"Bánh mì sẽ có, sữa bò sẽ có, tất cả rồi sẽ có thôi." Đinh Quốc Lương trầm giọng nói.
"Đừng vội vàng chứ? Đợi khi nào thấy tận mắt rồi hãy cảm thán." Cảnh Hải Lâm cười đầy bí ẩn.
"Ồ!" Chiến Thường Thắng nghe ông nói vậy thì bắt đầu cảm thấy mong chờ.
Khi tận mắt nhìn thấy vật thật, Chiến Thường Thắng sững sờ. Đây hoàn toàn là mô hình tàu ngầm hạt nhân được mô phỏng tỉ lệ một một. Anh không kìm được mà bước vào xem thử, không chỉ ngoại hình giống hệt mà ngay cả bên trong khoang tàu cũng đạt đến độ chân thực đến kinh ngạc.
"Các người..." Chiến Thường Thắng xúc động nhìn Cảnh Hải Lâm.
"Anh rể, chưa hết đâu!" Đinh Quốc Lương vui vẻ nói, "Có vài thứ còn cử động được đấy." Cậu bước lên, thử xoay một bộ phận trên xe, các van đều có thể chuyển động được.
"Chúng tôi cố gắng làm chân thực nhất có thể để khi anh huấn luyện sẽ có cảm giác như thật." Cảnh Hải Lâm nhìn anh cười nói, "Đừng cảm ơn tôi, chúng tôi chỉ cung cấp bản vẽ, còn về phần mộc, đều là các bác thợ mộc dùng đôi tay tỉ mỉ tạo nên." Ông tiếc nuối nói tiếp, "Đáng tiếc là hệ thống điện tử không thể tái hiện lại bối cảnh thực tế."
"Hơn nữa, máy tính của chúng ta quá lạc hậu." Hồng Tuyết Lệ nói với giọng hơi trầm xuống, "Nếu không, chỉ cần kết nối với máy tính là có thể mô phỏng môi trường dưới nước, thậm chí có thể tiến hành diễn tập đối kháng giả lập, chân thực như thực chiến. Hoàn thành việc tấn công mục tiêu địch, dốc toàn lực vượt qua mọi hiểm cảnh."
Chỉ mới nghĩ đến thôi Hồng Tuyết Lệ đã thấy kích động, đáng tiếc hiện tại tất cả chỉ là mơ tưởng.
"Như thế này đã tuyệt lắm rồi, chúng ta đâu thể so với Đế quốc Mỹ giàu có hùng mạnh được!" Chiến Thường Thắng nhìn họ đầy biết ơn, "Có còn hơn không." Ánh mắt anh sáng rực nhìn vợ chồng Cảnh Hải Lâm: "Cứ từ từ, mọi thứ rồi sẽ có thôi."
Điều kiện thực tế không cho phép thì không còn cách nào khác, không có điều kiện thì phải tự mình tạo ra điều kiện vậy.
"Giờ anh lại không vội nữa rồi." Cảnh Hải Lâm cười nhẹ lắc đầu.
"Vội cũng chẳng ích gì, chuyện thiết bị giao cho hai người, còn người thì giao cho tôi, phải luyện những gì chúng ta đang có đến mức cực hạn." Chiến Thường Thắng đã cân bằng lại tâm thái.
"Ha ha..." Cả ba người nhìn anh rồi bật cười.
"Các người đừng cười, tôi đang nghiêm túc đấy. Bây giờ tôi thật sự tin trên đời có cái gọi là thiên phú." Chiến Thường Thắng vui mừng nói, "Trong số họ, có người có thính lực cực kỳ nhạy bén, để cậu ta nghe sóng âm, chỉ cần nghe qua một lần là dù trong môi trường ồn ào thế nào, cậu ta vẫn có thể phán đoán được đối phương là gì? Tàu buôn, tàu ngầm địch, tàu hộ vệ, ngư lôi, thậm chí là loại tàu khu trục nào cũng có thể nói chính xác từng li." Đáy mắt anh không giấu nổi ý cười, "Có người thì trí nhớ cực tốt, đuổi kịp cả tôi rồi, nhìn qua là nhớ mãi không quên."
Chiến Thường Thắng biết rõ trí nhớ của mình là nhờ chân khí đả thông toàn bộ kinh mạch trong cơ thể.
Còn họ chỉ là người bình thường, điều này thật sự liên quan đến thiên phú.
"Giờ anh lại coi họ như bảo bối rồi, thế mà mấy hôm trước ai là người chê bai họ đủ điều cơ chứ." Cảnh Hải Lâm trêu chọc, "Anh đúng là mặt trẻ con tháng sáu, nói thay đổi là thay đổi ngay được."
"Họ vẫn luôn là bảo bối, những lời đó tôi không hề nói." Chiến Thường Thắng kiên quyết phủ nhận.
Cảnh Hải Lâm và Đinh Quốc Lương nhìn anh đầy ngơ ngác: "Anh được lắm!"
Biết làm sao được, anh nói gì thì chính là cái đó vậy!
Tiếp theo đó, họ lại bước vào quá trình huấn luyện căng thẳng. Có vật thật, dù là bằng gỗ đi chăng nữa, vẫn tốt hơn nhiều so với việc chỉ nhìn bản vẽ phẳng rồi tưởng tượng trong đầu.
&*&
Chớp mắt đã vào mùa hè, Hồng Anh tốt nghiệp trung học, được Đinh Quốc Đống sắp xếp làm việc tại Nhà văn hóa thành phố, nằm trong một tòa kiến trúc cổ kính đầy phong vị.
Ánh đèn vàng nhạt đổ xuống phòng khách, bọn trẻ đã ngủ từ sớm, trong phòng chỉ còn lại Đinh Hải Hạnh và Hồng Anh.
"Con nói gì cơ?" Đinh Hải Hạnh không thể tin nổi nhìn cô con gái lớn đang ngồi trên ghế sô pha đối diện mình, cô khoa trương ngoáy ngoáy tai, "Mẹ nghe không rõ, con nói lại lần nữa xem."
"Con muốn đi về nông thôn." Hồng Anh nhìn thẳng vào Đinh Hải Hạnh, từng chữ từng chữ nói ra.
Đinh Hải Hạnh đứng dậy bước tới, đặt tay lên trán cô: "Đâu có sốt đâu!"
"Mẹ, con không bệnh." Hồng Anh cười, nắm lấy bàn tay đang đặt trên trán mình kéo xuống.
"Không bệnh sao lại nói mê sảng thế!" Đinh Hải Hạnh ngồi xuống bên cạnh, nhìn chằm chằm cô, "Nhà văn hóa không tốt ở chỗ nào? Rất hợp với con gái, làm việc văn tĩnh, lại được đắm mình trong bầu không khí văn hóa đậm đà, chẳng phải rất hợp với đứa không có tham vọng như con sao."
Hồng Anh nhìn cô, ánh mắt dao động bất định, cô mở miệng rồi lại ngập ngừng nhìn Đinh Hải Hạnh.
Thấy vậy, Đinh Hải Hạnh nhắm mắt lại, nụ cười tràn ra khóe môi: "Con có suy nghĩ gì cứ nói ra, chúng ta cùng thảo luận, mẹ sẽ tôn trọng quyết định của con."
Hồng Anh nhìn cô, nắm chặt tay, lấy hết can đảm nói: "Cảm ơn mẹ đã sắp xếp cho con. Nhưng con không muốn sống an nhàn quá mức như vậy. Con còn rất trẻ, không muốn sớm bước vào tuổi già khi còn đang sung sức."
Đinh Hải Hạnh khẽ cắn môi, ánh mắt xoay chuyển trên người cô: "Vậy cũng không cần phải đi về nông thôn chứ! Đào đất thì có gì hay? Con thấy việc đó có ý nghĩa gì với cuộc đời con?"
"Cái này..." Hồng Anh khẽ nhíu mày, ấp úng hồi lâu mới nói: "Có thể rèn luyện bản thân ạ."
Đinh Hải Hạnh cười khẩy: "Hồng Anh, con nghĩ lý do này thuyết phục được mẹ sao? Ngày nào con cũng tập luyện buổi sáng, dù mưa hay nắng, dù đông hay hè, sự tự giác này còn cần phải vác cuốc đi rèn luyện nữa à?"
"Vậy... con muốn trải nghiệm cuộc sống nông thôn." Hồng Anh nũng nịu nói.
"Con vốn lớn lên ở nông thôn, còn cần phải trải nghiệm gì nữa." Đinh Hải Hạnh nhoài người tới, ánh mắt đầy áp lực nhìn cô, "Mẹ muốn nghe lời thật lòng."
Hồng Anh rủ đôi mắt xuống, khẽ chuyển động: "Đằng nào cũng phải có người đi về nông thôn, con không đi đâu cả, chỉ về Hạnh Hoa Pha thôi. Giống như được về nhà vậy ạ." Cô ngước mắt lên, ánh nhìn rạng rỡ nói tiếp: "Hơn nữa, con đọc thư bà ngoại gửi, tuy không phải trong mùa đông nhưng rau trong nhà kính thu hoạch rất tốt, ít nhất là ra thị trường sớm hơn các đội sản xuất khác, căng tin các cơ quan sự nghiệp, ngay cả quốc doanh tửu điếm đều tranh nhau mua. Vườn rau nhà mình con cũng chăm sóc không ít, về đó chắc chắn sẽ giúp được ông ngoại."
"Con không muốn ở lại thành phố là vì sợ sau này Thương Minh và các em lớn lên phải có người đi về nông thôn đúng không? Cho nên con muốn đi trước, để Thương Minh và các em không phải đi nữa." Đinh Hải Hạnh nhìn cô bằng ánh mắt sắc bén như chim ưng. Thấy vẻ mặt ngạc nhiên của cô, Đinh Hải Hạnh biết mình đã đoán đúng, cô đưa tay xoa đầu con gái: "Đúng là đồ ngốc, đây là chuyện người lớn chúng ta phải lo, con nghĩ nhiều làm gì? Con chỉ cần sống tốt cuộc đời của mình thôi." Đôi mắt đen láy của cô khẽ xoay chuyển, "Con làm sao chắc chắn được chính sách này khi nào sẽ thay đổi."
Hồng Anh nhạy bén nhìn cô: "Ý của mẹ là chính sách này sẽ có thay đổi ạ?"
"Vậy con thấy chính sách này tốt hay không?" Đinh Hải Hạnh hỏi ngược lại.
"Cái này con thật sự khó nói, ít nhất thì những kẻ quậy phá kia đều đã bị phát đi rồi, trong thành phố bây giờ yên tĩnh hơn nhiều." Hồng Anh mím môi nói.