Ăn uống no nê một trận thỏa thích, Đinh ba đứng dậy nói: "Minh Duyệt, chúng ta đi đây."
"Để em tiễn mọi người." Đinh cô cô nhìn họ nói.
"Không cần, không cần đâu, công việc của con bận rộn, đến Tết cũng chẳng được nghỉ ngày nào." Đinh mẹ xua xua tay nói.
"Bận gì chứ?" Đinh cô cô cười lắc đầu: "Việc trọng đại nhất những ngày này là biểu diễn xã hỏa, giờ đã kết thúc an toàn rồi, chiều nay mẹ xem có được mấy người chịu đến làm việc đâu. Qua rằm rồi, tuy ngồi trong văn phòng đấy nhưng tâm trí đã bay đi đâu mất rồi." Cô hạ thấp giọng: "Đi muộn về sớm là chuyện thường, mọi người đều nhắm một mắt mở một mắt thôi."
"Không phải anh nói em đâu, có máy kéo đàng hoàng không dùng, vậy mà lại đẩy xe ba gác đến, anh thật là hết chỗ nói." Đinh cô cô lúc sáng đón họ đã được phen giật mình.
Cô lo lắng nhìn đám người già trẻ nhỏ này: "Mọi người định về kiểu gì?"
"Chúng ta đẩy bọn trẻ về là được rồi." Đinh mẹ cười nói: "Còn người lớn thì cứ đi bộ về thôi."
"Máy kéo đó để không làm gì, cho bám bụi à?" Đinh cô cô vừa đi vừa nói: "Thứ đó là phải dùng, không dùng rất dễ bị gỉ sét."
"Đúng đấy, con cực kỳ tán thành lời của cô." Đinh Hải Hạnh lập tức lên tiếng ủng hộ.
"Đó là của cả đại đội, sao cha dám lấy dùng việc riêng. Hơn nữa nếu cha thực sự dùng, thì các xã viên khác phải làm sao? Thế nên hôm nay cha đến xe la cũng không đánh đi." Đinh ba nhìn cô giải thích.
"Cha thật là cổ hủ, máy kéo không phải dùng để chở người đi lại sao? Cứ coi như là phúc lợi đại đội dành cho xã viên đi, vậy mà cũng không chịu." Đinh Hải Hạnh bất mãn nói.
"Tiền dầu con trả à? Toàn nói mấy lời ngốc nghếch." Đinh ba hừ lạnh.
"Đã nói là phúc lợi đại đội cho xã viên, thì đương nhiên đại đội phải chi trả rồi." Đinh Hải Hạnh lý lẽ hùng hồn nói.
"Dù đại đội có trả tiền, con có đảm bảo kiếm được đủ dầu diesel không?" Đinh ba đưa ra sự thật và đạo lý: "Chưa kể, trên đường đến con cũng thấy rồi đấy, mười dặm tám thôn đều đổ ra đường, người đông như kiến cỏ, máy kéo của con liệu có chạy nổi không? Lỡ chẳng may va phải người ta thì làm sao?"
"Ưm..." Đinh Hải Hạnh bị cha mình chặn họng đến mức á khẩu không nói được gì.
"Ha ha..." Đinh mẹ cười không nể mặt: "Lần đầu tiên thấy con gái rượu sắc sảo của mẹ bị nói đến mức không thể phản bác."
"Thật là hiếm thấy nha!" Đinh cô cô cũng trêu chọc cháu gái.
"Là con suy nghĩ chưa chu đáo, hèn gì người ta nói muốn giàu thì phải làm đường trước." Đinh Hải Hạnh lí nhí lầm bầm, thái độ vô cùng khiêm tốn.
"Con nói gì?" Đinh ba đi tới nhà để xe đạp, giữa một rừng xe đạp, chiếc xe ba gác của ông đặc biệt nổi bật.
Đinh ba đi tới, dựng thẳng xe ba gác lên: "Mau đưa bọn trẻ lên xe, chúng ta về nhà thôi."
Đinh mẹ, Đinh Hải Hạnh, Hồng Anh cùng Đinh cô cô bế bọn trẻ đặt lên xe ba gác.
Đắp chăn ấm lên, Đinh mẹ nhìn Đinh cô cô nói: "Cô về đi! Chúng ta đi đây."
"Được rồi, đừng tiễn nữa." Đinh ba hất hàm nói.
"Vâng!" Đinh cô cô mỉm cười dịu dàng: "Hạnh nhi, có phải vài ngày nữa là đi rồi không?"
"Vâng! Hai ngày nữa bọn trẻ bắt đầu đi học rồi." Đinh Hải Hạnh cười đáp.
"Đến lúc đó chắc em bận lắm, không tiễn chị được rồi." Đinh cô cô nhìn cô nói.
"Cô cứ bận việc của cô đi, không cần bận tâm đến chúng con, so với cô thì con là kẻ nhàn rỗi đây này." Đinh Hải Hạnh nở nụ cười trong đôi mắt long lanh như pha lê.
"Con mà là kẻ nhàn rỗi à, chỉ một xấp tài liệu thôi đã làm chúng ta chạy đến rã cả chân rồi." Đinh cô cô vỗ vai cô: "Sau này ấy, hãy suy nghĩ nhiều hơn, mưu cầu phúc lợi cho bà con lối xóm."
Đinh Hải Hạnh nghe vậy thì ngẩn người, sau đó đáp lời rất dứt khoát: "Vâng!"
"Này, hai người đủ chưa đấy! Chúng ta đang vội về đây, nhìn bọn trẻ buồn ngủ hết cả rồi kìa." Đinh ba chỉ cằm vào đám trẻ đang ngáp ngắn ngáp dài thúc giục.
Đinh cô cô càu nhàu: "Thúc cái gì mà thúc?" Nhìn gương mặt đen sì của Đinh ba, cô đành nói đầy vẻ bất lực: "Được rồi, được rồi, không nói nữa, mọi người đi đi!"
"Cha, để con đẩy xe cho." Đinh Hải Hạnh bước tới định tiếp tay.
"Cha con chưa già đến mức không đẩy nổi cái xe đâu." Đinh ba nắm chặt càng xe, vừa đẩy vừa nói: "Con vẫn nên nghĩ cách làm sao cho bọn trẻ đừng nhắm mắt đi, giờ mà ngủ, thế nào cũng trúng gió cảm lạnh cho xem."
Vừa nói, Đinh ba vừa đẩy xe ra khỏi cổng Ủy ban huyện.
Đinh cô cô đứng ở cửa dõi theo họ rời đi, đợi đến khi bóng họ dần khuất hẳn mới quay người đi vào văn phòng.
"Đúng là ăn no rồi ngủ, nhìn bọn trẻ buồn ngủ thế này, thật chẳng gọi dậy nổi." Đinh Hải Hạnh khẽ xoa trán, khó xử nói: "Đừng nói là chúng muốn ngủ, ngay cả con, dưới cái nắng ấm áp thế này cũng muốn ngủ thiếp đi."
"Để bọn trẻ hát hò đi." Hồng Anh đề nghị.
"Chị nhìn xem, bọn chúng ngáp liên tục thế kia, đoán chừng bài gì cũng có thể biến thành khúc hát ru thôi." Đinh Hải Hạnh cười trêu chọc.
"Vậy phải làm sao đây?" Đinh mẹ lo sốt vó, ánh mắt dán chặt vào bọn trẻ: "Đừng ngủ nhé! Ngủ rồi là phải uống thuốc đắng đấy."
"Vâng! Con không ngủ." Tiểu Cửu Nhi hứa rất chắc chắn, nhưng mắt lại nhắm nghiền.
Đinh Hải Hạnh thấy vậy mỉm cười, Đinh mẹ nhìn cô cằn nhằn: "Con còn tâm trí mà cười, nhìn kìa, sắp ngủ gật rồi, mau nghĩ cách cho mẹ đi."
"Được rồi, được rồi, con nghĩ cách đây." Đinh Hải Hạnh còn biết nghĩ cách gì nữa, chỉ có nước hát thôi!
Những bài hát thiếu nhi rộn ràng vang lên cùng với tiếng bọn trẻ trên xe, "Chúng ta hãy cùng chèo thuyền", "Nhân dân toàn thế giới đoàn kết chặt chẽ"... những giai điệu vui tươi, nhịp điệu mạnh mẽ.
Có tiếng hát, bọn trẻ ai nấy đều phấn chấn hẳn lên, cứ thế vừa hát vừa cười suốt dọc đường về nhà.
Vừa về đến nơi, vội vàng cho bọn trẻ đi vệ sinh, sau đó nằm lên chiếc giường sưởi ấm áp, chỉ chớp mắt một cái là ngủ thiếp đi.
Đinh Hải Hạnh thì cùng Hồng Anh thu dọn đồ đạc, ngày mai về nhà.
"Sao mà nhanh quá, lại sắp phải đi rồi." Đinh mẹ nhìn cô đang xếp quần áo cho bọn trẻ, luyến tiếc nói.
"Mẹ, đừng như vậy, sang năm chúng con lại về." Đinh Hải Hạnh dừng tay xếp quần áo, ngước nhìn bà nói.
"Chuyện ngày mai mẹ còn chẳng biết, ai biết được sang năm sẽ ra sao." Đinh mẹ đưa tay lau đi chút ẩm ướt ở khóe mắt, sau đó lại cười nói: "Đi đi! Việc học của bọn trẻ quan trọng hơn, mẹ chỉ là lải nhải chút thôi, đừng để trong lòng."
"Mẹ, mẹ, nhớ chúng con thì cứ gọi điện thoại là được. Tiện lắm mà." Đinh Hải Hạnh nói ngay.
"Thôi đừng nhắc đến điện thoại nữa, cha con coi nó như con ngươi trong mắt, ngoài công việc ra thì không cho ai đụng vào, gọi cho con á, thôi bỏ đi." Đinh mẹ khẽ xua tay.
"Vậy để con gọi cho mẹ." Đinh Hải Hạnh láu lỉnh nói.
"Con dám không?" Đinh mẹ nhướng mày nhìn cô cười nói: "Không sợ cha con niệm chú 'Khẩn cô' à!"
Đinh Hải Hạnh nghe vậy cảm thấy đầu to ra gấp bội: "Thôi vậy, chúng ta cứ viết thư nhiều hơn đi ạ!"
"Hừ..." Đinh mẹ nhìn cô buồn cười, sau vài câu đối đáp, nỗi buồn ly biệt cũng vơi đi ít nhiều.