"Chắc là sắp về rồi." Đinh Hải Hạnh cười nói, "Chúng nó làm xong bài tập nên ra ngoài chơi rồi."
"Ơ! Sao không nghe thấy tiếng con gái kéo đàn hồ cầm nhỉ." Chiến Thường Thắng ngước mắt nhìn lên lầu nói.
"Đâu thể nào tập mãi được! Em bảo con bé đi chơi cùng Thương Minh rồi." Đinh Hải Hạnh nói thẳng, "Ngày nào cũng ngồi lì một chỗ cũng không phải là cách."
"Con bé đó mà nghe lời thế sao." Chiến Thường Thắng thâm sâu nghi hoặc nói.
"Đứa nhỏ này hiện tại chỉ biết mấy bản nhạc đó, học xong rồi thì tự nhiên có chút lười biếng. Đợi có bản nhạc mới, tinh thần lại hăng hái ngay thôi." Đinh Hải Hạnh mỉm cười nói, "Chỉ là sở thích để tu dưỡng tinh thần thôi, anh còn thực sự trông chờ con bé sau này làm công việc liên quan đến cái này sao?"
"Cái đó còn tùy ý con bé. Nếu thích thì theo nghề này cũng chẳng sao, không thích thì thôi." Chiến Thường Thắng cởi mở nói.
"Anh rể, anh yêu cầu con trai với con gái khác nhau quá đấy nhé!" Ứng Giải Phóng đặt chén trà xuống, ngước mắt nhìn ông nói.
"Con trai và con gái vốn dĩ đã khác nhau." Chiến Thường Thắng nhếch mép cười, "Con trai sau này là người gánh vác gia đình, con gái thì đương nhiên phải được cưng chiều rồi."
"Anh rể nói vậy là không đúng, phụ nữ cũng có thể gánh vác nửa bầu trời." Ứng Giải Phóng lập tức phản bác.
"Đó là vì không có đàn ông thôi. Có người thương yêu thì ai lại muốn con gái hay vợ mình phải bán mạng như kẻ liều mạng chứ." Chiến Thường Thắng cười đầy cưng chiều nói.
Đinh Hải Hạnh nở nụ cười ngọt ngào, vỗ vỗ vai Ứng Giải Phóng bảo: "Nhóc con, học tập anh rể em đi."
"Em ê hết cả răng rồi." Ứng Giải Phóng làm bộ che miệng nói.
"Thằng nhóc này." Đinh Hải Hạnh buồn cười nhìn cậu ta.
"Con về rồi đây." Hồng Anh đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Ứng Giải Phóng thì đầy ngạc nhiên nói: "Cậu út, sao cậu lại đến đây?"
"Bây giờ cậu là lính dưới quyền bố cháu rồi." Ứng Giải Phóng vui vẻ tuyên bố.
"Á! Thế thì tốt quá rồi." Hồng Anh vui mừng nói, "Chúng ta lại có thể như trước đây rồi."
"Đừng có mơ đẹp thế! Tính tình bố cháu thế nào cháu còn không biết à." Ứng Giải Phóng liếc nhìn Chiến Thường Thắng một cái rồi nói, "Cậu mà dám có suy nghĩ đó, chắc chắn sẽ bị ông ấy bắt chạy đến mệt lả người."
"Hì hì..." Hồng Anh nghe vậy cười nói, "Đúng thế thật!"
"Chúng con về rồi." Thương Minh và các em ùa cả vào trong.
Lũ trẻ nhìn thấy Ứng Giải Phóng đứng cạnh ghế sô pha liền phấn khích chạy lại: "Cậu út."
"Chà! Nửa năm không gặp mà đã cao thế này rồi." Ứng Giải Phóng đưa tay xoa đầu từng đứa một.
Sau đó cậu nhìn sang vợ chồng Đinh Quốc Lương: "Anh hai, chị dâu."
"Cái thằng này, sao giờ mới đến." Đinh Quốc Lương tiến lên đấm vào vai cậu.
"Em đến rồi nhưng không dám vác mặt vào cửa đâu!" Ứng Giải Phóng cẩn thận liếc nhìn Chiến Thường Thắng, "Anh hai, chuyện này hồi đại học anh chắc là thấm thía nhất rồi còn gì."
"Anh rể nói đúng, quân kỷ không được phép phá vỡ." Đinh Quốc Lương mỉm cười nói.
"Mẹ ơi, con đói." Đinh Khải Hàng kéo tay Đinh Hải Hạnh nói.
"Được rồi, đi rửa tay đi, chúng ta dọn cơm." Đinh Hải Hạnh vỗ vỗ cái đầu nhỏ của thằng bé.
Thương Minh dẫn các em đi rửa tay, còn Đinh Hải Hạnh cùng Hồng Anh, Vân Lộ Lộ vào bếp, rửa tay rồi bày cơm nước lên bàn.
Ứng Giải Phóng cầm đũa nhìn đĩa hải sản trên bàn: "Toàn món em thích."
"Mặt cậu dày thật đấy, chị còn chẳng biết cậu đến, sao có thể làm món cậu thích được." Đinh Quốc Lương cười hì hì nói, "Đây là món chúng tôi thích mới đúng."
"Anh hai nói sao thì là vậy đi!" Ứng Giải Phóng chẳng hề bận tâm, chỉ cần có đồ ăn là đã vui lắm rồi!
"Hai người còn cãi nhau nữa đi! Lát nữa không có gì ăn đâu, Hạnh nhà tôi sẽ không nấu lại đâu đấy." Chiến Thường Thắng nhắc nhở hai người.
"Á!" Đinh Quốc Lương và Ứng Giải Phóng nghe vậy nhìn tốc độ gắp thức ăn của người khác, cũng lập tức gia nhập vào cuộc chiến giành đồ ăn.
Sau bữa cơm náo nhiệt, Vân Lộ Lộ và Hồng Anh dọn dẹp bát đũa, mang vào bếp rửa sạch.
Ứng Giải Phóng ngồi trên ghế sô pha, xoa cái bụng hơi phình lên của mình nói: "Bữa này ăn thỏa mãn thật."
"Nhìn cái dáng cậu kìa, cứ như mấy năm rồi chưa được ăn gì ấy." Đinh Quốc Lương buồn cười nhìn cậu.
"Anh hai nói đúng, từ khi chị chuyển đi, em ăn uống chẳng thấy ngon miệng chút nào." Ứng Giải Phóng khổ sở nói.
"Có anh rể ở đây thì cậu cứ tiếp tục không ngon miệng đi." Đinh Quốc Lương hả hê nói.
"Chị, anh hai quá đáng quá đi!" Ứng Giải Phóng nhìn sang Đinh Hải Hạnh mách lẻo.
"Hai người tự giải quyết đi." Đinh Hải Hạnh ném cho cậu một ánh mắt bất lực.
"Ha ha..." Tiếng cười của Đinh Quốc Lương càng thêm sảng khoái.
"Anh rể!" Ứng Giải Phóng nhìn về phía Chiến Thường Thắng, "Tố chất quân sự và trình độ văn hóa của anh hai cao như vậy, sao anh không chiêu mộ những nhân tài như anh ấy?"
"Tố chất quân sự? Nhân tài?" Chiến Thường Thắng nhìn Đinh Quốc Lương rồi lại nhìn Ứng Giải Phóng, cười như không cười nói: "Giải Phóng, cậu tự hỏi cậu ta xem."
Ứng Giải Phóng đảo đôi mắt đẹp, nhìn Đinh Quốc Lương đầy giễu cợt: "Anh hai, không phải là như em nghĩ đấy chứ! Có tệ đến mức đó không? Dù sao cũng là người từ trường quân sự ra mà."
"Đúng thế đấy! Sao nào, giờ anh là lao động trí óc rồi." Đinh Quốc Lương hơi hất cằm, lý lẽ đầy tự tin nói.
"Bố căn bản không chạy lại bố con đâu." Đinh Khải Hàng với đôi mắt ướt át nhìn Chiến Thường Thắng đầy ngưỡng mộ.
Lời của con trai đúng là đâm trúng tim đen.
Nhất là Đinh Quốc Lương lại không nỡ đánh, không nỡ mắng thằng bé.
Mọi người nghe vậy đều bật cười, Đinh Quốc Lương thẹn quá hóa giận nói: "Cười cái gì mà cười? Thể lực biến thái của bố cậu ấy thì ai mà thắng nổi."
Đối với sự biện bạch cưỡng ép của Đinh Quốc Lương, mọi người chỉ cười cho qua.
Đinh Hải Hạnh lên tiếng: "Giải Phóng, cơ hội đến rồi đấy, còn không mau thể hiện đi."
"Thể hiện? Cơ hội?" Ứng Giải Phóng cười mà mặt đầy vẻ khó hiểu.
"Ái chà! Thằng nhóc ngốc này." Đinh Hải Hạnh nói thẳng ra, "Em quên chuyện tắc kè hoa rồi à?" Cô chỉ chỉ bộ quân phục hải quân của cậu.
"À!" Ứng Giải Phóng vỗ đùi cái đét, "Em nhớ ra rồi." Cậu vẫy tay: "Mau mau, lấy giấy bút lại đây."
Chiến Thường Thắng lấy giấy bút dưới bàn trà đưa cho Ứng Giải Phóng: "Cho cậu đây." Ông nhìn sang Đinh Hải Hạnh, "Hai chị em cậu đang nói mật mã gì vậy?"
"Lấy bút sáp, bút sáp màu ấy." Ứng Giải Phóng nhận lấy giấy bút lại nói.
"Cậu muốn vẽ tranh à? Còn dùng cả bút sáp." Đinh Quốc Lương khó hiểu nhìn cậu, "Rốt cuộc cậu muốn làm gì?"
"Để con đi lấy." Thương Minh nghe vậy liền đứng dậy chạy phăm phăm lên lầu, một lát sau cầm một hộp bút sáp xuống, đặt lên bàn trà: "Cậu út, cho cậu này."
Kết quả là năng khiếu hội họa của Ứng Giải Phóng không tốt lắm, nét vẽ ra xấu tệ.
Đinh Quốc Lương nhìn cậu rồi cười nhạo không thương tiếc: "Này Giải Phóng, cậu vẽ cái gì thế này?"
Ứng Giải Phóng lúc này trong lòng đang ấp ủ việc lớn, chẳng thèm để ý đến sự giễu cợt của anh hai, cậu đưa giấy bút cho Thương Minh: "Cháu ngoại, cháu vẽ cho cậu vài bộ quân phục đi, chỉ cần phác thảo đường nét thôi."