Kim quang chói lợi bao phủ lấy cả dãy sơn mạch, ngay cả kết giới Âm Dương Thế Phong năm màu cũng bị nhấn chìm trong đó.
Năng lượng khí tức từ phong ấn trận cổ xưa bộc phát ra, uy lực tựa như núi lửa phun trào, muốn nghiền nát tất cả.
Chỉ bằng vào luồng khí kình đáng sợ đó, Phong Vô Trần và những người khác đã bị thổi bay ra xa.
Cũng may đó chỉ là năng lượng khí tức, nếu sức mạnh thật sự bùng nổ, Phong Vô Trần và đồng đội có lẽ đã tan thành tro bụi.
Khi kim quang chói mắt dần tan đi, quyển trục cổ xưa lơ lửng giữa không trung, lúc này giống như một máy chiếu phim, phóng những hình vẽ phong ấn trên quyển trục lên không trung, tạo thành một pháp trận kim sắc khổng lồ.
Thật kỳ điệu và hùng vĩl
Phong Vô Trần và mọi người kinh ngạc, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào trận pháp kim sắc cổ xưa kia.
Trong pháp trận kim sắc khổng lồ và cổ xưa, những phù văn đặc biệt cùng ký hiệu huyền ảo hiện lên đầy sống động.
"Đây là phong ấn lực đáng sợ đến mức nào! So với phong ấn trận ở Bá Vực còn kinh khủng hơn nhiều!" Diệp Thiên Uy kinh hãi nói, thân thể không khỏi run rẩy.
"Thật sự quá đáng sợ, đây là phong ấn trận mạnh nhất mà ta từng thấy!" Trương Quân Lan ngơ ngác, sắc mặt hơi tái nhợt.
Phong Võ Trần và những người khác chậm rãi bay tới gần, càng tiếp cận phong ấn trận, năng lượng khí tức càng trở nên khủng bố.
"Đừng tới gần quá." Phong Vô Trần nhắc nhở, ngay cả bản thân hắn cũng có chút kiêng kỵ.
"Phong đại ca, huynh có phá được phong ấn này không?" Liễu Thanh Dương hỏi.
"Không phá được! Ta chưa từng thấy phong ấn trận này bao giờ. Nó bao hàm mọi thứ, mạnh hơn cái ở Bá Vực cả trăm lần!" Phong Vô Trần lắc đầu, trả lời không cần suy nghĩ, như thể trên phong ấn trận có viết ba chữ 'Không phá được'.
"Phong ấn trận này đáng sợ đến vậy sao?" Nghe Phong Vô Trần nói, vẻ kinh hãi trên mặt Trương Quân Lan càng tăng thêm vài phần.
"Trận pháp trong quyến trục rốt cuộc là thứ gì? Mà phải dùng phong ấn trận đáng sợ như vậy để phong ấn? Chẳng lẽ là Thái Cổ lực lượng bị phong ấn bên trong? Nếu không, tại sao chúng ta mãi không cảm ứng được?" Liễu Thanh Dương suy đoán.
"Điện chủ, Thái Cổ lực lượng rất có thể bị phong ấn bên trong!" Bạch Diệt đồng tình gật đầu.
"Phong ấn trận đáng sợ như vậy, dù thật sự có thứ gì bị phong ấn bên trong, chúng ta cũng không lấy ra được." Miêu Thanh Thanh bất lực cười khổ, Phong Vô Trần còn không có khả năng phá giải phong ấn, huống chi là họ.
Ngay lúc Phong Vô Trần và những người khác đang kinh ngạc và suy đoán, Âm Dương Thế Phong bị trọng thương, cẩn thận lấy ra một lá bùa chú rồi bóp nát.
Phù chú bị bóp nát, lập tức hóa thành quang điểm tiêu tan.
“Tổ tiên ngươi có biết cách phá phong ấn trận này không?” Đúng lúc này, Phong Vô Trần nhìn về phía Âm Dương Thế Phong hỏi.
"Không... Không biết, tổ tiên chưa từng lưu lại phương pháp phá giải phong ấn." Âm Dương Thế Phong giật mình, vội vàng lắc đầu, may mắn là không bị Phong Vô Trần phát hiện.
Âm Dương Thế Phong âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng an toàn truyền tin tức trở về.
Phong Vô Trần âm thầm thất vọng, ánh mắt lại nhìn về phía phong ấn trận đáng sợ. Ngay cả Tà Long Thần với tài nghệ trận pháp cao siêu cũng không thể nhìn ra cách phá giải.
"Các ngươi lui ra sau trước đi!" Phong Vô Trần ngưng trọng nói, đồng thời cẩn thận xòe bàn tay ra.
"Phong đại ca, ngàn vạn lần cẩn thận." Miêu Thanh Thanh lo lắng đặn đò, mọi người vội vàng lùi lại phía sau.
"Ông ông!"
Bàn tay Phong Vô Trần nhẹ nhàng đặt lên bề mặt phong ấn trận, chỉ vừa chạm vào, phong ấn trận dường như bị kinh động, lập tức giải phóng một luồng sức mạnh cường đại.
Sắc mặt Phong Vô Trần lập tức biến đổi, không dám khinh thường, vội vàng điều khiển Linh Hồn Khôi Lỗi ra để ngăn cản luồng sức mạnh kinh khủng này.
Một con không được, hai con, hai con không được ba con,... cho đến khi chặn được hoàn toàn luồng sức mạnh này.
Phong Vô Trần điều động tổng cộng mười tám vị Linh Hồn Khôi Lỗi cảnh giới Hóa Thần, lúc này mới chống đỡ được luồng phong ấn lực kinh khủng.
Mười tám vị Khôi Lỗi Hóa Thần cảnh, có thể tưởng tượng sức mạnh của phong ấn trận này đáng sợ đến mức nào.
"Mười... Mười tám vị Hóa Thần cảnh! Tiểu tử này lại có nhiều Linh Hồn Khôi Lỗi Hóa Thần cảnh như vậy!" Chứng kiến mười tám vị Linh Hồn Khôi Lỗi, Âm Dương Thế Phong ở đằng xa trợn mắt há hốc mồm, mắt đều trợn tròn, trong lòng hoảng sợ tột độ.
"Thật đáng sợ..." Trương Quân Lan và những người khác kinh hãi nuốt nước bọt.
"Phong đại ca, ngàn vạn lần cẩn thận!" Liễu Thanh Dương kinh hoảng gào lên, mọi người vô cùng khẩn trương nhìn Phong Vô Trần.
Phong Võ Trần khẽ thở ra, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại, Phong Vô Trần định thử tìm kiếm mắt trận của phong ấn, đây là phương pháp duy nhất để phá trận.
Phong ấn trận cổ xưa này quá kinh khủng, với sức mạnh của Phong Vô Trần và đồng đội, căn bản không thể cưỡng ép phá trận.
Chỉ có tìm kiếm phương pháp phá trận.
Ý niệm tiến vào phong ấn trận, Phong Vô Trần phát hiện mình như lạc vào một không gian hư vô, hoàn toàn trống rỗng.
"Sao có thể như vậy!" Phong Vô Trần kinh hãi, trong phong ấn trận, Phong Vô Trần rõ ràng không phát hiện ra gì cả.
Phong ấn trận cường đại, bao quát vạn vật, bao hàm rất nhiều trận pháp đáng sợ, nhưng trước mắt, đừng nói là tìm được mắt trận, ngay cả những trận pháp khác và cấu trúc trận pháp cũng không nhìn thấy.
Một phong ấn trận quỷ dị và cường đại như vậy, Phong Vô Trần lần đầu tiên gặp phải.
"Đây rốt cuộc là loại phong ấn trận gì? Quả thực là lần đầu nghe thấy, trong trí nhớ của Tà Long Thần cũng không có thông tin về loại trận pháp này." Phong Vô Trần hoảng sợ vô cùng, không có gì cả, vậy thì phá trận thế nào?
Trong khoảnh khắc, xung quanh trở nên vô cùng yên tĩnh, Trương Quân Lan và những người khác không ai dám phát ra nửa điểm thanh âm.
Trong phong ấn trận trống rỗng, vào lúc Phong Vô Trần kinh hãi, bỗng nhiên rung chuyển một luồng năng lượng chấn động, mơ hồ có thể thấy một vài năng lượng trong suốt.
"Đây là..." Cảm nhận được luồng sức mạnh kinh khủng này, sắc mặt Phong Vô Trần lại biến đổi.
"Oanh!"
"Phốc!"
Năng lượng khủng bố ập đến, Phong Vô Trần chỉ kịp phun ra một ngụm máu tươi, thân hình bắn ngược ra ngoài.
"Phong đại ca!"
Chứng kiến Phong Vô Trần đột nhiên thổ huyết bay ra ngoài, Liễu Thanh Dương và Trương Quân Lan sợ tới mức hồn phi phách tán, nhao nhao kinh hoàng gọi to, Liễu Thanh Dương nhanh chóng lao ra.
"Hừ! Đáng đời!" Âm Dương Thế Phong trong lòng âm thầm cười lạnh.
"Hưu hưu hưu!"
Bị thương, Phong Vô Trần vội vàng điều khiển Linh Hồn Khôi Lỗi đến tương trợ, đỡ lấy hắn.
"Phong đại ca, huynh thế nào rồi?" Liễu Thanh Dương lao tới, lo lắng hỏi.
Phong Vô Trần bị thương rất nặng, sắc mặt tái nhợt, chỉ một đòn đã khiến Phong Vô Trần trọng thương.
Nếu không phải thân thể Phong Vô Trần cường đại, chỉ sợ trong nháy mắt đã tan thành mây khói rồi.
"Vô Ảnh Huyền Quang Trận!" Phong Vô Trần kinh hãi nhìn về phía phong ấn trận, kinh hãi nói: "Bên trong đúng là Vô Ảnh Huyền Quang Trận trong truyền thuyết!"
"Vô Ảnh Huyền Quang Trận?" Liễu Thanh Dương và mọi người mặt đầy nghi hoặc, căn bản không biết đó là trận pháp gì.
"Phong ấn trận kinh khủng nhất thời Thái Cổ, chính là trận pháp trong truyền thuyết!” Phong Võ Trần nói, trong lòng hoảng sợ và rung động.
Trận pháp trong truyền thuyết, vậy thì kinh khủng đến mức nào?
Vô Ảnh Huyền Quang Trận có thể che giấu mọi cấu trúc trận pháp, dù là Trận Pháp Tông Sư cũng không nhìn ra, thậm chí ngay cả sức mạnh trận pháp cũng không cảm ứng được.