“Muốn chỉ phối ta, ngươi còn chưa đủ tư cách!”
Thanh niên kia khinh thường liếc nhìn Phong Vô Trần, dù hắn có Diệt Thế chi lực, cũng chẳng đáng lo ngại.
"Muốn cướp Thời Gian chi lực, càng là chuyện mò kim đáy bể!"
Khí Hồn càng thêm ngạo nghễ.
"Này! Ngươi làm sao vậy? Phong đại ca tốt bụng giúp ngươi thức tỉnh, nhờ ngươi phá cái phong ấn trận có gì to tát? Thần Khí Khí Hồn thì giỏi lắm sao? Không cảm ơn thì thôi, còn ngồi đó châm chọc!" Liễu Thanh Dương bất bình nói.
"Ta có nhờ hắn thức tỉnh cho ta đâu, chính hắn tự nguyện mà thôi." Khí Hồn hùng hồn đáp trả.
Phong Vô Trần cười lạnh, giọng điệu không nóng không lạnh: "Không có lực lượng của ta, ngươi sẽ nhanh chóng hao hết Diệt Thế chi lực, rồi lại chìm vào giấc ngủ, không có Thời Gian chi lực, ngươi chỉ có thể vĩnh viễn ngủ say."
"Ngủ say còn hơn rơi vào tay kẻ vô dụng như ngươi!" Khí Hồn lạnh lùng đáp, ngạo nghễ đến cực điểm.
"Ngươi không muốn, vậy ta đành phải dùng biện pháp mạnh." Phong Vô Trần cười nhạt, giọng điệu trêu tức.
"Ha ha!" Nghe vậy, Khí Hồn bật cười ha hả, cuồng ngạo nói: "Xú tiểu tử, chỉ bằng ngươi mà đòi dùng biện pháp mạnh? Ngươi tưởng tu vi Thiên Cực cảnh ngũ trọng của ngươi làm được gì ta sao?"
Phong Võ Trần cười lạnh: "Ngươi đừng quên, ngươi chỉ là linh hồn thể, dù có tu vi Hóa Thần cảnh thì sao?"
"Linh hồn thể cũng đủ đối phó với các ngươi!" Khí Hồn khinh miệt nói, trong mắt hắn, tu giả Thiên Cực cảnh chỉ là rác rưởi.
Khí Hồn lạnh lùng nhìn chằm chằm Phong Vô Trần, nói: "Ta nói trước cho rõ, nể tình ngươi đã giúp ta thức tỉnh, ta không so đo với các ngươi, nhưng nếu ngươi cố chấp, ta sẽ không chút do dự giết ngươi!"
"Ồ? Vậy sao?" Phong Vô Trần không hề sợ hãi, ý niệm vừa động, Cửu Trọng Càn Khôn Tháp hiện ra, sau đó hơn mười đạo Linh Hồn Khôi Lỗi lập tức xuất hiện.
Thấy hơn mười cường giả Hóa Thần cảnh xuất hiện, Liễu Thanh Dương và những người khác yên tâm hơn hẳn.
Mười đánh một linh hồn thể, chắc thẳng chứ?
"Cửu Trọng Càn Khôn Tháp?" Thấy bảo tháp kim quang trong tay Phong Vô Trần, Khí Hồn kinh hãi, trong mắt thoáng hiện vẻ hoảng sợ.
"Ồ? Ngươi nhận ra bảo bối này sao? Có vẻ ngươi rất sợ nó." Phong Vô Trần cười lạnh, nhận thấy Khí Hồn hết sức kiêng kỵ Cửu Trọng Càn Khôn Tháp.
Việc Khí Hồn nhận ra Cửu Trọng Càn Khôn Tháp chứng tỏ nó chính là Thái Cổ Thần Khí!
"Phong Vô Trần, bảo tháp này phi phàm." Thiếu Tư Mệnh khẽ nhíu mày, mắt nhìn chằm chằm bảo tháp trong tay Phong Vô Trần, như muốn đoạt lấy.
“Đáng tiếc Cửu Trọng Càn Khôn Tháp đã tổn hại, giờ chỉ là Tiên Khí, không làm gì được ta." Khí Hồn cười lạnh, nhận ra Cửu Trọng Càn Khôn Tháp chỉ là Tiên Khí, hẳn thở phào nhẹ nhõm.
Khí Hồn từ đầu đến cuối không thèm liếc nhìn Linh Hồn Khôi Lỗi của Phong Vô Trần, rõ ràng không coi mười Hóa Thần cảnh vào mắt.
"Ta đâu có nói dùng bảo bối này để đối phó ngươi." Phong Vô Trần trêu tức.
"Chẳng lẽ là đám phế vật đó? Chỉ với bọn chúng?" Khí Hồn càng thêm khinh thường, càng thêm cuồng ngạo, thậm chí muốn cười lớn.
"Bọn họ chỉ để phòng ngừa Thái Cổ Niên Luân Xỉ đào thoát mà thôi." Phong Vô Trần vung tay, hơn mười Hóa Thần cảnh lập tức di chuyển ra xa, phong tỏa mọi đường lui.
“Hà? Phòng ngừa ta đào thoát?" Khí Hồn ngẩn người, rồi ngửa mặt lên trời cười lớn: "Ha hai Ha hai”
"Điện chủ định làm gì vậy?" Diệp Thiên Uy và những người khác nhìn nhau, không hiểu Phong Vô Trần đang tính toán gì.
"Triệu hồi hung thú Thái Cổ sao?" Thiếu Tư Mệnh khẽ nhíu mày, nhớ đến Hắc Ám Ma Báo, cô lại thấy hoảng sợ, nỗi sợ hãi từ linh hồn, không thể nào khống chế.
Khí Hồn tu vi cao thâm, tuy chỉ là linh hồn thể, nhưng vẫn là cường giả Hóa Thần cảnh, hiện tại chỉ có Hắc Ám Ma Báo mới đối phó được hắn.
"Cười đủ chưa?" Phong Vô Trần chậm rãi giơ tay lên, ý niệm vừa động, bàn tay nắm lại, Khí Hồn bị Phong Vô Trần hút về phía hắn.
Đang cười lớn, sắc mặt Khí Hồn đại biến, kinh hãi: "Chuyện gì thế này? Không thể nào! Xú tiểu tử, ngươi làm từ lúc nào..."
"Sao? Ngươi ngạc nhiên lắm à?" Phong Vô Trần cười lạnh hỏi, bàn tay hắn dường như có thể giam cầm Khí Hồn, Hóa Thần cảnh tu vi của Khí Hồn không thể chống cự.
"Cái này... chuyện gì vậy?" Thấy Khí Hồn bị Phong Vô Trần giam cầm mà không thể phản kháng, Trương Quân Lan và những người khác đều kinh ngạc, không ai hiểu chuyện gì xảy ra.
Đây là thần thông gì? Chưa từng thấy Phong Vô Trần thi triển thần thông khủng bố như vậy.
"Mình không nhìn lầm chứ? Phong đại ca làm sao có thể giam cầm Khí Hồn? Đó là Hóa Thần cảnh đấy!" Liễu Thanh Dương suýt chút nữa ngất xỉu vì kinh sợ.
“Lực lượng của hung thú Thái Cổ sao? Không đúng, Phong Võ Trần đâu có thúc giục lực lượng, rốt cuộc chuyện gì xảy ra?” Thiếu Tư Mệnh mở to mắt, không thể giải thích tình huống này.
"Chẳng lẽ là Linh Hồn Lực của chủ nhân? Chủ nhân là Luyện Đan Sư Thất phẩm, cảnh giới Đan Đế, nên mới áp chế được Khí Hồn." Lam Nguyệt phỏng đoán.
"Không phải linh hồn lực, sư phụ căn bản không thúc giục Linh Hồn Lực, không biết sư phụ làm thế nào." Trương Quân Lan ngơ ngác lắc đầu.
Nhìn Khí Hồn bị Phong Vô Trần túm cổ, không thể phản kháng, Liễu Thanh Dương và những người khác, cùng với Thiếu Tư Mệnh, đều trợn mắt há hốc mồm.
"Ngươi vừa nói gì ấy nhỉ, nói ta không có tư cách chi phối ngươi? Nói ta muốn cướp Thời Gian chi lực là si tâm vọng tưởng?" Phong Vô Trần cười tà hỏi.
Khí Hồn ra sức chống cự, nhưng vô ích, bị Phong Vô Trần áp chế chặt chẽ.
Phong Vô Trần dường như có bảo vật khắc chế Khí Hồn.
"Quỳ xuống!" Giọng Phong Vô Trần đột nhiên trở nên lạnh lùng, một tiếng quát chói tai, khi buông tay, Khí Hồn vẫn quỳ xuống.
Khuôn mặt Khí Hồn đầy phẫn nộ và thống khổ, nhưng không thể cãi lời Phong Vô Trần.
"Xú tiểu tử! Ngươi động tay động chân từ lúc nào?" Khí Hồn giận dữ gào thét, ánh mắt hung ác nhìn Phong Vô Trần.
Nhưng khi Khí Hồn vô tình thấy vết thương nhỏ trên đầu ngón tay Phong Vô Trần, hắn lập tức hiểu ra.
"Lúc Thái Cổ Niên Luân Xỉ hấp thu Diệt Thế chi lực, ngươi làm từ lúc đó... Không thể nào, sao ta không phát hiện?" Khí Hồn gào thét đầy thất bại.
"Vì ta là Luyện Khí Sư!" Phong Vô Trần cười lạnh.
"Vô liêm sỉ!" Khí Hồn chửi ầm lên, thân ảnh hư ảo lập tức hóa thành một đạo kim quang tiến vào Thái Cổ Niên Luân Xỉ.
"Vút!"
Thái Cổ Niên Luân Xi như điện xẹt bắn đi, ý đồ đào tẩu.
"Ầm ầm ầm!"
Thái Cổ Niên Luân Xỉ lao ra, nhưng bị hơn mười Linh Hồn Khôi Lỗi ngưng tụ năng lượng ngăn cản, mọi va chạm đều bị chặn lại.
"Giờ muốn đi, đã muộn rồi, lực lượng của ngươi bị ta áp chế, ngươi trốn không thoát đâu." Phong Vô Trần lạnh lùng nói, tay vươn ra lần nữa, Phong Vô Trần cách không một trảo, rồi kéo mạnh về sau, lôi Khí Hồn ra khỏi Thần Khí.