"Phục Dương đúng là tự rước họa vào thân, điện chủ bây giờ khác xưa rồi, chỉ với ba người bọn chúng, chẳng khác nào đi tìm đường chết."
"Linh hồn khôi lỗi còn đánh không lại, lại dám đến cướp đoạt Thái Cổ lực lượng của điện chủ."
"Thật quá ngu xuẩn."
Diệp Thiên Uy và những người khác không ngừng chế nhạo, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ hả hê.
Trước đây, bọn họ có lẽ còn kiêng kỵ thực lực của Phục Dương, nhưng bây giờ đã khác. Phong Vô Trần có đến mấy trăm linh hồn khôi lỗi, riêng Hóa Thần cảnh đã có vài chục.
Phục Dương chỉ có ba người, hơn nữa còn chỉ là Hóa Thần cảnh tứ trọng.
"Ầm ầm ầm!"
"Vù vù!"
Trận chiến diễn ra ác liệt, ba người Phục Dương liên tục bị linh hồn khôi lỗi điên cuồng chèn ép, liên tiếp bại lui, hoàn toàn không có sức chống đỡ.
Thấy vậy, Phong Vô Trần cười lạnh độc ác: "Phục Dương, chút thực lực ấy của các ngươi, có đáng là bao?"
"Thằng nhãi ranh! Không ngờ ngươi lại có nhiều linh hồn khôi lỗi cường đại đến vậy!" Phục Dương nghiến răng giận dữ hét, mặt mày đữ tợn, đa thịt co rứm kịch liệt.
Phục Dương đã hối hận, nhưng hối hận bây giờ cũng đã muộn.
Linh hồn khôi lỗi hoàn toàn không có ý thức, chỉ biết nghe theo mệnh lệnh, triển khai những đòn tấn công hung mãnh vô tình vào kẻ địch, không hề nương tay.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, cả ba người Phục Dương đều bị thương, căn bản không phải đối thủ của linh hồn khôi lỗi.
Muốn chạy trốn cũng không thể, hôm nay chỉ có thể huyễn hóa ra thân thể cao lớn, cưỡng ép đối kháng với linh hồn khôi lỗi.
Những đòn tấn công của ba người Phục Dương hoàn toàn không có tác dụng gì, bọn họ càng đánh càng kinh hãi, khổ không kể xiết.
"Chạy mau!" Phục Dương quát to, kinh hoảng đào thoát.
Ba người không dám chần chừ, tìm được cơ hội liền phi thân bỏ chạy với tốc độ cao nhất.
Tam đại cường giả của Ác Nhân tộc lại bị dọa cho bỏ chạy, nếu chuyện này truyền ra ngoài, e rằng ba người Phục Dương sẽ không còn mặt mũi nào nhìn ai.
"Ha ha! Rõ ràng là sợ đến vãi cả mật!" Huyễn Dương không nhịn được cười lớn.
"Điện chủ, đừng để bọn chúng chạy thoát!" Bắc Đẩu Diễm quát to.
"Đã đến đây rồi, còn cần gì phải vội vã rời đi?" Phong Vô Trần lạnh lùng nói, đôi mắt lóe lên sát khí tàn nhẫn. Phong Vô Trần chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ thả cho ba người bọn chúng rời đi.
"Vút vút vút!"
Ý niệm vừa động, Phong Vô Trần lại thả thêm linh hồn khôi lỗi của mình, từng đạo bóng đen xé gió lao ra từ bên trong Cửu Trọng Càn Khôn Tháp.
Ba người Phục Dương còn chưa trốn xa, đã có hơn mười linh hồn khôi lỗi Hóa Thần cảnh chặn đường bọn chúng.
"Cái gì?" Sắc mặt ba người đại biến.
"Toàn bộ... Tất cả đều là Hóa Thần cảnh..." Một người sợ hãi nói, toàn thân run rẩy.
"Nhiều linh hồn khôi lỗi Hóa Thần cảnh như vậy, chuyện này sao có thể!"
Ba người Phục Dương hoảng sợ đến cực điểm, hoàn toàn bị chấn trụ. Vốn tưởng rằng có thể dễ dàng bắt được Phong Vô Trần, nhưng bọn chúng không ngờ rằng, mình lại rơi vào tuyệt cảnh.
Hơn mười linh hồn khôi lỗi Hóa Thần cảnh, khiến ba người Phục Dương hồn phi phách tán.
Với đội hình đáng sợ như vậy, ba người Phục Dương không còn chút cơ hội thắng nào.
Trong khoảnh khắc này, Phục Dương lập tức hối hận, nhưng bây giờ muốn chạy trốn, dường như đã quá muộn.
"Ầm ầm ầm!"
"Phụt!"
Hơn mười linh hồn khôi lỗi, dưới sự khống chế của Phong Vô Trần, điên cuồng tấn công ba người Phục Dương. Ba người liên tiếp phun máu tươi, thương thế nhanh chóng tăng thêm.
“Đáng đánh!"
"Cho ta đánh mạnh vào! Đánh cho đến chết!"
"Điện chủ, trước tiên đánh cho bọn chúng tàn phế rồi giết!"
Bắc Đẩu Diễm và những người khác hả hê rống to, Lăng Tiêu Tiêu và Lam Nguyệt cũng hô hào cổ vũ.
Nhớ lại cảnh gặp Phục Dương ở sa mạc Viêm Hoàng Tháp Qua, bị Phục Dương đuổi giết, bọn họ không khỏi phẫn nộ.
Hiện tại có cơ hội báo thù tốt như vậy, bọn họ há có thể bỏ qua?
Linh hồn khôi lỗi không hề có tình cảm, hoàn toàn là công cụ sát nhân.
Chỉ chưa đầy hai phút, cả ba người Phục Dương đều bị trọng thương, mặt mũi bầm dập, sưng vù như đầu heo, phải chịu sự quần ẩu của hơn mười cường giả Hóa Thần cảnh, đến cơ hội ra tay cũng không có.
Thảm! Thật sự quá thảm!
"Đừng đánh nữa! Phong Vô Trần, đừng đánh nữa!"
Âm thanh cầu xin tha thứ của Phục Dương bỗng nhiên vang lên, tuy rất nhỏ, nhưng Phong Võ Trần và những người khác đều nghe thấy.
"Dừng tay! Mau dừng tay!" Hai người kia cũng kinh hoàng kêu lên.
Nếu không cầu xin, cứ tiếp tục bị đánh như vậy, ba người bọn chúng nhất định sẽ bị đánh chết tươi.
"Âm thanh nhỏ quá, ta không nghe thấy!" Phong Vô Trần trêu tức nói.
"Phong Vô Trần! Cầu xin ngươi tha cho chúng ta!" Một người hoảng sợ nói, thương thế càng lúc càng nghiêm trọng, sắp không chịu nổi nữa rồi.
"Lớn tiếng chút, chưa ăn cơm sao?" Nam Cung Chiến cười lạnh nói.
"Tha mạng! Tha mạng! Phong Vô Trần! Mau dừng tay!" Phục Dương hoảng sợ gào lớn.
"Lớn tiếng chút!" Diệp Thiên Uy quát lớn.
"Tha mạng! Tha mạng!" Phục Dương rống to.
"Thì ra là đang cầu xin tha thứ." Bắc Đẩu Diễm làm bộ vừa nghe rõ, sau đó cười lạnh nói: "Lúc ở sa mạc, ngươi không phải rất ngông cuồng, rất hung hăng sao? Sao bây giờ lại biến thành cháu trai cầu xin tha thứ vậy?"
"Ta sai rồi! Ta sai rồi! Phong Vô Trần, tha mạng al Đánh nữa ta chết mất!" Phục Dương sợ hãi cầu xin tha thứ, bây giờ hối hận đến ruột gan đều xanh mét.
"Phong Vô Trần, tha mạng a! Chúng ta chỉ là phụng mệnh làm việc." Hai người kia không ngừng cầu xin tha thứ.
"Hừ! Lúc ở sa mạc Viêm Hoàng Tháp Qua, ta suýt chút nữa đã chết dưới tay hắn, điện chủ, tuyệt đối không thể tha cho hắn!" Bắc Đẩu Diễm hung ác cả giận nói.
Phong Vô Trần cười lạnh nói: "Chính bọn chúng tự tìm đến cái chết, ta đương nhiên phải thành toàn cho bọn chúng rồi."
"Phong Vô Trần! Mau bảo bọn chúng dừng tay!" Âm thanh gào thét cực kỳ khủng hoảng của Phục Dương truyền đến.
Nhưng Phong Võ Trần hoàn toàn làm như không nghe thấy.
"Ầm ầm ầm!"
"A a a!"
"Vù vù!"
Hơn mười linh hồn khôi lỗi không ngừng đánh túi bụi, ba người Phục Dương cũng không nhịn được mà liên tiếp kêu thảm thiết, bị đánh từ trên cao xuống tận mặt đất.
Lực lượng đáng sợ chấn động khiến đại địa rung chuyển đữ đội, tạo thành một cái hố lớn.
Sau những trận hành hung điên cuồng, xương cốt của ba người Phục Dương đều bị đánh nát, cái loại thống khổ vô tận lan tràn khắp cơ thể, quả thực còn khó chịu hơn cả chết.
Cuối cùng, tiếng cầu xin tha thứ và tiếng kêu thảm thiết của ba người Phục Dương đều biến mất, hơi thở yếu ớt đến đáng thương.
Phong Vô Trần vung tay lên, linh hồn khôi lỗi toàn bộ trở về Cửu Trọng Càn Khôn Tháp.
"Rõ ràng vẫn còn sống, đúng là trâu bò." Bắc Đẩu Diễm đắc ý cười lạnh nói.
Ánh mắt nhìn Phục Dương đang trọng thương, Phong Võ Trần lạnh lùng hỏi: "Không ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay? Xem ra ông trời muốn ta tự tay tiêu diệt ngươi."
"Ngươi... Ngươi giết ta, Ác... Ác Nhân tộc tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi..." Phục Dương cố gắng nói, suy yếu vô cùng, mặt mũi tái nhợt, con ngươi nửa mở, tràn đầy oán hận và tuyệt vọng.
"Đã như vậy, ta đây trước hết giết ngươi!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói, không chút do dự giáng một chưởng xuống.
"Oanh!"
"Phụt!"
Chứng kiến Phong Vô Trần thật sự đám ra tay, Phục Dương tuyệt vọng. Bàn tay của Phong Vô Trần nhanh chóng phóng đại trong đôi mắt hắn, cuối cùng oanh một tiếng nổ vang, lực lượng bá đạo và khủng bố trực tiếp đánh lõm lồng ngực Phục Dương xuống.
Lực lượng khủng bố làm vỡ nát toàn bộ ngũ tạng lục phủ trong cơ thể Phục Dương.
"Ngươi... Ngươi lại dám..." Phục Dương tuyệt vọng nhìn chằm chằm Phong Vô Trần, nhưng lời còn chưa nói hết, đời này vĩnh viễn cũng không thể nói ra được nữa.