"Đại tỷ phu, ngồi yên đó đừng cử động." Bắc Minh đứng trước mặt Cảnh Bác Đạt, hơi cúi người, ánh mắt nhìn thẳng vào anh ta nói: "Đại tỷ phu, có mẹ ở đây, đảm bảo chị con và đứa bé đều bình an vô sự."
"Anh sợ lắm, anh cảm thấy đến bệnh viện vẫn an tâm hơn." Cảnh Bác Đạt hai tay nắm chặt lấy tay vịn, cố ép cơ thể mình không được run rẩy.
"Đại tỷ phu, sao anh không tin y thuật của mẹ chứ?" Bắc Minh bĩu môi, không vui nói.
"Đương nhiên anh biết y thuật của mẹ rất giỏi, nhưng đây là sinh con mà." Cảnh Bác Đạt không nhịn được lo lắng nói, ánh mắt thấp thỏm nhìn về phía trong phòng.
"Yên tâm đi! Mẹ là toàn năng đó." Bắc Minh an ủi Cảnh Bác Đạt.
Mãi mới phí lời thuyết phục được Cảnh Bác Đạt, từ trong phòng ngủ bỗng truyền đến một tiếng thét thảm thiết: "A!"
Cảnh Bác Đạt nghe thấy tiếng động liền bật dậy, "Hồng Anh..." Anh sải bước lao đến cửa phòng ngủ.
Bắc Minh vội vàng tiến lên ngăn anh lại: "Đại tỷ phu, đừng vào đó!"
"Em buông anh ra, anh phải vào xem thế nào." Cảnh Bác Đạt đôi mắt đỏ ngầu nhìn cậu nói.
"Anh vào đó cũng đâu có giúp được gì." Bắc Minh dứt khoát ôm chặt lấy eo anh, kéo lùi lại phía sau.
"Đừng vào, sinh con kêu đau là chuyện bình thường." Đinh Hải Hạnh hét ra ngoài, vừa nói vừa cởi quần cho Hồng Anh, rồi lót giấy vệ sinh xuống dưới người cô.
Đinh Hải Hạnh nhìn Hồng Anh nói: "Đừng lo, có mẹ ở đây rồi!" Bà thầm niệm Thanh Tẩy Chú, bấm huyệt để giảm bớt cơn đau cho cô.
Đinh Hải Hạnh quan sát kỹ biểu cảm trên mặt Hồng Anh, thấy đôi mày đang nhíu chặt của cô giãn ra đôi chút liền hỏi: "Cảm giác thế nào rồi?"
"Hình như bớt đau hơn rồi ạ." Hồng Anh thở dốc nói.
"Cái này chỉ có thể làm giảm cơn đau thôi, con hiểu chứ?" Đinh Hải Hạnh nhìn cô nghiêm túc nói.
"Con hiểu ạ." Hồng Anh nắm chặt nắm đấm, cố nén đau nói.
"Mẹ vừa kiểm tra rồi, ngôi thai rất thuận, đến lúc đó, mẹ bảo con rặn thì con hãy rặn." Đinh Hải Hạnh ánh mắt ôn hòa, mang theo sức mạnh an lòng nhìn cô nói: "Có đói không? Mẹ bảo Thương Minh làm chút gì đó cho con ăn, lát nữa mới có sức sinh con."
"Vâng ạ!" Hồng Anh gật đầu.
"Bác Đạt nghe thấy chưa? Đi nấu bát mì cho Hồng Anh đi." Đinh Hải Hạnh hét về phía cửa.
"Ồ! Anh đi ngay đây." Cảnh Bác Đạt cúi đầu nhìn Bắc Minh nói: "Giờ có thể buông anh ra được rồi chứ!"
Bắc Minh vội vàng buông Cảnh Bác Đạt ra: "Đại tỷ phu, để em giúp anh."
Hai người đi xuống bếp, "Thương Minh, anh muốn làm chút đồ ăn cho Hồng Anh." Cảnh Bác Đạt bước vào vội vàng nói.
"Vừa hay nước cũng nóng rồi, đại tỷ phu muốn làm món gì?" Thương Minh nhìn anh hỏi.
"Mì cà chua trứng đi, món này nhanh." Cảnh Bác Đạt đáp ngay, vừa nói vừa lấy nồi sắt ra, đặt lên bếp rồi đổ một ít dầu vào.
"Vậy em lấy trứng." Thương Minh đi đến tủ bát, lấy trứng ra đập vào bát.
"Em bóc vỏ cà chua cho." Bắc Minh chọn quả cà chua to nhất trong giỏ, chần qua nước sôi rồi bóc vỏ.
Cảnh Bác Đạt bóc một cọng hành, hai tép tỏi, nhặt hai bó rau cải, rửa sạch rồi thái nhỏ.
Cảnh Bác Đạt thoăn thoắt nấu một bát mì nước, bưng vào: "Đến rồi, đến rồi, mì đến rồi." Anh nhìn Hồng Anh hỏi: "Cảm giác thế nào?"
"Giờ không còn đau nhiều như lúc nãy nữa." Hồng Anh nở một nụ cười yếu ớt với anh.
"Vậy thì tốt quá, tranh thủ lúc chưa đau, ăn nhanh đi." Cảnh Bác Đạt ngồi bên giường nói: "Anh đút cho em."
Đinh Hải Hạnh đỡ Hồng Anh ngồi dậy, tựa vào gối.
Cảnh Bác Đạt cẩn thận gắp mì, thổi nguội rồi mới đút cho Hồng Anh.
Mì vừa vào bụng, nước dùng còn chưa kịp uống, cơn đau đẻ lại ập đến theo đúng hẹn.
"Được rồi, con mau ra ngoài đi." Đinh Hải Hạnh đẩy anh ra ngoài.
Có Đinh Hải Hạnh giúp đỡ, dù đã giảm bớt cơn đau, nhưng Hồng Anh vẫn cảm thấy đau đến mức sống dở chết dở.
Hồng Anh cắn chặt khăn mặt, tiếng rên rỉ đứt quãng tràn ra ngoài.
Đinh Hải Hạnh kiểm tra một chút, ngước mắt nhìn Hồng Anh nói: "Đã thấy đầu đứa bé rồi, rặn đi."
Hồng Anh gồng mình rặn, ngẩng đầu lên rồi lại nằm phịch xuống, chiếc khăn trong miệng cũng rơi ra: "Không được rồi, không được rồi, con hết sức rồi."
"Rặn đi, cố thêm chút nữa, rặn mạnh vào." Đinh Hải Hạnh cổ vũ cô.
Hồng Anh thở dốc, nghe lời mẹ chồng tiếp tục dùng sức, mặt đỏ bừng, cổ gân xanh nổi lên.
Cảnh Bác Đạt ở ngoài cửa lo lắng đi đi lại lại, thỉnh thoảng lại hét vọng vào trong.
Thương Minh rất muốn nói rằng đại tỷ không nghe thấy đâu, nhưng sau đó nghĩ lại thôi, cứ mặc kệ anh ấy vậy!
Trong ánh bình minh mờ sương, một tiếng khóc chào đời lanh lảnh vang lên.
"Sinh rồi, sinh rồi." Cảnh Bác Đạt kích động nói.
Đinh Hải Hạnh lau sạch sẽ cho đứa bé, đặt vào trong tã lót, gói kỹ rồi đặt bên cạnh Hồng Anh.
"Mẹ, con vào được chưa ạ?" Cảnh Bác Đạt lo lắng hỏi.
"Vào đi con!" Đinh Hải Hạnh hét về phía cửa.
Cảnh Bác Đạt lao vào, quỳ bên mép giường, nhìn Hồng Anh nói: "Em không sao chứ?"
"Em không sao." Hồng Anh mồ hôi nhễ nhại, khẽ lắc đầu.
"Tiếng hét lúc nãy của em làm anh sợ chết khiếp." Cảnh Bác Đạt hai tay nắm chặt lấy tay cô nói.
Đinh Hải Hạnh nhìn hai người họ mỉm cười, tiếp tục công việc dọn dẹp cuối cùng cho Hồng Anh.
"Anh không muốn biết em sinh con trai hay con gái sao?" Hồng Anh nhìn anh cười hỏi.
"Đúng nhỉ! Là con trai hay con gái thế?" Cảnh Bác Đạt nhìn cô hỏi.
"Cái này phải hỏi mẹ, em cũng chưa hỏi nữa." Hồng Anh nhìn sang Đinh Hải Hạnh.
"Con gái." Đinh Hải Hạnh nhìn hai người họ nói.
"Tốt quá! Con gái là chiếc áo bông nhỏ tri kỷ của chúng ta." Cảnh Bác Đạt nghe vậy vui mừng nói: "Con đâu? Đâu rồi cho anh xem với."
"Ở đây này!" Hồng Anh chỉ vào bé con bên cạnh mình, vừa nói vừa mở tã lót để lộ ra cái đầu nhỏ của bé.
"Con bé nhỏ quá!" Cảnh Bác Đạt nhìn bảo bối nhỏ nói: "Á! Cái miệng nhỏ của con bé còn đang chóp chép kìa!"
"Anh làm quá lên rồi, chúng ta đâu phải chưa từng thấy trẻ sơ sinh." Hồng Anh nhìn vẻ ngốc nghếch của anh nói.
"Đó là khác." Cảnh Bác Đạt càng nhìn con gái mình càng thấy yêu, "Bảo bối nhà chúng ta đúng là đẹp nhất."
"Giờ thì nhìn ra được cái gì chứ?" Hồng Anh nhìn người đàn ông đang mãn nguyện vì có con gái nói.
"Ái chà! Bé con nhà mình sinh sớm hơn một tuần, sức khỏe..." Cảnh Bác Đạt nhìn sang Đinh Hải Hạnh lo lắng hỏi.
"Bé con nhà mình đủ tháng mới sinh, mẹ đã kiểm tra rồi, không vấn đề gì đâu." Đinh Hải Hạnh nhìn hai người họ nói.
"Phù! Thế thì tốt rồi." Cảnh Bác Đạt thở phào nhẹ nhõm.
"Hồng Anh, tranh thủ lúc đứa bé không khóc không quấy, con mau ngủ đi, giày vò đến tận giờ, trời cũng sáng rõ rồi." Đinh Hải Hạnh nhìn cô nói.
"Đúng đúng, mau nghỉ ngơi đi." Cảnh Bác Đạt nhìn cô nói: "Bọn anh không làm phiền em nữa."
Nói rồi, Cảnh Bác Đạt dọn dẹp đồ đạc trong phòng và giúp Đinh Hải Hạnh thu dọn một lượt.
Hai người nhìn hai mẹ con ngủ ngon lành, lặng lẽ lui ra ngoài.
"Giờ còn sớm, hay là lên lầu ngủ bù một giấc đi." Đinh Hải Hạnh nhìn hai người Thương Minh nói.
"Thôi ạ, không ngủ được nữa, bọn con đi tập thể dục buổi sáng đây." Thương Minh lắc đầu nói.
"Con lên gọi Quốc Anh và mấy đứa nhỏ dậy." Bắc Minh nhấc chân bước lên lầu.