"Viêm Long!"
Huyết Ma Nhãn khép hờ mắt, sát khí âm lãnh chợt lóe lên.
Câu nói của Viêm Long khiến Huyết Ma nảy sinh nghi ngờ, hắn cảm thấy Viêm Long có mục đích khác.
"Viêm Long, tốt nhất ngươi đừng phá hỏng chuyện tốt của ta, nếu không ta sẽ khiến ngươi hối hận vì đã đến thế gian này." Huyết Ma hung tợn nói, rồi vươn bàn tay, chậm rãi nắm chặt.
Dứt lời, thân ảnh Huyết Ma hóa thành luồng hắc khí quỷ dị rồi biến mất.
Chớp mắt, ba ngày trôi qua, thương thế của Phong Võ Trần đã hoàn toàn hồi phục.
"Xem ra Long Tiễn hộ pháp lo lắng không sai, Ma tộc quả nhiên muốn lợi dụng Thái Cổ hung thú." Trong đại điện, Phong Vô Trần thầm nói, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh.
Viêm Long đã lập tức truyền tin tức này cho Phong Vô Trần.
Hướng đi của Ma tộc, Viêm Long nắm rõ như lòng bàn tay.
Động tĩnh của Âm Dương thế gia, Viêm Long cũng rất rõ ràng, lão tổ của Âm Dương thế gia đã xuất quan, nhưng tạm thời chưa có động tĩnh gì.
"Cuồng Báo thực lực khủng bố như vậy, khó trách Ma tộc lại nhắm đến nó." Phong Vô Trần nói.
Thiên Nhàn Tử cau mày, ngưng trọng nói: "Nếu Ma tộc thực sự muốn bắt Thái Cổ hung thú, Cửu Trọng Càn Khôn Tháp và Thanh Dương sẽ là mục tiêu hàng đầu của chúng."
"Nếu đổi lại là các ngươi, các ngươi sẽ ra tay với ai trước?" Phong Vô Trần nhìn mọi người trong đại điện, cười hỏi.
"Nếu là ta, ta sẽ ra tay với Thanh Dương trước." Xích Hoàng cung kính đáp.
"Tam Mục Ma Viên thực lực yếu hơn Cuồng Báo, hơn nữa cũng có được Thái Cổ lực lượng, ta cũng sẽ đối phó Thanh Dương trước." Dịch Thiên Kình gật đầu nói.
Những người khác cũng nhao nhao tán thành, đù sao Liễu Thanh Dương thực lực yếu hơn nhiều, Tam Mục Ma Viên cũng không mạnh bằng Cuồng Báo, chỉ cần không phải kẻ ngốc, đều sẽ chọn Liễu Thanh Dương trước.
"Điện chủ, ngay cả ngài còn phá không được phong ấn, Ma tộc dù có cướp được Cửu Trọng Càn Khôn Tháp, cũng chưa chắc đã phá được phong ấn, càng đừng nói đến việc bắt Cuồng Báo." Hàn Khôn cau mày nói.
Phong Vô Trần khẽ gật đầu, nghiêm túc nói: "Ma tộc có phá được phong ấn hay không, ta không biết, nhưng có một điểm có thể khẳng định, chúng nhất định sẽ ra tay với Thanh Dương, và sẽ không quá lâu nữa."
"Thanh Dương vẫn còn đang bế quan." Loạn Thần nói.
Phong Vô Trần gật đầu, sau đó truyền âm cho Viêm Long: "Viêm Long, tiếp tục giám thị Ma tộc, ba ngày sau đi giải cứu Viêm Hồn và Viêm Hỏa."
"Vâng! Chủ nhân!” Giọng Viêm Long cung kính truyền đến.
Sau khi trò chuyện vài câu với mọi người, Phong Vô Trần rời khỏi đại điện, một mình đến Huyễn cảnh không gian.
Phong Vô Trần còn chưa mở lời, Hắc Ám ma báo đã nói: "Muốn biết gì cứ hỏi đi."
Sự xuất hiện của Phong Vô Trần, dường như Hắc Ám ma báo đã đoán được ý đồ của hắn.
Nhìn Hắc Ám ma báo hồi lâu, Phong Vô Trần nói: "Xem ra ngươi đã sớm phát giác được sự tồn tại của chúng rồi."
Vừa nói, Phong Vô Trần tiến đến trước cái đầu khổng IB của Hắc Ám ma báo, nói tiếp: "Ta muốn biết quá khứ của ngươi."
Dứt lời, Phong Vô Trần nhẹ nhàng đặt tay lên đầu Hắc Ám ma báo.
Hắc Ám ma báo im lặng, cũng không cự tuyệt.
Phong Vô Trần chậm rãi nhắm mắt lại, xem xét trí nhớ của Hắc Ám ma báo.
Sau khi xem xét sơ lược, Phong Vô Trần có chút mở to mắt, nói: "Xem ra quá khứ của ngươi và ngươi bây giờ khác nhau rất lớn, Long Tiễn hộ pháp nói cũng không sai."
Những gì Phong Vô Trần thấy trong trí nhớ của Hắc Ám ma báo, giống hệt như Long Tiễn đã kể.
Trong quá khứ, Hắc Ám ma báo hung tàn vô tình, tàn nhẫn vô cùng, quả thực là một con Ma Quỷ khủng bố.
Hắc Ám ma báo nhìn Phong Vô Trần, hỏi: "Nhìn thấy quá khứ của ta, ngươi không sợ ta sao?"
"Sợ, đương nhiên sợ, Nhị Chuyển Hóa Thần cảnh cửu trọng đỉnh phong, ai mà không sợ?" Phong Vô Trần không chút do dự trả lời, cười nhạt nói: "Ngươi bị phong ấn trong Huyễn cảnh không gian nhiều năm, cô độc tịch mịch đã che giấu đi mặt hung tàn vô tình, thêm vào vài phần cảm xúc của nhân loại."
"Trong trí nhớ của ngươi, tuy tràn đầy giết chóc, nhưng ta lại thấy ngươi không nỡ sát hại hai đứa trẻ kia, chứng tỏ sâu trong nội tâm ngươi, vẫn còn một tia lương tâm, bọn họ không tin ngươi, nhưng ta chọn tin ngươi, dù ngươi là Thái Cổ hung thú." Phong Vô Trần nói tiếp.
Nghe những lời này của Phong Vô Trần, Hắc Ám ma báo không khỏi nhìn Phong Võ Trần thêm một cái, đường như có chút bất ngờ khi Phong Vô Trần chọn tin nó.
"Sự xuất hiện của ngươi, đã kinh động đến Ma tộc, Ma tộc muốn lợi dụng ngươi, với thực lực hiện tại của ngươi, e là không đấu lại Ma tộc, ta sẽ nhanh chóng thôn phệ phong ấn trận và lực lượng của Lăng Hư Tử, khiến phong ấn suy yếu, đến lúc đó ngươi có thể phá phong ấn mà ra, ta cũng hy vọng ngươi có thể giúp ta." Phong Vô Trần nói.
Nói xong, Phong Vô Trần cười với Hắc Ám ma báo rồi rời đi.
"Phong Vô Trần, ngươi thật sự khác với những nhân loại khác." Hắc Ám ma báo nói, nó thấy được sự chân thành và thật tâm của Phong Vô Trần.
...
Ba ngày trôi qua nhanh chóng, Phong Võ Trần cùng Lăng Tiêu Tiêu và Diệp Thiên Ủy đã xuất phát đến Bắc Huyền vực.
Nơi Viêm Hồn và Viêm Hỏa bị phong ấn, chính là ở Bắc Huyền vực.
Năm xưa Viêm Hồn và Viêm Hỏa bị trọng thương, rồi bị phong ấn, vì vết thương quá nặng, thân thể đã gần như tan rã, chỉ còn lại một đám tàn hồn chờ tiêu tán.
Phong Vô Trần vừa rời khỏi Long Thần Điện không lâu, đã bị cường giả theo dõi.
"Chủ nhân, là Phục Dương của Ác Nhân tộc." Giọng Viêm Long truyền đến.
"Phục Dương?" Phong Vô Trần hơi sững sờ, kinh ngạc vì Ác Nhân tộc đã biến mất lâu như vậy, nay lại đột nhiên xuất hiện.
"Hưu hưu hưu!"
Trong lúc Phong Vô Trần kinh ngạc, vài đạo thân ảnh lăng không xuất hiện, khí thế uy áp khủng bố khiến người ta hoảng sợ, hơn nữa đều là Hóa Thần cảnh.
"Ai?" Bắc Đẩu Diễm quát lạnh, ánh mắt quét về phía những người xuất hiện, thần sắc ngưng trọng.
"Phục Dương của Ác Nhân tộc?" Nhìn kỹ một lát, Nam Cung Chiến kinh hãi, liếc mắt đã nhận ra người cầm đầu là Phục Dương của Ác Nhân tộc.
Người cầm đầu đúng là Phục Dương!
"Phong Vô Trần, chúng ta lại gặp mặt." Phục Dương cười nham hiểm, nhìn là biết kẻ đến không có ý tốt.
"Phục Dương, tu vi của ngươi có vẻ tăng lên không ít nhỉ, không biết ngươi đến chào hỏi hay là tìm cái chết?" Phong Vô Trần cười lạnh hỏi, đi thẳng vào vấn đề, không muốn nói nhảm.
"Đến cướp lấy Thái Cổ lực lượng! Động thủ!" Phục Dương quát lạnh, sau đó thúc giục chân nguyên, ba người lập tức triển khai thế công hung mãnh.
"Ồ? Vậy sao?" Phong Vô Trần không đổi sắc mặt, cười lạnh.
Ý niệm vừa động, Cửu Trọng Càn Khôn Tháp đột ngột xuất hiện trên lòng bàn tay Phong Võ Trần.
"Hưu hưu hưu!"
Một giây sau, ba đạo bóng đen lăng không thoáng hiện, không chút do dự nghênh đón.
Phong Vô Trần triệu hồi ra ba đạo linh hồn khôi lỗi.
"Hóa Thần cảnh ngũ trọng!" Sắc mặt ba người Phục Dương đại biến.
Một người kinh hãi nói: "Linh hồn Hóa Thần cảnh!”
"Các ngươi muốn tìm cái chết, ta cũng không ngăn được." Phong Vô Trần cười nhạo, ra vẻ xem thường ba người Phục Dương.
"Ầm ầm ầm!"
"Ông ông!"
Chiến đấu kịch liệt nổ ra, lực lượng va chạm khủng bố điên cuồng càn quét, hư không sụp đổ tan nát, chấn động dữ dội, năng lượng hủy diệt rung chuyển, tựa như sóng dữ cuồn cuộn.
Ba đạo lnh hồn khôi lỗi, thực lực hung hãn đến cực điểm.