"Ừm!" Cảnh Bác Đạt gật đầu, cầm đũa lên rồi "xì xụp" ăn lấy ăn để.
"Anh cẩn thận nóng." Hồng Anh thấy dáng vẻ của anh liền vội vàng nhắc nhở.
"Không sao, ở bộ đội giành cơm quen rồi." Cảnh Bác Đạt ngước mắt nhìn cô, nói trong miệng vẫn còn nhai.
"Huấn luyện có vất vả lắm không?" Đôi mắt đen láy của Hồng Anh nhìn anh thật sâu.
"Với em thì chẳng là gì cả." Cảnh Bác Đạt dừng đũa, lấy ngón tay cái chỉ vào mình nói: "Đừng quên, em là người được huấn luyện bởi huấn luyện viên ma quỷ là Chiến ba ba đấy nhé."
"Được rồi, được rồi, em không hỏi nữa, anh mau ăn cơm đi. Dù sao anh cũng ở đây tận mười mấy ngày, chúng ta có khối thời gian." Hồng Anh vội nói, không làm phiền anh ăn cơm nữa.
Thời gian cũng đã muộn, sắp đến giờ thổi còi tắt đèn, nên Cảnh Bác Đạt ăn vèo một cái là hết sạch cả nước lẫn cái, tiện tay rửa luôn cái nồi.
"Bác Đạt ca ca, anh đi rửa mặt mũi đi, ngồi xe chắc mệt lắm rồi." Hồng Anh nhìn anh nói: "Nhìn anh ăn mà mồ hôi nhễ nhại kìa."
"Được thôi!" Cảnh Bác Đạt cũng không khách sáo, quay về thư phòng lấy quần áo sạch rồi đi tắm.
Hồng Anh thì đậy nắp bếp lò lại, đợi anh tắm xong, cô cũng rửa mặt mũi rồi lên giường đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Tiểu Cửu Nhi nhìn thấy người lạ trong nhà, cảnh giác nhìn Cảnh Bác Đạt hỏi: "Anh là ai?"
"Anh là Bác Đạt ca ca của em đây, sao lại không nhận ra rồi?" Cảnh Bác Đạt ngồi xổm xuống, nhìn Tiểu Cửu Nhi còn xinh hơn cả con gái nhỏ.
"Lúc anh đi thì em ấy mới bao nhiêu tuổi, nhớ được anh mới là lạ đấy." Bắc Minh bĩu môi nói: "Hơn nữa anh nhìn ảnh xem, so với trước đây thì thay đổi quá nhiều. Đến em còn phải nhận mãi mới khớp được với ảnh."
Đinh Hải Hạnh mặc chiếc áo sơ mi màu đậu xanh và quần cưỡi ngựa, đội mũ lá đi ra nhìn bọn trẻ: "Chuẩn bị xong hết chưa?"
Thương Minh nhìn Đinh Hải Hạnh đang xách giỏ, hỏi: "Mẹ, mẹ ăn mặc thế này ạ?" Rồi cậu đi tới nhìn dụng cụ và dây thừng trong giỏ.
"Đi bắt hải sản, Bác Đạt ca ca của các con về rồi, chúng ta đi bắt hải sản làm món ngon." Mẹ Đinh nhìn bọn trẻ nói.
Lời vừa dứt, bọn trẻ đã vui vẻ chạy ra ngoài. Con cái đông mà chỉ có một mình Đinh Hải Hạnh, bà không dám dễ dàng dẫn bọn trẻ ra biển.
Lỡ xảy ra chuyện gì thì thật sự không biết khóc ở đâu cho vừa.
"Đợi em với!" Đinh Khải Hàng chạy theo phía sau các anh chị.
Thương Minh nắm lấy tay Đinh Khải Hàng nói: "Chạy chậm thôi."
"Đại ca, muộn là chúng ta không đuổi kịp đâu." Đinh Khải Hàng sốt ruột nói.
"Chạy nhanh cũng vô ích thôi, không ra khỏi cổng được đâu." Thương Minh bình tĩnh nói: "Đi chậm thôi, không sao đâu."
"Thế chúng ta cũng phải đi nhanh lên." Đinh Khải Hàng kéo tay Thương Minh ra ngoài.
"Được rồi, được rồi, đi." Thương Minh nắm tay Đinh Khải Hàng cùng ra khỏi nhà.
"Chúng ta cũng đi thôi!" Đinh Hải Hạnh nhìn Cảnh Bác Đạt và Hồng Anh nói.
"Đứa bé lúc nãy? Sao con chưa thấy bao giờ ạ?" Cảnh Bác Đạt đầy vẻ nghi hoặc hỏi, rồi đoán mò: "Không lẽ là..."
"Đang nghĩ bậy bạ gì đấy?" Đinh Hải Hạnh vừa đi vừa nói: "Đinh Khải Hàng, cháu trai của mẹ, là con của nhà Đinh Quốc Lương."
"Con trai của Quốc Lương cữu cữu ạ." Cảnh Bác Đạt ngạc nhiên.
"Có gì mà ngạc nhiên, kết hôn thì tự nhiên có con thôi. Cậu ấy và cựu mụ công việc bận rộn nên gửi con về, lúc đầu theo ông bà ngoại, sau đó thì theo mẹ." Hồng Anh cười giải thích.
"Xem ra lúc con không ở nhà, trong nhà xảy ra nhiều chuyện quá nhỉ!" Cảnh Bác Đạt nhìn hai người họ: "Chiến mụ mụ, Hồng Anh, hai người cũng quá đáng quá đi! Trong nhà xảy ra chuyện lớn thế này mà không ai báo cho con."
"Con không viết thư bảo nó à?" Đinh Hải Hạnh đi phía trước quay đầu nhìn Hồng Anh hỏi: "Chẳng phải hai đứa thường xuyên viết thư cho nhau sao."
Cảnh Bác Đạt nghe vậy thì tim thắt lại, rũ mắt xuống che giấu mọi cảm xúc.
"Con cứ tưởng mẹ đã viết thư báo cho Bác Đạt ca ca rồi nên con không viết." Hồng Anh chớp mắt đầy vô tội, sau đó nói tiếp: "Sau này con sẽ viết, dù có trùng lặp cũng không sao." Cô ngước mắt nhìn Cảnh Bác Đạt: "Anh đừng giận nhé."
"Anh không giận." Cảnh Bác Đạt cong mắt nhìn cô nói.
Đinh Hải Hạnh nhìn hai người họ nói: "Đi mau đi! Không thì mấy nhóc đó không ra được cổng lại làm loạn bây giờ." Nói rồi quay người đi về hướng cổng khu doanh trại.
"Chúng ta cũng nhanh lên thôi." Hồng Anh giục anh.
"Ồ!" Cảnh Bác Đạt thở phào nhẹ nhõm nhưng lại thấy hụt hẫng khó hiểu, cuối cùng xốc lại tinh thần đuổi theo sau họ.
Ba người đi đến cổng, Thương Minh đang dẫn mấy đứa nhỏ ngoan ngoãn đợi ở một bên.
Người gác cổng nhìn thấy Đinh Hải Hạnh mới cho cả nhà họ ra ngoài.
Đi bắt hải sản, có "công cụ hỗ trợ" là Đinh Hải Hạnh, chẳng mấy chốc hai cái giỏ đã đầy ắp hải sản.
Bà muốn về nhà nấu bữa sáng, nhưng bọn trẻ vẫn chưa chơi đã, khóc lóc kêu gào không chịu về.
"Chiến mụ mụ, bọn con ở lại trông bọn trẻ là được ạ." Cảnh Bác Đạt không đành lòng từ chối bọn trẻ.
"Hai đứa không trông nổi lũ khỉ con này đâu, quay đi quay lại là không biết chạy đi đâu mất rồi." Đinh Hải Hạnh lo lắng nói: "Đứa nào đứa nấy nghịch ngợm kinh khủng, đứa muốn làm cái này, đứa muốn làm cái kia."
"Mẹ, bọn con hứa không xuống biển, không chạy lung tung, sẽ bám sát Bác Đạt ca ca và Hồng Anh tỷ tỷ." Bắc Minh giơ tay thề thốt.
"Con là đứa quỷ quái nhất, mẹ không tin con đâu." Mẹ Đinh thẳng thừng nói.
"Mẹ, sao mẹ lại thế, trong lòng mẹ con là loại người đó sao! Thật đau lòng." Bắc Minh bĩu cái môi nhỏ, vẻ mặt đáng thương: "Hay là con tập luyện trên bãi cát, đứng tấn được không ạ?"
"Đây là con nói đấy nhé." Đinh Hải Hạnh dùng ngón trỏ chỉ vào nó: "Phải giữ lời, nếu không thì sáng nay chúng ta ăn sủi cảo tôm, còn con tự gặm bánh bao nguội đi."
"Mẹ, con trông nó, dù sao sáng sớm nước lạnh, cũng không xuống nước được." Thương Minh lập tức nói: "Con sẽ đứng tấn cùng Bắc Minh."
Đối với lời hứa của con trai cả, Đinh Hải Hạnh vẫn tin tưởng.
"Được, mẹ giao nó cho con đấy." Đinh Hải Hạnh nhìn Thương Minh đầy tin tưởng nói.
"Đối xử khác biệt." Bắc Minh bất mãn nói.
"Ai bảo con có tiền án tiền sự, đừng trách mẹ không tin con." Thương Minh vỗ vai nó, đồng cảm nói.
"Ba đứa các con thì sao? Cho mẹ lời hứa gì nào." Đinh Hải Hạnh ngồi xổm xuống nhìn Quốc Anh và hai đứa còn lại.
"Mẹ, mẹ buộc bọn con vào là được ạ, bọn con chỉ chơi cát trên bãi thôi." Tiểu Cửu Nhi nhặt sợi dây dưới chân Đinh Hải Hạnh, lanh lợi nói.
"Đúng đúng, buộc bọn con vào thắt lưng của Bác Đạt ca ca và Hồng Anh tỷ tỷ." Quốc Anh lập tức nịnh nọt: "Bọn con chơi cát trên bãi thôi."
Cảnh Bác Đạt và Hồng Anh mím môi cười trộm, nhanh nhẹn lấy dây, một đầu buộc vào người mình, một đầu buộc vào bọn trẻ, rồi dứt khoát ngồi ngay trên bãi cát nhìn bọn chúng chơi cát.
Đinh Hải Hạnh thấy Thương Minh đã dẫn Bắc Minh bắt đầu đứng tấn thì yên tâm rời đi.
Nếu thật sự không ổn thì bà sẽ thả tinh thần lực ra, dù sao khoảng cách gần thế này, luôn chú ý đến bọn chúng, có nguy hiểm là có thể đến ngay lập tức.