút." Chiến Thường Thắng do dự một chút, ngập ngừng nói: "Cái đó... những thứ kia thì..."
"Ha ha..." Đinh Hải Hạnh buồn cười nhìn anh: "Sao, sợ em tiếp tục tiêu xài hoang phí à!"
"Không phải vậy, chỉ là không thể ngồi không ăn núi lở." Chiến Thường Thắng nhìn cô dỗ dành: "Ít nhất hiện tại là không được, ăn mặc phải liệu cơm gắp mắm, sau này sống qua ngày phải tính toán chi li một chút."
"Tuân lệnh! Gia chủ." Đinh Hải Hạnh nhìn anh tinh nghịch nói, "Nhắc mới nhớ, mắt nhìn của em cao lắm, đồ bình thường em không lọt mắt đâu." Cô chợt nhớ ra: "Chuyện của anh em đã nói với Bác Đạt rồi, Hồng Anh vẫn chưa biết, lát nữa nó hỏi tới, anh đã nghĩ xong cách nói chưa?"
"Bác Đạt biết rồi à, cái thằng nhóc đó miệng kín thật, trên điện thoại nửa lời cũng không tiết lộ." Chiến Thường Thắng cười nói.
"Điện thoại có tổng đài viên, Bác Đạt có điên mới nói chuyện này qua điện thoại." Đinh Hải Hạnh nhắc nhở anh.
"Còn về phía Hồng Anh, cứ nói là anh nghỉ phép năm để đến thăm cháu ngoại." Chiến Thường Thắng buột miệng đáp.
"Lời này anh nói Hồng Anh sẽ tin sao, rằng anh bỏ bê công việc chỉ để đến thăm hai mẹ con nó." Đinh Hải Hạnh tao nhã đảo mắt một cái.
"Vậy thì nói thật." Chiến Thường Thắng dứt khoát đáp: "Hồng Anh sẽ hiểu mà."
"Đúng vậy! Bác Đạt nói nó từ lâu đã muốn làm giống như anh, nhịn đến sắp nghẹn chết rồi." Đinh Hải Hạnh nghiêng đầu nhìn anh, đáy mắt tràn ngập ý cười: "Nói như vậy trong lòng anh có phải đang rất vui không!"
"Không có kích động, cũng bình thường thôi!" Chiến Thường Thắng giữ vẻ điềm tĩnh, chỉ là nụ cười nơi chân mày thì giấu thế nào cũng không hết.
Đinh Hải Hạnh kéo tay anh, nhìn đồng hồ: "Ôi! Đến giờ rồi, nên thêm bữa cho Hồng Anh thôi."
"Em ngồi đó đi, để anh." Chiến Thường Thắng uống cạn nước trong ly, đặt tách trà xuống rồi đứng dậy.
"Đây đây, Hồng Anh, bố nấu mì gà cho con đây." Chiến Thường Thắng bưng bát tô lớn đi vào, đặt lên bàn trang điểm, "Nhanh lên, tranh thủ lúc bảo bối nhỏ chưa tỉnh thì ăn mau đi."
"Con cảm ơn bố." Hồng Anh đứng dậy ngồi vào trước bàn trang điểm.
"Vừa nãy chưa hỏi, bố mẹ con vẫn khỏe chứ?" Hồng Anh nhìn Chiến Thường Thắng hỏi.
"Chúng ta không phải đang ở đây sao, khỏe hay không con nhìn không ra à!" Chiến Thường Thắng khó hiểu nhìn cô.
"Ý Hồng Anh là thầy Cảnh và chị dâu." Đinh Hải Hạnh đang ngồi trên giường nhìn người bố có chút ngốc nghếch này mà nói.
"À! Họ ấy hả! Ngoài việc bận rộn suốt ngày không chạm đất ra thì vẫn khỏe." Chiến Thường Thắng chợt nói: "Con nhắc đến lão Cảnh, anh mới nhớ họ nhờ anh đưa quà gặp mặt cho cháu bé. Để anh đi lấy." Nói rồi anh xoay người bước ra ngoài.
Khi Chiến Thường Thắng quay lại, trong tay có thêm một chiếc hộp gấm: "Nào nào, bảo bối, đây là quà gặp mặt ông bà nội dành cho con." Vừa nói anh vừa mở hộp gấm ra.
"Oa... đẹp quá." Đinh Hải Hạnh kinh ngạc thốt lên. Vòng vàng rực rỡ, lấp lánh tỏa sáng, dưới vòng đeo một chiếc khóa trường mệnh, khóa hình đầu như ý, bên trên chạm khắc các họa tiết cát tường như đào tiên, dơi, hoa sen, ở giữa khắc bốn chữ "Trường Mệnh Phú Quý".
Đinh Hải Hạnh nhìn sơ qua là biết đồ vật tinh xảo quý giá.
"Cái này quý quá rồi!" Hồng Anh ngạc nhiên nói.
"Đây là ông bà nội cho cháu, con không được từ chối." Đinh Hải Hạnh nhìn cô nghiêm túc nói.
Hồng Anh nghe vậy không còn gì để nói: "Chỉ là cái này không thể đeo trên người đứa trẻ được."
"Vậy thì cất đi." Chiến Thường Thắng dứt khoát nói.
"Cũng chỉ còn cách đó thôi." Hồng Anh đành phải nói.
Chiến Thường Thắng khép hộp gấm lại, đặt bên cạnh gối: "Để dành sau này đeo vậy! Cũng không biết có cơ hội không."
"Không được thì làm gia bảo, truyền cho thế hệ sau." Đinh Hải Hạnh nói gọn lỏn, giục Hồng Anh: "Ăn mì nhanh lên, kẻo mì trương lên đấy."
"Vâng!" Hồng Anh ăn từng chút một cho đến hết bát mì, Đinh Hải Hạnh đưa khăn mặt cho cô: "Lau mồ hôi đi!"
"Khi nào mới là ngày kết thúc đây!" Hồng Anh giơ cánh tay lên ngửi ngửi: "Con cảm thấy trên người mình toàn mùi chua như nước cám rồi."
"Cố gắng thêm mười ngày nữa, đầy tháng là con có thể tắm rửa thoải mái rồi." Đinh Hải Hạnh nhìn cô nói, thật ra mỗi ngày Hồng Anh đều dùng nước nóng lau khắp người.
Chỉ là vẫn không sướng bằng việc tắm vòi hoa sen thỏa thích.
"Hai ngày nay oi bức quá." Hồng Anh vừa lau mồ hôi trên đầu vừa nói.
"Bão sắp đến rồi." Đinh Hải Hạnh nhìn sắc trời ngoài cửa sổ: "May là Thường Thắng đến rồi, anh kiểm tra cửa nẻo trong nhà đi, cái nào cần sửa thì sửa lại."
"Cứ giao cho anh." Chiến Thường Thắng nhìn hai người họ nói.
"Bão sắp đến, Bác Đạt có phải sẽ quay về không?" Hồng Anh nhìn họ hỏi.
"Việc này có lẽ sẽ càng bận rộn hơn!" Chiến Thường Thắng nhìn cô nói: "Càng là lúc như thế này càng phải tuần tra trên biển, đuổi tất cả tàu thuyền trên biển về cảng tránh bão."