"Cửu phẩm đan!"
Phong Vô Trần vừa từ Cửu Trọng Càn Khôn Tháp trở ra, liền chứng kiến Đại Tư Mệnh nuốt đan dược, sắc mặt hắn lập tức biến đổi.
"Đại Tư Mệnh khôi phục lực lượng đến Hóa Thần cảnh cửu trọng! Đây là loại đan dược gì? Lại có công hiệu khủng bố đến vậy." Diệp Thiên Uy kinh hãi nói.
"Khốn kiếp! Lại dùng Cửu phẩm đan!" Liễu Thanh Dương nghiến răng chửi rủa, nắm chặt nắm đấm.
"Điện chủ, rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Vì sao lực lượng của Hắc Ám Ma Báo lại suy yếu nhiều như vậy?" Dịch Thiên Kình lo lắng hỏi, mắt nhìn Phong Vô Trần.
Phong Võ Trần cau mày nói: "Lực lượng xuất hiện trong phong ấn trận là do chủ nhân Ma Báo lưu lại, công kích của ta hoàn toàn vô dụng. Lực lượng này dùng để bảo vệ phong ấn trận, một khi phong ấn trận bị công kích mạnh, nó sẽ xuất hiện."
Bắc Đẩu Diễm khó tin nói: "Lực lượng của chủ nhân Hắc Ám Ma Báo?"
Bản thân Hắc Ám Ma Báo đã có lực lượng khủng bố của Hóa Thần cảnh cửu trọng, vậy lực lượng của chủ nhân nó còn đáng sợ đến mức nào?
"Lực lượng Hắc Ám Ma Báo bị phong ấn, Đại Tư Mệnh lại khôi phục đỉnh phong lực lượng, tình thế đối với chúng ta vô cùng bất lợi." Nam Cung Chiến lo lắng nói, mặt mày ngưng trọng.
"Chủ nhân, Thiếu Tư Mệnh là lá bùa hộ mệnh của chúng ta, bắt hắn, Đại Tư Mệnh sẽ không làm gì được chúng ta." Lam Nguyệt nhỏ giọng nhắc nhở.
Phong Võ Trần cúi đầu nhìn thoáng qua Thiếu Tư Mệnh đang trọng thương ở đằng xa. Thiếu Tư Mệnh đích thực là lá bùa hộ mệnh duy nhất của bọn họ, hắn là một trong những cao tầng của Âm Dương thế gia, Đại Tư Mệnh chắc chắn không thể bỏ mặc sống chết của hắn.
"Dịch Thiên Kình, Diệp Thiên Uy, liệu cơ ứng biến." Phong Vô Trần khẽ dặn dò.
"Vâng!" Diệp Thiên Uy và Dịch Thiên Kình khẽ gật đầu.
Trên không trung, Đại Tư Mệnh sau khi nuốt Cửu phẩm đan trở nên vô cùng cường đại, chỉ trong nháy mắt đã khôi phục lại đỉnh phong lực lượng.
Không thể không nói, Cửu phẩm đan cực kỳ mạnh mẽ.
Hắc Ám Ma Báo bị phong ấn trận cưỡng ép áp chế, thống khổ giãy giụa, gào thét không ngừng.
"Vút!"
Đại Tư Mệnh chỉ khẽ đạp hư không, trong nháy mắt đã xuất hiện sau lưng Hắc Ám Ma Báo, tốc độ kinh người, có thể so với thuấn di.
"Tiên quyết! Âm Dương Thí Thiên chưởng!"
Đại Tư Mệnh quát lớn, bàn tay ngưng tụ lực lượng đáng sợ tựa hủy diệt, không chút lưu tình giáng một chưởng lên lưng Hắc Ám Ma Báo, thế công lăng lệ ác liệt hung mãnh.
"Rống!"
"Ù ù!"
Đại Tư Mệnh tung chưởng, khí thế ngập trời, một tiếng nổ vang, một đạo năng lượng màu tím hủy diệt đột ngột chấn động lan ra. Hắc Ám Ma Báo kêu rên một tiếng, thân hình khổng lồ như thiên thạch rơi xuống.
"Ầm ầm!"
Một bóng đen khổng lồ như đạn pháo đụng vào vùng đất Tu Di Chi Uyên, rung chuyển trời đất, bụi đất tung lên cao mấy trăm trượng. Lực lượng đáng sợ oanh tạc đại địa tạo thành một cái hố sâu vạn trượng, một mảng lớn khe nứt như vực sâu vỡ ra.
Một kích này của Đại Tư Mệnh có thể nói là vô cùng tàn nhẫn.
"Ma Báo!" Phong Vô Trần lo lắng kêu lên, Liễu Thanh Dương và những người khác nóng như lửa đốt, mặt lộ vẻ khẩn trương và lo lắng.
"Hừ! Bản Tư Mệnh xem ngươi có thể chống được bao lâu!" Đại Tư Mệnh hung ác nói, hai tay đã ngưng tụ lực lượng khủng bố.
"Vút vút vút!"
HẦ Sen ® lÑ
"Ù ù!"
Đại Tư Mệnh điên cuồng công kích, như súng máy bắn phá từ trên cao, dội thẳng vào vị trí của Hắc Ám Ma Báo, tiếng nổ kinh thiên động địa không dứt bên tai, một cỗ năng lượng tựa hủy diệt liên tục khuếch tán, đại địa sụp đổ từng lớp.
Lực lượng của Hóa Thần cảnh cửu trọng, sức phá hoại khiến người kinh hồn bạt vía.
"Súc sinh! Bản Tư Mệnh cho ngươi biết cái giá của việc đối đầu với ta!" Đại Tư Mệnh phẫn nộ gầm lên, bộ dạng càng lúc càng hung ác, khiến người rợn tóc gáy.
HẦ Sen ® lÑ
"Ù ù!"
Đại Tư Mệnh điên cuồng oanh tạc, dường như không đánh chết Hắc Ám Ma Báo thì không bỏ qua, tiếng nổ kinh thiên động địa liên tiếp không ngừng.
"Ha ha! Chậm rãi chờ chết đi!" Đại Tư Mệnh điên cuồng oanh tạc, cuối cùng phấn khích ngửa mặt lên trời cười lớn, cuồng ngạo đến cực điểm.
Trong hố sâu khổng lồ, Hắc Ám Ma Báo căn bản không thể né tránh.
"Khí tức của Ma Báo càng ngày càng yếu!" Phong Võ Trần cau mày sâu sắc, trong lòng càng thêm lo lắng, muốn giúp đỡ nhưng bất lực.
Liễu Thanh Dương sốt ruột nói: "Phong đại ca, phải nghĩ cách thôi, cứ tiếp tục thế này, Hắc Ám Ma Báo không trụ được nữa!"
"Điện chủ, Hắc Ám Ma Báo sắp không trụ được rồi! Chúng ta ra tay đi!" Diệp Thiên Uy và những người khác không đành lòng nhìn nữa, dù biết thực lực không bằng Đại Tư Mệnh, cũng muốn ra tay ngăn cản.
Phong Vô Trần lắc đầu nói: "Chúng ta căn bản không thể xen vào, các ngươi muốn vô ích chịu chết sao?"
"Sư phụ, vậy phải làm sao? Cứ như vậy nhìn Hắc Ám Ma Báo bị giết sao?" Trương Quân Lan sốt ruột hỏi, ai nấy đều nóng như lửa đốt.
“Diệp Thiên Ủy, Dịch Thiên Kình, động thú!” Phong Vô Trần nhíu mày quát lạnh.
Hai người lập tức thi triển thuấn gian di động biến mất, khi bọn họ xuất hiện trở lại, đã ở bên cạnh Thiếu Tư Mệnh đang trọng thương.
Phát giác được, sắc mặt tái nhợt của Thiếu Tư Mệnh đột nhiên biến đổi.
"Quả nhiên không thể thả hổ về rừng! Ngươi đáng chết!" Diệp Thiên Uy lạnh lùng nói, định đưa tay bắt Thiếu Tư Mệnh đang chữa thương.
Dịch Thiên Kình hung ác nói: "Điện chủ đã tha cho ngươi một lần, lần này đừng mong sống sót, ân tình ngươi nợ điện chủ, không cần ngươi trả!"
Nhưng ngay khi tay hai người chạm vào Thiếu Tư Mệnh, thân ảnh hắn lại quỷ dị biến mất.
"Cái gì? Đây là..." Sắc mặt Diệp Thiên Uy đại biến.
"Âm Dương ảo giác!" Dịch Thiên Kình kinh hãi.
"Biến mất rồi!" Liễu Thanh Dương và những người khác trợn tròn mắt.
"Bị hắn nhìn thấu!" Phong Vô Trần cau mày.
"“Hừi! Mấy thủ đoạn nhỏ nhặt của các ngươi, cho rằng bản Tư Mệnh không biết sao?" Trên không trung, truyền đến tiếng cười lạnh khinh miệt của Đại Tư Mệnh.
Thiếu Tư Mệnh vừa biến mất, giờ phút này đang ở bên cạnh Đại Tư Mệnh.
Ánh mắt hung ác quét về phía Phong Vô Trần, Đại Tư Mệnh lạnh lùng nói: "Phong Vô Trần, con súc sinh này không bảo vệ được các ngươi, hy vọng duy nhất để các ngươi sống sót là bắt Thiếu Tư Mệnh uy hiếp ta, mấy thủ đoạn này không đối phó được ta đâu, hôm nay các ngươi có chạy đằng trời!"
Hy vọng duy nhất tan vỡ, Phong Vô Trần và những người khác không thể nghi ngờ lâm vào tuyệt cảnh.
Đại Tư Mệnh vung tay lên, đám bụi đất khổng lồ dưới hố sâu vạn trượng bị cuồng phong cuốn đi. Hắc Ám Ma Báo nằm ở đáy hố, bị thương vô cùng nghiêm trọng, toàn thân đầy những vết thương và máu tươi kinh hãi, vô cùng thảm hại.
"“Khốn kiếp!"
"Lẽ nào lại như vậy!"
Chứng kiến Hắc Ám Ma Báo trọng thương không thể đứng dậy, Liễu Thanh Dương và những người khác lửa giận ngút trời, nghiến răng nghiến lợi, sát khí đằng đằng.
"Ma Báo!" Phong Vô Trần nắm chặt nắm đấm, lửa giận ngút trời xông lên đầu, đôi mắt lóe lên huyết quang.
"Thế nào? Các ngươi rất lo lắng cho con súc sinh này sao?" Đại Tư Mệnh cười lạnh hỏi, vừa nói, trong tay đã ngưng tụ một cỗ năng lượng màu tím kinh khủng, xem ra định ra tay giết Hắc Ám Ma Báo.
Thấy vậy, sắc mặt Phong Vô Trần và những người khác lại biến đổi.
"Ngươi mà giết nó, đừng hòng có được Thái Cổ lực lượng!" Phong Vô Trần quát lạnh, mặt có chút dữ tợn.
Đại Tư Mệnh khinh thường nói: "Phong Vô Trần, bản Tư Mệnh muốn đoạt Thái Cổ lực lượng của ngươi, dễ như trở bàn tay!"