"Vậy thì tốt quá, ở nhà để mẹ chăm bồi cho con thật tốt, nhìn con gầy như cái que củi thế này." Đinh Hải Hạnh nhìn cậu thanh niên gầy gò của mình mà xót xa.
"Đâu có đâu ạ?" Cảnh Bác Đạt dang rộng hai tay, nắm chặt nắm đấm, "Mẹ nhìn cơ bắp của con này." Cậu khoe ra những múi cơ cuồn cuộn trên cánh tay.
"Mẹ bảo gầy là gầy, nghe lời mẹ, phải bồi bổ cho đàng hoàng." Hồng Anh chớp chớp đôi hàng mi dài, để lộ đôi con ngươi đen láy sâu thẳm nhìn cậu, "Cơm tập thể trong quân doanh sao có thể sánh bằng tay nghề của mẹ được?"
"Con nằm mơ cũng nhớ món ngon mẹ Chiến nấu đấy." Cảnh Bác Đạt thèm thuồng đến mức nước miếng muốn chảy ra.
"Nếu con giống cậu Giải Phóng của con, đóng quân ngay cửa nhà mình thì ngày lễ ngày tết còn về bồi bổ được. Đằng này lại đi tít tận phía Nam, thật sự muốn gặp con một lần cũng chẳng dễ dàng." Đinh Hải Hạnh nhìn cậu đầy tiếc nuối.
"Ẩm thực ở Dương Thành cũng đâu có tệ, đồ ăn dưới đó cũng khá lắm ạ." Cảnh Bác Đạt mỉm cười trấn an hai người.
"Sao có thể so với cơm nhà được?" Hồng Anh phụ họa theo.
"Vâng vâng vâng! Con nghe lời hai người, về đến nhà là con ăn ngon uống tốt, ngủ thật đã. Chẳng làm gì hết." Cảnh Bác Đạt cười híp mắt nhìn hai người.
"Xem mẹ này, cứ mải nói chuyện với con, muộn thế này rồi đã ăn gì chưa?" Đinh Hải Hạnh vỗ đùi đứng dậy.
"Chưa ạ." Cảnh Bác Đạt không khách sáo nói, "Mẹ làm cho con bát mì cà chua trứng đi."
"Không thành vấn đề." Đinh Hải Hạnh cười đáp, "Con ở phía Nam, nhập gia tùy tục cũng nhanh thật đấy. Thế đã học được tiếng Quảng Đông chưa?"
"Giao tiếp hàng ngày thì tạm ổn, giả làm người bản địa không thành vấn đề ạ." Cảnh Bác Đạt hào hứng đầy tự tin.
"Nhìn cái mặt con kìa, bên nào nuôi bên đó, trông con khác hẳn họ." Đinh Hải Hạnh cười nói.
"Hì hì..." Cảnh Bác Đạt cười mà không đáp.
"Được rồi, không tán gẫu nữa, mẹ đi nấu cơm đây." Đinh Hải Hạnh nhìn cậu cười.
"Mẹ Chiến, trời cũng muộn rồi, mẹ nghỉ ngơi sớm đi ạ! Để con nấu cho cậu ấy." Hồng Anh đứng dậy nói.
"Mẹ Chiến, Hồng Anh nấu cũng giống hệt mẹ thôi ạ." Cảnh Bác Đạt phụ họa theo.
"Chỉ là bát mì trứng thôi, đơn giản lắm, con làm được mà." Hồng Anh nhìn bà nói tiếp, "Mẹ chăm mấy đứa nhóc nghịch ngợm kia cũng đủ mệt rồi. Hơn nữa, mẹ còn phải bồi bổ cho anh Bác Đạt, sáng mai không phải đi bắt hải sản sao! Còn phải dậy sớm nữa."
"Vậy được rồi! Giao cho con đó." Đinh Hải Hạnh nhìn hai người, "Vậy mẹ đi tắm rửa đây."
Đinh Hải Hạnh xoay người về phòng ngủ, lấy quần áo thay rồi đi ra.
"Bác Đạt ăn cơm xong thì ở lại đây ngủ luôn đi, phòng đối diện tuy thường xuyên quét dọn nhưng lâu không có người ở, không khí không được tốt bằng bên này." Đinh Hải Hạnh đột nhiên nhớ ra.
"Vậy con ngủ ở đâu ạ?" Cảnh Bác Đạt ngượng ngùng hỏi.
"Phòng đọc sách, trên sập trong phòng đọc sách ấy!" Hồng Anh nói ngay, "Phòng đó thường xuyên được dọn dẹp."
"Lũ trẻ cũng hay vào phòng đọc sách học bài, sạch sẽ lắm." Đinh Hải Hạnh nói rồi xoay người vào phòng, lúc đi ra cầm theo gối, đệm và chăn mỏng đưa cho cậu.
"Con đi trải sập đây." Cảnh Bác Đạt cũng không khách sáo, nhận lấy đồ đạc rồi vào phòng đọc sách.
Hồng Anh nhìn theo bóng lưng cậu nói, "Anh trải sập xong thì ra vườn rau ngoài kia hái ít rau chân vịt với rau mùi nhé."
Cảnh Bác Đạt ôm đống chăn đệm quay đầu lại, "Biết rồi."
Đinh Hải Hạnh lại vào phòng lấy quần áo thay rồi đi tắm.
Ngày hè người đầy mồ hôi, chỉ tắm qua loa nên bà nhanh chóng quay ra.
Đinh Hải Hạnh vừa ra đến nơi đã nghe tiếng cười nói vui vẻ trong bếp, bà lắc đầu cười khẽ rồi vào phòng ngủ, đóng cửa lại.
&*&
Trong bếp, Cảnh Bác Đạt nhặt mớ rau chân vịt và rau mùi vừa hái ngoài vườn, bỏ vào bồn rửa, mở vòi nước rửa sạch rồi để lên thớt chuẩn bị.
Sau đó, Cảnh Bác Đạt kéo ghế ngồi xuống bên bàn ăn, tay chống cằm, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Hồng Anh.
Dù Hồng Anh bị khiếm thính nhưng nhờ kiên trì tập luyện, bốn giác quan còn lại của cô rất nhạy bén, tự nhiên cảm nhận được ánh mắt của Cảnh Bác Đạt đang dõi theo mình.
Cô quay lại nhìn cậu, "Anh ra phòng khách ngồi đi, trong bếp nóng lắm."
"Ở đâu cũng nóng thôi, ngồi đâu cũng vậy, sao có thể để em chịu nóng nấu cơm cho anh, còn anh thì chạy ra xa được, như thế chẳng trượng nghĩa chút nào!" Cảnh Bác Đạt mỉm cười, "Dù sao lát nữa ăn cơm cũng đổ mồ hôi như tắm thôi, coi như thải độc vậy."
"Tùy anh vậy." Hồng Anh cười khẽ, quay người lại nhanh chóng nấu mì trứng cho cậu.
Món mì nước đơn giản này không làm khó được cô, nguyên liệu trong nhà lại đầy đủ, chẳng mấy chốc cô đã xào xong trứng cà chua, đổ thêm nước vào.
Hồng Anh quay đầu nhìn cậu, "Cứ nhìn em làm gì?"
"Không có gì." Cảnh Bác Đạt nhướng mày, đôi mắt đen láy dưới ánh đèn dịu nhẹ trông sáng rực rỡ, "Mấy năm không gặp, cảm giác thật lạ."
"Đúng vậy! Em suýt chút nữa không nhận ra anh, anh phơi nắng đen thui luôn rồi." Hồng Anh nhìn cậu cười đến cong cả mắt.
"Hết cách, ngày nào cũng huấn luyện, phơi mình dưới nắng gắt, dầm mưa dãi nắng, tự nhiên thành cục than đen thôi." Cảnh Bác Đạt chỉ vào mình, "Đây mới là bản sắc của quân nhân."
"Hì hì..." Hồng Anh cười không dứt, "Chắc kem chống nắng mẹ em gửi cho anh không có tác dụng rồi."
"Đàn ông con trai mà bôi trát thơm phức thì bị người ta cười cho thối mũi." Cảnh Bác Đạt nhướng mày, đột nhiên đôi mắt xoay chuyển, giọng trầm xuống, "Sao, em không thích anh đen à?"
"Em thích một người sạch sẽ, thanh tú hơn." Hồng Anh cong môi cười.
Cảnh Bác Đạt nghe vậy, nhìn vào ánh mắt chỉ thuần túy thưởng thức cái đẹp của cô, không pha lẫn tình cảm cá nhân, đôi mắt đen khẽ lay động, "Xem ra anh vẫn phải dùng kem chống nắng của mẹ Chiến rồi."
"Không cần, không cần đâu, anh không cần phải chiều theo ý em, anh đen thế này trông rất có khí chất nam nhi." Hồng Anh cúi đầu cười nhẹ, "Cho mì vào nhé?"
"Được thôi." Cảnh Bác Đạt gật đầu, dừng một lát rồi cười híp mắt nói, "Em làm gì anh cũng thích, anh tin tưởng tay nghề của em."
"Đó là tất nhiên, em được chân truyền từ mẹ mà." Hồng Anh hơi hếch cằm, kiêu ngạo nói.
Nói rồi cô lấy mì từ trong tủ, cho vào nồi nước đang sôi, sau đó bỏ rau chân vịt vào.
Rau mùi, hành lá được cắt nhỏ, trước khi bắc nồi xuống cô rắc vào, điểm thêm chút dầu mè rồi nhấc nồi ra.
Cảnh Bác Đạt thấy Hồng Anh định lấy bát, liền giơ tay ngăn lại, "Đừng lấy bát nữa, cứ bưng cả nồi ra đây, anh ăn ngay tại nồi cho tiện, đỡ phải rửa bát."
"Vậy cũng được." Hồng Anh nhìn cậu nói.
"Em đừng động, để anh bưng cho, cẩn thận kẻo bỏng." Cảnh Bác Đạt lập tức đứng dậy, bước tới nói.
"Làm gì mà nóng đến thế, em có miếng lót nồi đây này." Hồng Anh giơ miếng lót nồi trong tay lên.
"Để anh." Cảnh Bác Đạt lấy miếng lót nồi từ tay cô, trực tiếp bưng ra bàn ăn, đặt lên tấm lót bằng cỏ mà Hồng Anh đã chuẩn bị sẵn.
"Bây giờ anh mới phát hiện ra, trong bếp cũng lắp vòi nước rồi à?" Cảnh Bác Đạt ngạc nhiên nói, "Thay đổi cũng nhiều đấy chứ."
"Bác Cao rất quan tâm đến chúng em, cố gắng hết sức để chúng em sống thoải mái nhất có thể." Hồng Anh kéo ghế ngồi đối diện cậu, "Ăn nhanh đi, không mì nhừ hết bây giờ."