"Lông tóc không hề tổn hại? Sao có thể như vậy?” Tiếng cười lạnh cuồng ngạo của Lãnh Vân Không cho thấy hắn hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi sức mạnh khủng bố kia, sắc mặt Xích Uyên không khỏi cứng đờ.
"Không phá được Kim Cương chi khu của hắn?" Trương Vô Hồn cũng ngây người, vẻ mặt không thể tin.
Xích Uyên và Trương Vô Hồn hiểu rõ thực lực hung hãn của Lãnh Vân Không hơn ai hết, nhưng việc họ không thể gây tổn thương cho hắn khiến họ khó chấp nhận.
Đáng sợ hơn là, ngay cả vòng bảo hộ năng lượng của Lãnh Vân Không cũng không phá được.
Mọi người kinh ngạc nhìn chằm chằm vào vụ nổ trên không trung, không dám chớp mắt, sợ bỏ lỡ khoảnh khắc đặc sắc nào.
Khi năng lượng rung động và bụi băm tan đi, một vệt tử quang nhàn nhạt lan tỏa, rồi hiện ra một vòng bảo hộ năng lượng màu tím.
Bên trong vòng bảo hộ là Lãnh Vân Không.
Lông tóc Lãnh Vân Không không hề tổn hại, vòng bảo hộ năng lượng không một vết rách.
Nói cách khác, Xích Uyên và Trương Vô Hồn vừa oanh tạc điên cuồng, nhưng ngay cả vòng bảo hộ của Lãnh Vân Không cũng không lay chuyển được.
Việc Trương Vô Hồn với lực lượng Hóa Thần cảnh thất trọng không thể lay chuyển Lãnh Vân Không là điều bình thường, nhưng Xích Uyên với Hóa Thần cảnh bát trọng, hơn nữa thi triển tiên quyết, uy lực tuyệt đối khủng bố, vậy mà vẫn không phá được vòng bảo hộ của Lãnh Vân Không.
Chênh lệch quá lớn! Một sự chênh lệch không thể vượt quai
"Lông tóc không hề tổn hại!" Trương Thiên Vân nhíu mày sâu sắc, dù đã sớm ngờ tới, nhưng tận mắt chứng kiến vẫn khiến lòng ông kinh hãi tột độ.
"Thực lực Lãnh Vân Không mạnh hơn chúng ta tưởng tượng." Hình Thiên cau mày nói.
Các cao tầng Bắc Huyền Tông và hàng vạn đệ tử giờ phút này đều kinh hãi, lòng dậy sóng.
Ngược lại, các cao tầng và cường giả Thần Vương Thần Điện đều lộ vẻ tươi cười đắc ý, nhìn với ánh mắt hả hê.
Trên không trung, Lãnh Vân Không phất tay nhẹ nhàng, bỏ vòng bảo hộ năng lượng, khuôn mặt mang theo nụ cười lạnh cuồng ngạo: "Còn bản lĩnh gì cứ việc thi triển ra, đừng trách bản điện chủ không cho các ngươi cơ hội."
Ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm Xích Uyên và Trương Vô Hồn, Lãnh Vân Không nói tiếp: "Các ngươi là những Luyện Khí Sư mạnh nhất đại lục, quen biết cường giả không ít, cứ việc gọi đến đi."
"Đáng tiếc Hình lão đầu bị trọng thương, nếu không ba người chúng ta liên thủ, tuyệt đối có thể trọng thương hắn!" Trương Vô Hồn cau mày nói, chỉ với thực lực của hai người họ, thật sự không đối phó được Lãnh Vân Không.
"Trương lão, truyền lực lượng của ông cho ta!" Xích Uyên ngưng trọng nói.
Trương Vô Hồn hơi sững sờ, nhưng không hỏi nhiều, vội vàng di chuyển ra sau lưng Xích Uyên, rót lực lượng của mình vào cơ thể Xích Uyên.
Trương Vô Hồn biết rõ lực lượng của ông không làm gì được Lãnh Vân Không, cung cấp cho Xích Uyên thì phần thẳng sẽ cao hơn.
Tay trái Xích Uyên kết kiếm chỉ, điểm vào mi tâm, toàn lực thúc dục Võ Hồn lực lượng.
"Ông ông!"
Một cỗ Võ Hồn lực lượng kinh khủng từ mi tâm Xích Uyên tràn ra, chấn động hư không, lam quang chói mắt bao trùm vạn trượng.
"Võ Hồn lực lượng sao?" Lãnh Vân Không cười lạnh giễu cợt, vẫn không hề lo lắng.
Võ Hồn lực lượng, thêm lực lượng của Trương Võ Hồn, đưới tình huống toàn lực thúc dục, khí tức của Xích Uyên lại lần nữa tăng vọt, không ngừng tiến gần đến đỉnh phong Hóa Thần cảnh bát trọng.
"Lực lượng này quả thật không tệ, bản điện chủ sẽ cho các ngươi kiến thức sức mạnh đáng sợ thực sự của Hỗn Nguyên chi lực!" Lãnh Vân Không cuồng ngạo cười lạnh, đồng thời thúc dục Hỗn Nguyên chi lực.
Uy thế chấn động thiên địa lập tức bạo phát từ cơ thể Lãnh Vân Không, tử quang chói lọi xông thẳng lên trời, năng lượng mênh mông khủng bố này, kèm theo lực áp bức mãnh liệt, khiến người ta vô lực phản kháng.
"Ông ông!"
Khí lãng khủng bố chấn động hư không, không gian như sóng dữ cuộn trào.
Sức mạnh muôn đời, thật đáng sợ.
Tất cả mọi người ở đây đều kinh hãi.
"Xích Uyên, còn đòn sát thủ nào, cứ việc sử dụng, bản điện chủ chờ đợi!" Lãnh Vân Không ngạo nghễ nói, trong mắt còn mang theo vài phần khinh miệt.
"Oanh!"
Khi khí tức tăng vọt đến đỉnh phong Hóa Thần cảnh bát trọng, Xích Uyên đột nhiên đạp chân lên hư không, một tiếng nổ lớn vang lên, Tiên kiếm trong tay hóa thành tia chớp màu lam bắn ra, uy thế ngập trời.
"Kiếm quyết của bản điện chủ chắc không kém ngươi đâu." Lãnh Vân Không cười lạnh nói, đưa tay chộp lấy, một thanh trường kiếm màu đen đột nhiên xuất hiện.
Thân kiếm xoắn lại, hàn quang lấp lánh, Kiếm Ý kinh người lan tỏa.
"Cao phẩm Tiên Khí!" Sắc mặt Xích Uyên hơi trầm xuống, rõ ràng đã đoán được Lãnh Vân Không chưa vận dụng toàn lực.
Hình Thiên lo lắng nói: "Khí tức của Lãnh Vân Không lại tăng lên không ít."
Khí tức của Lãnh Vân Không lại tăng lên, điều này rất bất lợi cho họ, các cao tầng và hàng vạn đệ tử Bắc Huyền Tông vô cùng khẩn trương và lo lắng.
"Ông ông!"
Lãnh Vân Không không cam lòng yếu thế, khí thế bàng bạc, những nơi hắn đi qua, không gian rung động.
"Đinh đinh đinh!"
"Ông ông!"
Ác chiến lại lần nữa diễn ra, hai người so đấu kiếm quyết, chiêu chiêu trí mạng, tàn khốc đến cực điểm, kiếm quang lập lòe, những cú va chạm hung mãnh tạo ra lực lượng kiếm quang khủng bố, hỏa hoa văng khắp nơi, mỗi lần va chạm cảm giác như toàn bộ Bắc Huyền vực đều rung chuyển.
Chưa đầy vài phút giao chiến, Xích Uyên kinh hãi phát hiện, kiếm chiêu của Lãnh Vân Không rộng mở, lĩnh ngộ Kiếm đạo cực cao, không hề thua kém hắn.
Những kiếm chiêu hung ác được thi triển theo những cách quỷ dị, không chỉ dễ dàng phá giải công kích của Xích Uyên, mà còn đẩy Xích Uyên vào tuyệt cảnh.
Độ lĩnh ngộ kiếm quyết của Lãnh Vân Không khiến Xích Uyên cảm thấy mình không bằng.
Kiếm chiêu bị áp chế, lực lượng bị áp chế, dù có mượn lực lượng của Trương Vô Hồn, Xích Uyên vẫn bị áp chế.
Chưa đầy mười phút, Xích Uyên đã có hơn mười vết kiếm trên người, quần áo nhuộm đỏ máu tươi.
Mọi người Bắc Huyền Tông lo lắng, nhưng bất lực.
"Xích Uyên, xem ra kiếm quyết của ngươi cũng không có gì đặc biệt, tu luyện kiếm quyết bao nhiêu năm mà chỉ có chút năng lực ấy sao?" Lãnh Vân Không giễu cợt.
Xích Uyên đã đủ mạnh, chỉ là Lãnh Vân Không còn mạnh hơn.
Đương nhiên, có lẽ không phải vấn đề kiếm quyết, mà là vấn đề lực lượng.
Là điện chủ Thần Vương Thần Điện, cường giả số một đại lục, thực lực của Lãnh Vân Không tuyệt đối không thua kém Tam trưởng lão Ma tộc.
"Các ngươi không có phần thắng nào, bản điện chủ đã hết kiên nhẫn, nên kết thúc thôi!" Lãnh Vân Không lạnh lùng nói, một cỗ sát khí trầm trọng tràn ra.
"Cùng lắm thì cá chết lưới rách!" Xích Uyên nghiến răng giận dữ, khuôn mặt tái nhợt trở nên dữ tợn.
"Cá chết lưới rách?" Lãnh Vân Không khinh thường nói: "Vừa rồi bản điện chủ mới dùng chín thành công lực, với thực lực của bản điện chủ, giết ngươi dễ như trở bàn tay, sao phải cá chết lưới rách?"
"Nếu thêm lão phu thì sao?"
Ngay khi Lãnh Vân Không vừa đứt lời, một giọng nói già nua tràn đầy nguy hiểm vang lên từ phía xa.
Nghe vậy, sắc mặt Lãnh Vân Không hơi đổi, đột ngột quay mặt nhìn lại.
"Thanh âm này là..." Xích Uyên giật mình nhìn về phía xa.
Ánh mắt kinh hãi của toàn trường đồng loạt quét về phía nơi phát ra âm thanh, ở đó, một cỗ khí thế bành trướng cực độ đang cuồng cuộn kéo đến.
"Viện trưởng Thánh Hồn học phủ!" Trương Vô Hồn hoảng hốt nói.