Kinh Thiên Nhất Kiếm chấn động thiên địa, bá đạo vô cùng.
Trên không Long Thần Điện, năng lượng khổng lồ vạn trượng rung chuyển, sôi trào.
Mọi người Long Thần Điện trợn mắt há hốc mồm, thân thể cứng đờ như hóa đá.
Uy lực đáng sợ của một kiếm này khiến chính Phong Vô Trần cũng phải giật mình.
"Xem ra là do dung hợp Thời Gian chi lực, Diệt Thế chi lực càng ngày càng lớn mạnh," Phong Vô Trần thầm giải thích.
Đương nhiên, mấu chốt nhất vẫn là Cửu Trọng Càn Khôn Tháp, giúp Phong Vô Trần tăng gấp ba sức chiến đấu, mới có được Kinh Thiên Nhất Kiếm kia.
Dốc toàn lực thi triển một kiếm này, có thể nói đã tiêu hao hết lực lượng của Phong Vô Trần, sắc mặt cũng cực kỳ tái nhợt.
Khi năng lượng hủy diệt tán đi, hư không khôi phục lại một tia sáng, thân ảnh Bách Lý Úc Phong mới xuất hiện trong mắt mọi người.
Bách Lý Úc Phong bị thương nghiêm trọng, sắc mặt tái nhợt, quần áo rách tả tơi, vô cùng chật vật.
"Bách Lý thiếu chủ, còn chịu được không?" Phong Vô Trần cười nhạt hỏi.
"Chống... Chịu được!" Bách Lý Úc Thong nghiến răng trả lời, cố hết sức, đã đến cực hạn.
Phong Vô Trần vẫy tay, mang Bách Lý Úc Phong trọng thương trở lại Long Thần Điện, đồng thời cho hắn dùng Liệu Thương Đan và đan dược khôi phục chân nguyên.
Một trận chiến này, cả hai người đều đã tiêu hao gần hết lực lượng.
Trận chiến đặc sắc tuyệt luân khiến mọi người Long Thần Điện vừa kinh sợ, vừa thỏa mãn. Một trận đấu đặc sắc như vậy, xem mãi không chán.
"Điện chủ thật lợi hại! Vừa rồi một kiếm kia thật đáng sợ!"
"Đúng vậy đúng vậy! Thật đáng sợi Đây chính là sức mạnh của Hóa Thần cảnh nhị trọng!"
"Với thực lực đáng sợ hiện tại của điện chủ, Lãnh Hồn chắc chắn không phải đối thủ!"
Phong Vô Trần cùng Bách Lý Úc Phong hạ xuống, mọi người Long Thần Điện vốn còn đang kinh hoàng, liền nhao nhao kích động hô lớn, mặt ai nấy đều đỏ bừng.
"Thế nào? Giờ thì biết Phong ca ca lợi hại rồi chứ?" Lăng Tiêu Tiêu mắt long lanh nhìn Bách Lý Úc Phong trọng thương, đắc ý cười nói.
"Thua tâm phục khẩu phục!" Bách Lý Úc Phong không chút do dự trả lời, bất đắc dĩ nói: "Thực lực của Phong huynh đệ quả thật đáng sợ đến cực điểm, vượt quá dự kiến của ta."
Dù thua, Bách Lý Úc Phong cũng không hề uể oải hay thất vọng.
Được thống khoái đại chiến một trận với Phong Vô Trần, ngược lại khiến Bách Lý Úc Phong cảm thấy vô cùng hưng phấn.
Phong Vô Trần cười nhạt nói: "Thực lực của ngươi cũng không yếu, tu vi Thiên Cực cảnh cửu trọng, có thể bộc phát ra sức mạnh Hóa Thần cảnh nhị trọng, không phải thiên tài thì không làm được."
Bách Lý Úc Phong bất đắc dĩ lắc đầu, hồi tưởng lại Kinh Thiên Nhất Kiếm vừa rồi của Phong Vô Trần, Bách Lý Úc Phong vẫn còn rung động không thôi, thậm chí trong lòng còn sinh ra kiêng kỵ.
Thực lực đáng sợ của Phong Vô Trần vượt quá sức tưởng tượng của Bách Lý Úc Phong.
"Phong Vô Trần, bảo tháp của ngươi là pháp bảo gì?" Bách Lý Úc Phong không nhịn được tò mò hỏi.
Phong Vô Trần cười nhạt nói: "Giống như Thần Lạc của ngươi, là pháp bảo tăng sức chiến đấu."
"Ta là hỏi địa vị của bảo tháp." Bách Lý Úc Phong nói.
"Thái Cổ Thần Khí!" Phong Vô Trần nhếch mép cười đắc ý.
Nghe vậy, sắc mặt Bách Lý Úc Phong lập tức đại biến, kinh hãi nói: "Thái Cổ Thần Khí! Lại là Thái Cổ Thần Khí! Khó trách đáng sợ như vậy!"
Nếu chỉ là Tiên Khí, Bách Lý Úc Phong không tin có thể giúp Phong Võ Trần tăng gấp ba lực lượng.
"Hiện tại vẫn chỉ là Tiên Khí thôi, chờ thu thập đủ tài liệu, sẽ khôi phục lại sức mạnh Thần Khí của nó," Phong Vô Trần tự tin nói, chỉ là tài liệu vô cùng khó tìm.
"Bách Lý thiếu chủ, ngươi cứ ở lại Long Thần Điện chữa thương cho tốt, ta còn có việc khác phải làm," Phong Vô Trần nói tiếp, vỗ vai Bách Lý Úc Phong.
"Thương thế thế này mà còn đi làm việc?" Bách Lý Úc Phong kinh ngạc hỏi, kỳ quái nhìn Phong Vô Trần.
Vừa rồi ác đấu, Phong Vô Trần cũng bị thương không nhẹ, không hảo hảo chữa thương, còn đi làm gì?
Phong Võ Trần nhún vai: "Chút thương này không đáng kể.”
"Điện chủ, có chuyện gì mà vội vã vậy?" Thiên Nhàn Tử nghi hoặc hỏi.
Phong Vô Trần thản nhiên nói: "Đi Bá Vực."
"Bá Vực?" Mọi người lập tức kinh ngạc, ánh mắt nghi hoặc đều đổ dồn về Phong Vô Trần.
"Ừ, đi Thần Vương Thần Điện hạ chiến thư!" Phong Vô Trần cười nhạt nói.
"Cái gì? Hạ chiến thư?" Vừa nghe lời này của Phong Vô Trần, vẻ mặt mọi người Long
Long Thần Điện có thể đối phó Thần Vương Thần Điện sao?
Long Thần Liên Minh nguyên khí đại thương, các thế lực lớn đều bị trọng thương, lúc này khai chiến chẳng phải tự tìm đường chết?
Dù muốn hạ chiến thư, cũng phải chờ nguyên khí khôi phục chứ? Sao phải nóng vội nhất thời?
Thiên Nhàn Tử lo lắng nói: "Điện chủ, hạ chiến thư không phải lúc này đâu ạ? Vân Du Tử và Xích Uyên Các chủ bọn họ vẫn còn đang chữa thương."
"Phong huynh đệ, đừng quên cường giả Ma tộc vẫn đang âm thầm giám thị ngươi, chuyến đi này của ngươi rất nguy hiểm," Bách Lý Úc Phong nói thêm.
"Bọn chúng chưa chắc đã bắt được ta," Phong Vô Trần không hề lo lắng.
"Phong ca ca, Thần Vương Thần Điện cấu kết với Ma tộc, huynh đến Thần Vương Thần Điện chẳng khác nào dê vào miệng cọp," Lăng Tiêu Tiêu cũng vội vàng nói.
"Ta tự có chừng mực, Thiên Nhàn Tử, trông coi Long Thần Điện," Phong Vô Trần cười nhạt nói, sau đó mang Lăng Tiêu Tiêu biến mất.
"Đại trưởng lão, điện chủ có phải quá vọng động rồi không? Chúng ta bây giờ đâu đấu lại Thần Vương Thần Điện," Phong Vô Trần vừa đi, các cường giả khác nhao nhao lo lắng hỏi.
“Mọi người trở về tu luyện đi," Thiên Nhàn Tử khoát tay áo, cau mày sâu sắc, không biết đang suy nghĩ gì.
Việc Phong Vô Trần đã quyết định, họ không thể ngăn cản được.
...
"Hưu!"
Địa giới Bá Vực, Phong Vô Trần và Lăng Tiêu Tiêu xuất hiện.
Sau khi tu vi tăng nhiều, phạm vị thuấn đi đã xa hơn, ý niệm khẽ động, Phong Vô Trần lập tức đến được địa giới Bá Vực.
"Phong ca ca, gấp gáp đối phó Thần Vương Thần Điện vậy sao?" Vừa xuất hiện, Lăng Tiêu Tiêu liền hỏi.
"Đây là ý của Long Tiễn hộ pháp, trước khi đi, hắn đã truyền âm cho ta," Phong Vô Trần cười nhạt nói, nắm tay Lăng Tiêu Tiêu bay nhanh về phía Thần Vương Thần Điện.
"Ý của Long Tiễn thúc thúc?" Lăng Tiêu Tiêu vẻ mặt kinh ngạc.
"Đừng hỏi, sau này muội sẽ hiểu," Phong Vô Trần cười nhạt nói.
Chưa đầy mười phút, Phong Vô Trần và Lăng Tiêu Tiêu đã đến Thần Vương Thần Điện.
Hai người vừa xuất hiện, cường giả Thần Vương Thần Điện lập tức phát giác.
"Phong Vô Trần?" Thấy Phong Vô Trần, các đệ tử Thần Vương Thần Điện nhao nhao lộ vẻ kinh hoảng.
"Điện chủ! Trưởng lão! Phong... Phong Vô Trần đến rồi!" Một đệ tử hoảng hốt xông vào đại điện bẩm báo.
"Phong Vô Trần!" Lãnh Vân Không sắc mặt cực kỳ âm trầm, không đợi đệ tử kia xông tới, Lãnh Vân Không và tam đại trưởng lão đã biến mất.
Phong Võ Trần và Lăng Tiêu Tiêu vừa đến Thần Vương Thần Điện, Lãnh Vân Không đã nhận ra.
Chỉ có Phong Vô Trần và Lăng Tiêu Tiêu, Lãnh Vân Không bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm, còn lo Phong Vô Trần mang theo Thái Cổ hung thú đến báo thù.
Ánh mắt hung ác lạnh lùng chằm chằm vào Phong Vô Trần, Lãnh Vân Không lạnh lùng nói: "Phong Vô Trần, ngươi đến chịu chết sao?"
"Ngươi chưa chắc đã giết được ta, Lãnh Hồn không dám ra mặt sao?" Phong Vô Trần cười lạnh hỏi, bộ dáng ngông cuồng đến cực điểm.
Vừa nói, Phong Vô Trần vừa vung ra một phong chiến thư, lạnh lùng nói: "Đây là chiến thư, hai tháng sau, ta sẽ san bằng Thần Vương Thần Điện của các ngươi!"