"Được rồi, thời gian cũng không còn sớm nữa, các con còn không mau đi học đi." Đinh Hải Hạnh nhìn đám trẻ thúc giục.
"Vâng ạ!" Bốn đứa trẻ đeo cặp sách rời khỏi nhà.
Hồng Tuyết Lệ và Đinh Hải Hạnh tiếp tục đóng gói đồ đạc, đoạn nhạc đệm nhỏ này cứ thế trôi qua, không ai nhắc lại nữa.
&*&
Chiến Thường Thắng và Cảnh Hải Lâm sắp xếp xong xuôi nơi đóng quân của phòng thí nghiệm, thấy thời gian đã gần tới, liền đi bái phỏng hiệu trưởng Thẩm.
Hiệu trưởng Thẩm mở cửa, nhìn thấy hai người xuất hiện trước mắt thì vô cùng vui mừng: "Sao các cậu lại tới đây?" Sau đó sắc mặt ông lại sa sầm xuống: "Các cậu tìm ai? Tôi không quen các cậu, gõ nhầm cửa rồi!" Nói đoạn, ông định đóng cửa lại.
"Hiệu trưởng!" Cảnh Hải Lâm đưa tay chặn cửa, khó hiểu gọi.
Chiến Thường Thắng trực tiếp kéo Cảnh Hải Lâm lách vào trong cổng, xoay người nhìn hiệu trưởng Thẩm nói: "Mau đóng cửa lại đi ạ."
Hiệu trưởng Thẩm bất đắc dĩ đóng cổng viện, còn cẩn thận cài chốt lại, quay người nhìn họ nói: "Các cậu tới đây làm gì? Còn không mau đi đi."
"Hiệu trưởng Thẩm, chúng con tới thăm là khách, đuổi chúng con đi như vậy không hay đâu ạ!" Chiến Thường Thắng cười cợt nói: "Người xem, chúng con còn mang theo rượu và thức ăn tới đây này."
"Rượu và thức ăn để lại, hai cậu mau đi đi." Hiệu trưởng Thẩm chỉ vào hai người họ nói: "Đồ nhóc con, rốt cuộc có biết tình hình hiện tại là thế nào không? Một lão già như tôi có gì mà phải thăm, ăn ngon ngủ kỹ, không cần các cậu phải tới xem đâu."
Cảnh Hải Lâm đau lòng nhìn ông, giọng mũi nghẹn đặc nói: "Hiệu trưởng!"
"Gọi hiệu trưởng cái gì, ở đây không có hiệu trưởng nào cả." Hiệu trưởng Thẩm sa sầm mặt nói: "Các cậu mau về đi!" Thấy hai người vẫn đứng im không nhúc nhích, ông quát: "Đồ nhóc con, các cậu không sợ ảnh hưởng tới tiền đồ sao!"
"Không sợ!" Cảnh Hải Lâm và Chiến Thường Thắng đồng thanh đáp.
Hiệu trưởng Thẩm nhìn họ nói: "Các cậu không sợ, nhưng tôi sợ! Vì tôi mà ảnh hưởng tới các cậu thì đó là tội của tôi." Dưới đáy mắt ông thoáng hiện vẻ cầu khẩn: "Cho nên ngoan đi, về đi thôi!"
Chiến Thường Thắng nghe vậy khóe miệng giật giật, ông thực sự coi họ là trẻ con rồi.
"Các cậu nhìn xem, tôi hiện tại không phải rất tốt sao, so với người khác, tôi thực sự rất ổn." Hiệu trưởng Thẩm vỗ vỗ ngực mình nói: "Có Quốc Đống chăm sóc tôi rồi, các cậu còn gì mà không yên tâm nữa."
"Không sao đâu ạ, người xem chúng con đều mặc thường phục mà." Cảnh Hải Lâm giọng mũi nghẹn đặc nói.
"Binh hải lớn như vậy, nhỡ đụng phải người quen thì sao? Các cậu có thể trở về là tôi rất vui rồi, đừng quên gánh nặng trên vai các cậu, làm tốt công việc của mình, tôi vui hơn bất cứ thứ gì." Hiệu trưởng Thẩm nhìn họ nghiêm túc nói.
Chiến Thường Thắng đưa đồ trên tay cho hiệu trưởng Thẩm rồi nói: "Lão Cảnh, chúng ta đi thôi."
Hai người ra khỏi nhà hiệu trưởng Thẩm, đứng trên lề đường dở khóc dở cười, nhìn nhau rồi nói: "Đi thôi!"
"Cái ngày tháng quỷ quái này bao giờ mới kết thúc đây!" Cảnh Hải Lâm tức giận chửi thề.
"Cậu nhỏ tiếng chút đi." Chiến Thường Thắng cảnh giác nhìn xung quanh nói.
"Haiz..." Cảnh Hải Lâm thở dài một tiếng thật mạnh, tức đến mức dậm chân.
Chiến Thường Thắng nhìn ông bất đắc dĩ nói: "Sau khi trở về căn cứ, phải cẩn trọng trong lời nói và việc làm, đây không phải nơi cũ. Biết người biết mặt không biết lòng, ai biết được dưới lớp mặt nạ kia là người hay là quỷ. Cho nên phải quản tốt cái miệng của mình, bất kể lúc nào ở đâu, cẩn trọng vẫn không bao giờ là thừa."
"Cho nên tôi mới sắp xếp phòng thí nghiệm ở nơi xa khu căn cứ." Cảnh Hải Lâm thở dài nói, bất lực nhìn anh: "Đi thôi!"
"Chúng ta giờ đi đâu?" Chiến Thường Thắng nhìn ông hỏi.
"Về nhà chứ đi đâu nữa?" Cảnh Hải Lâm sải bước đi.
"Phải mau chóng làm quen với môi trường làm việc thôi." Chiến Thường Thắng vội đuổi theo nói.
&*&
Hồng Tuyết Lệ và Đinh Hải Hạnh ở nhà thu dọn gần hai ngày mới đóng gói xong xuôi.
Trong thời gian đó, thùng của Hồng Tuyết Lệ không đủ dùng, Đinh Hải Hạnh liền chia bớt một cái cho cô.
Ngày chuyển nhà đúng vào chủ nhật, Chiến Thường Thắng và Cảnh Hải Lâm đích thân mang xe tới.
Vì đã đóng gói xong, lại toàn là thùng gỗ lớn, nên các chiến sĩ trẻ mỗi người một cặp khiêng lên xe tải Giải Phóng.
Cao Tiến Sơn dẫn theo lãnh đạo doanh trại đích thân tới tiễn Chiến Thường Thắng và mọi người.
"Về đi thôi!" Chiến Thường Thắng vỗ vai Cao Tiến Sơn, nghiêng người ghé vào tai anh nói nhỏ: "Lão Cao, tôi chuyển nhà, anh không tới tân gia cho tôi à?"
"Đi, chắc chắn sẽ đi." Cao Tiến Sơn nghe vậy hớn hở đáp.
"Người tới là được rồi, đừng mang theo quà cáp gì cả." Chiến Thường Thắng nhướng mày nói: "Nếu không tôi đuổi cổ anh ra ngoài đấy."
"Được!" Cao Tiến Sơn cười gật đầu.
Chiến Thường Thắng lùi lại một bước, nhìn họ nói: "Cảm ơn mọi người đã chăm sóc vợ và các con tôi suốt những năm qua."
"Cảm ơn gì chứ, chăm sóc em dâu và các cháu là việc nên làm mà." Cao Tiến Sơn xua tay nói: "Mau lên xe đi!"
Chiến Thường Thắng cúi người ngồi vào xe Jeep, Cao Tiến Sơn tiến lên, "rầm" một tiếng đóng cửa xe lại.
Chiến Thường Thắng hạ cửa kính xe vẫy tay với họ, hai chiếc xe tải phía sau nối đuôi nhau ra khỏi doanh trại.
Xe chạy thẳng vào căn cứ, Đinh Hải Hạnh nhìn nơi mà mình sẽ sinh sống trong tương lai.
Căn cứ tựa núi hướng biển, vị trí địa lý vô cùng đắc địa, phong cảnh đẹp như tranh vẽ.
Đinh Hải Hạnh nhìn qua cửa sổ xe, khắp nơi đều là những công trình trang trí theo phong cách Gothic mới đầy xa hoa, những mái vòm ưu mỹ, những bức tường xây bằng đá granite khối lớn, vô cùng sáng sủa.
"Oa... ở đây rộng quá, đẹp quá." Tiểu Cửu Nhi ngồi trong lòng Đinh Hải Hạnh không nhịn được thốt lên.
Chiếc xe chạy dọc theo đại lộ thẳng tắp tiến vào căn cứ.
"Ba ơi, những cái cây này bị sao vậy ạ?" Quốc Anh ngồi trong lòng Chiến Thường Thắng nhìn những gốc cây chỉ còn trơ lại thân cây nói.
"Cái này..." Chiến Thường Thắng không biết phải giải thích với các con thế nào.
"Chặt đi rồi trồng lại đấy." Đinh Hải Hạnh trực tiếp đáp.
"Vậy sao không trồng luôn đi ạ? Để lại gốc cây trông xấu chết đi được." Bắc Minh bĩu môi nói.
"Để các con mệt có thể ngồi nghỉ." Đinh Hải Hạnh nói dối không chớp mắt: "Nhìn xem, bao nhiêu là phong vị nguyên sinh."
Chiến Thường Thắng nhìn cô đầy thâm ý, thật sự phục tài bịa chuyện của cô rồi.
Đinh Hải Hạnh quay đầu bắt gặp ánh mắt anh, nhướng mày hỏi: "Nhìn gì?"
"Không có gì." Chiến Thường Thắng lắc đầu.
Đinh Hải Hạnh ánh mắt lấp lánh, cười như không cười nhìn anh: "Không thì anh nói xem?"
Trong lúc hai người đang nói chuyện, xe Jeep đã dừng lại, Chiến Thường Thắng bế Quốc Anh xuống xe, Đinh Hải Hạnh cũng bế Tiểu Cửu Nhi xuống theo.
Thương Minh ngồi ở ghế phụ bế Đinh Khải Hàng đẩy cửa bước xuống.
Chỉ có Bắc Minh là tự mình bò ra khỏi xe.
"Tới đây! Xem ngôi nhà mới của chúng ta nào." Chiến Thường Thắng chỉ vào căn biệt thự nhỏ nói.
"Oa... là nhà lầu kìa!" Quốc Anh ôm cổ Chiến Thường Thắng nói: "Đi thôi, chúng ta vào xem nhà mới."
Đinh Khải Hàng thoát khỏi vòng tay Thương Minh, lạch bạch chạy tới bên cạnh Chiến Thường Thắng ôm lấy đùi anh nói: "Ba bế!"
"Được, ba bế." Chiến Thường Thắng cúi người bế Đinh Khải Hàng lên, mỗi tay bế một đứa.
"Có ổn không?" Đinh Hải Hạnh ngước mắt nhìn anh hỏi.
"Chuyện nhỏ." Chiến Thường Thắng nhìn họ nói: "Chúng ta về nhà thôi!" Ánh mắt chuyển sang các chiến sĩ: "Các cậu chuyển thùng gỗ vào phòng khách nhé. Còn đồ nội thất..."
"Đồ nội thất để tôi sắp xếp." Đinh Hải Hạnh nghe vậy tiếp lời: "Đi, chúng ta vào xem trước đã." Trực tiếp để các chiến sĩ làm một bước tới nơi, cũng đỡ công họ phải di chuyển nhiều lần.
Những thứ còn lại sẽ điều chỉnh sau.