Lưu Trường Chinh nhớ rất rõ, năm đó Trình Liên Chi vì cứu ông mà bị đạn của kẻ địch bắn trúng. Để cắt đuôi sự truy đuổi của địch, việc cứu chữa khi ấy vô cùng sơ sài, dẫn đến tình trạng mất máu quá nhiều.
Khi hội quân với đại bộ đội, lúc ở bệnh viện tiền tuyến cần truyền máu, ông vén tay áo lên bảo bác sĩ: "Rút máu của tôi đi". Bác sĩ đã mắng ông một trận té tát vì nhóm máu của ông không tương thích.
Lúc ấy ông cuống cuồng triệu tập các chiến sĩ dưới quyền lại, mới cứu được Liên Chi. Cũng chính khi đó, ông mới biết nhóm máu là thứ gì.
Bây giờ nhìn vào nhóm máu của ba người trong nhà mình, trực giác mách bảo ông rằng có điều gì đó không ổn.
Để có được câu trả lời xác đáng, ông nhấc điện thoại gọi đến bệnh viện quân y để hỏi thăm.
Câu trả lời nhận được là: Cha mẹ nhóm máu A và O chỉ có thể sinh ra con nhóm máu A hoặc O, không thể có con nhóm máu B hoặc AB.
Khi nghe được đáp án đó, lòng ông lạnh ngắt. "Không thể nào, chuyện này không thể nào..." Ông run rẩy đôi môi, máy móc lặp đi lặp lại câu nói ấy.
Dù trong thâm tâm đã có đáp án, nhưng ông không tin, từ chối tin vào điều đó.
Thế nên dù là dịp Tết nhất kiêng kỵ, ông vẫn không ngại ngần tìm đến người bạn cũ để nhờ làm xét nghiệm nhóm máu, xác định lại một lần nữa.
Khi tờ kết quả xét nghiệm lại đặt trước mắt, nó ép ông không thể không tin.
Mỗi ngày, ông hoặc là trốn trong văn phòng, hoặc là trốn trong thư phòng ở nhà.
Ông không biết phải xử lý chuyện này thế nào. Bây giờ cả người ông đều ngẩn ngơ. Ông cũng không dám nói với vợ, chỉ có thể chôn giấu chuyện này tận đáy lòng.
"Mẹ, ba con bị làm sao vậy ạ?" Lưu Ái Hồng nhìn Trình Liên Chi đang cầm dao gọt táo, hỏi.
"Sao là sao thế nào?" Trình Liên Chi ngước mắt nhìn con gái, khó hiểu hỏi lại.
"Mẹ đúng là không quan tâm đến ba chút nào, không thấy ba Tết nhất mà mặt mày u ám, như kiểu lặng gió trước cơn bão sao." Lưu Ái Hồng liếc nhìn cửa thư phòng, cẩn thận nói.
"Ba con có bao giờ mặt mày tươi tỉnh đâu." Trình Liên Chi tiếp tục gọt táo, nói, "Theo lời ông ấy thì đó là khí thế của người cầm quân đánh trận."
"Mẹ ơi, giờ là thời bình rồi, làm gì có trận nào mà đánh nữa!" Lưu Ái Hồng nũng nịu nói, rồi tâm trạng chùng xuống, "Trong lòng ba chắc chắn có chuyện, hôm nay chủ nhật mà ông ấy còn chẳng buồn tìm người đánh cờ."
"Cái tên tay mơ đánh cờ như ba con thì ai thèm đánh cùng chứ! Đã vậy còn phải nhường, mà nhường cũng không được lộ liễu quá." Trình Liên Chi mím môi cười trộm.
"Hì hì..." Lưu Ái Hồng nghe vậy cũng cười theo.
Trình Liên Chi trầm ngâm một lát rồi nói: "Chắc là ba con gặp khó khăn trong công việc thôi."
"Mẹ, mẹ đừng tìm cớ nữa. Công việc của ba hiện giờ đang thuận lợi không bằng." Lưu Ái Hồng không chút khách khí nói, "Nhất hào đã trở thành người phó mặc, công việc của ba không còn bị cản trở, giờ anh hai lại vào được đội độc lập, ba đối với Nhất hào đúng là 'sĩ vì tri kỷ giả tử'."
"Đó chính là tài dùng người cao minh của Nhất hào." Trình Liên Chi có chút khâm phục nói, "Đừng có suy nghĩ linh tinh nữa, chuyện công việc con không hiểu, cũng không giúp được gì đâu." Nói đoạn, bà chia quả táo đã gọt xong thành từng miếng, đặt lên đĩa men sứ rồi đưa cho con gái, "Mang vào cho ba con đi. Tiện thể hỏi xem ba con gặp phải phiền muộn gì."
Lưu Ái Hồng cầm một miếng táo ngậm trong miệng, bưng đĩa gõ cửa thư phòng.
Lưu Trường Chinh nghe tiếng gõ cửa, hoảng loạn lấy túi hồ sơ đè lên tờ phiếu khám sức khỏe trên bàn, đưa tay xoa mặt, cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc rồi bảo: "Vào đi."
"Ba." Lưu Ái Hồng đẩy cửa, giơ cái đĩa trong tay lên nói, "Mẹ gọt táo cho ba này." Vừa nói cô vừa đi vào, đặt đĩa lên chỗ trống trên bàn làm việc.
Sau đó cô kéo ghế ngồi đối diện ông, chống cằm nhìn Lưu Trường Chinh hỏi: "Ba, ba có tâm sự ạ?"
"Đâu có?" Lưu Trường Chinh cầm miếng táo lên ăn để che giấu sự thất thố của mình.
"Chân mày của ba nhíu chặt thành chữ 'xuyên' rồi mà còn bảo không có." Lưu Ái Hồng đưa tay day day chân mày mình nói.
"Chuyện công việc thôi." Lưu Trường Chinh ậm ừ đáp.
"Vậy thì con không giúp được ba rồi." Lưu Ái Hồng nhìn ông đang cố nhét miếng táo vào miệng, khẽ nhíu mày, rõ ràng là có chuyện mà! Cô đột nhiên nói: "Ba!"
"Hửm?" Lưu Trường Chinh ngước mắt liếc cô một cái.
"Mẹ rất lo cho ba, có chuyện gì thì nói ra mọi người cùng giải quyết." Lưu Ái Hồng dán mắt vào ông nói.
"Không có chuyện gì cả!" Lưu Trường Chinh ngực phập phồng, ngước mắt nhìn thẳng đầy nghiêm nghị, "Đừng có suy nghĩ lung tung. Ba con chưa đến mức vô dụng đến nỗi cần các con phải giúp nghĩ cách."
Lưu Ái Hồng bất lực nhìn ông, xem ra không hỏi được gì rồi. Có lẽ đúng là chuyện công việc thật! Cô đứng dậy nói: "Ba cứ bận đi ạ! Con ra ngoài đây."
"Ừm!" Lưu Trường Chinh gật đầu nhìn cô, rồi lại cúi đầu, ra vẻ bận rộn.
Lưu Ái Hồng nhìn dáng vẻ cắm cúi làm việc của ông, lui ra ngoài rồi khép cửa lại.
"Mẹ, con thấy ba nhất định là có tâm sự." Lưu Ái Hồng ngồi xuống ghế sofa nhìn bà nói.
"Vậy con hỏi được gì không?" Trình Liên Chi ngước mắt hỏi.
"Ba bảo là chuyện công việc." Lưu Ái Hồng nhíu mày nói, "Con cứ cảm thấy không phải!"
"Vậy thì con đừng lo bò trắng răng nữa." Trình Liên Chi an ủi con, trong lòng đã quyết định lát nữa sẽ hỏi xem lão Lưu rốt cuộc là làm sao.
"Đúng rồi, sắp tới con phải đi binh đoàn rồi, đến đó trước hết hãy đến thăm các chú, các bác. Nhìn vào mặt mũi ba con, họ sẽ sắp xếp cho con công việc nhàn hạ. Dù đều là chiến hữu của ba con, nhưng cố gắng đừng làm phiền người ta." Trình Liên Chi nhìn cô con gái đã lớn khôn, luyến tiếc nói. Dẫu sao cũng không giữ được, bà cũng chỉ dùng chút quan hệ để cố giữ con lại thêm hai năm.
"Con biết rồi, biết rồi, mẹ yên tâm đi! Con hiểu mà." Lưu Ái Hồng gật đầu lia lịa.
"Con cứ làm ở đó vài năm, đợi khi nào có cơ hội mẹ sẽ điều con về." Trình Liên Chi ghé sát người vào, hạ thấp giọng nói.
"Thật ạ?" Lưu Ái Hồng mừng rỡ, nhưng ngay sau đó lại lắc đầu, "Đừng, đừng! Để ba biết, con sợ mẹ bị mắng lắm, ba con vốn là người sắt đá vô tư, thôi đừng làm vậy."
"Rời xa ba con, mẹ vẫn có cách lo liệu được mọi việc." Trình Liên Chi vỗ ngực nói, "Năm đó mẹ cũng từng cùng ba con kề vai sát cánh trong lửa đạn. Những người đó cũng là chiến hữu của mẹ."
"Để ba phát hiện ra thì mẹ thảm rồi, thôi bỏ đi ạ." Lưu Ái Hồng suy nghĩ một chút rồi lắc đầu.
"Ba con phát hiện cũng không sao, ông ấy vì anh trai con còn đi cửa sau kia kìa!" Trình Liên Chi không phục nói.
"Anh hai đó không phải là đi cửa sau, đó là dựa vào bản lĩnh." Lưu Ái Hồng lập tức nói, "Nếu Nhất hào không đồng ý thì anh hai cũng đâu có cơ hội dự thi, nên ba không hề đi cửa sau." Cô kiên định nhìn bà nói, "Mẹ, đừng phí tâm vì chuyện của con, người khác đi được thì con cũng đi được. Vả lại còn có bao nhiêu chú bác chăm sóc con nữa." Cô nhìn bà đầy nghiêm túc nói tiếp, "Con không muốn vì mình mà làm ba bị liên lụy."
"Sao lại thế được? Nhà khác đều tìm đủ mọi cách để nhét con cái vào bộ đội đấy thôi." Trình Liên Chi nhìn con gái, nói nhỏ.
"Mẹ ơi, họ là họ, chúng ta là chúng ta, đừng để người ta bắt được thóp." Lưu Ái Hồng lý trí và bình tĩnh nói, "Người bị đánh đổ thường là bắt đầu từ những chuyện nhỏ nhặt." Cuối cùng cô chốt hạ, "Nếu mẹ dùng chỉ tiêu đi cửa sau lấy về, con cũng không nhận đâu. Mẹ có thể thử xem."