“Cái... Cái này sao có thể..."
Chứng kiến Khí Hồn Hóa Thần cảnh bị Phong Vô Trần đùa bỡn trong lòng bàn tay, Liễu Thanh Dương và những người khác hoàn toàn ngây người, mắt chữ A mồm chữ O, hóa đá tại chỗ.
"Đáng ghét! Thằng nhãi ranh xảo quyệt!" Khí Hồn nghiến răng nghiến lợi, mặt mũi dữ tợn, giận đến toàn thân run rẩy.
Khí Hồn bị Phong Vô Trần vây khốn chặt chẽ, không thể nhúc nhích, càng không thể giãy giụa.
Phong Vô Trần bảo làm gì, nó chỉ có thể làm theo.
"Ở trước mặt chủ nhân mà còn đám càn rỡ, xem ra ngươi chán sống rồi!" Phong Võ Trần nhếch mép cười lạnh, trong đôi mắt đen láy lóe lên một tia hung ác.
"Chủ nhân? Phong đại ca trở thành chủ nhân của Khí Hồn từ khi nào?" Liễu Thanh Dương và những người khác lại một lần nữa hoang mang.
"Bùm!"
Một đám Hỏa Diễm màu đen đột ngột xuất hiện trên lòng bàn tay Phong Vô Trần. Dưới sự điều khiển của hắn, ngọn lửa dần lan ra, mang theo hàn khí khủng khiếp, khiến không gian trong vòng mười trượng đóng băng với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
"Đây là... Ô Hỏa?" Chứng kiến ngọn lửa đen lan tới, sắc mặt Khí Hồn đại biến, kinh hãi nói: "Ngươi lại có cả Thái Cổ Ô Hỏa!"
Trong lòng Khí Hồn dậy sóng đữ dội. Thái Cổ Ô Hỏa là một thứ đáng sợ đến mức nào, ngay cả cường giả Hóa Thần cảnh cũng phải kiêng ky, vậy mà một hậu bối trẻ tuổi lại có thể khống chế nói
"Chỉ là một Khí Hồn mà dám càn quấy." Phong Vô Trần lạnh lùng nói, mắt híp lại, vẻ mặt hung ác đến cực điểm.
Chỉ một lát sau, trong ánh mắt kinh hoàng của Khí Hồn, Ô Hỏa chậm rãi lan khắp toàn thân, biến nó thành một người lửa đen.
"Ngươi... Ngươi muốn làm gì?" Khí Hồn hoảng sợ hỏi.
"Đối với Khí Hồn dám càn rỡ với chủ nhân, giữ lại làm gì? Nếu ta là Luyện Khí Sư, ta có thể nghiền ngươi thành tro bất cứ lúc nào, rồi ngưng tụ một Khí Hồn mới, dễ như trở bàn tay!" Phong Vô Trần lạnh giọng nói, điều khiển Ô Hỏa hung hăng thôn phệ Khí Hồn.
"AI"
Ô Hỏa khủng khiếp thôn phệ, Khí Hồn thống khổ kêu thảm thiết.
Một mặt bị Phong Vô Trần khống chế, một mặt bị Ô Hỏa thôn phệ, Khí Hồn vừa giận vừa sợ.
Nói thẳng ra là đứng im chịu đòn, không có sức phản kháng thì thôi đi, đến vuốt chỗ bị đánh cũng không được. Sự thống khổ và sỉ nhục này, Khí Hồn cao ngạo sao có thể chịu đựng?
Liễu Thanh Dương và những người khác ngây như phỗng. Trước mặt Phong Vô Trần, Khí Hồn chẳng khác nào một đứa trẻ mẫu giáo.
"Tiêu điệt cái tên Khí Hồn cuồng vọng này, ta có thể tùy thời khống chế Thái Cổ Niên. Luân Xi, phá bỏ phong ấn, cần gì phải cầu xin ngươi? Hừi Được voi đòi tiên!" Phong Vô Trần hung ác nói, không hề lưu tình, hoàn toàn là muốn đồn vào chỗ chết.
Sự cuồng vọng và ngạo mạn của Khí Hồn đã chọc giận Phong Vô Trần.
"Phong đại ca, cái... Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao huynh có thể khống chế Khí Hồn của Thần Khí?" Liễu Thanh Dương cuối cùng không nhịn được hỏi.
"Vì Thái Cổ Niên Luân Xỉ đã trở thành pháp bảo của ta, ta bây giờ là chủ nhân của nó, đương nhiên có thể khống chế nó." Phong Vô Trần cười giải thích.
"Cái gì? Trở thành pháp bảo của Phong đại ca rồi?" Liễu Thanh Dương và những người khác mặt đầy chấn động.
"Ăn nói bừa bãi! Tưởng thu phục Thần Khí đễ đàng vậy sao? Hơn nữa pháp bảo đều có Linh Hồn Ấn Ký của chủ nhân, cho đù ngươi là Luyện Khí Sư, cũng không thể cưỡng ép thu phục Thần Khí mà không nhỏ máu nhận chủ, không xóa bỏ Linh Hồn Ấn Ký." Thiếu Tư Mệnh đột nhiên lên tiếng.
Lời của Thiếu Tư Mệnh rất có lý, thu phục pháp bảo cần phải nhỏ máu nhận chủ.
Nhưng từ đầu đến cuối, Liễu Thanh Dương và những người khác đều không thấy Phong Vô Trần nhỏ máu nhận chủ, càng không thấy hắn thúc dục Linh Hồn Lực để xóa bỏ Linh Hồn Ấn Ký của Thái Cổ Niên Luân Xỉ.
Nghe vậy, Phong Vô Trần liếc nhìn Thiếu Tư Mệnh, cười nói: "Cô nói không sai, đúng là phải nhỏ máu nhận chủ. Khi nó hấp thụ lực lượng của ta, Khí Hồn đang ở trạng thái thức tỉnh, lúc đó ta đã để nó hấp thụ máu của ta rồi. Ở trạng thái thức tỉnh, làm sao nó phát hiện ra được?"
"Cái gì? Ngươi đã..." Sắc mặt Thiếu Tư Mệnh đại biến.
Dừng một chút, Phong Vô Trần nói tiếp: "Thái Cổ Niên Luân Xi là Thái Cổ Thần Khí, trải qua Thái Cổ, Vạn Cổ, Thượng Cổ, đến tận bây giờ, dù Linh Hồn Ấn Ký có mạnh mẽ đến đâu cũng đã yếu ớt không đáng kể, làm sao có thể ngăn cản ta?”
"Thì ra Phong đại ca đã sớm có kế hoạch!" Liễu Thanh Dương và những người khác cuối cùng cũng hiểu ra.
Phong Vô Trần cười nhạt: "Khí Hồn của Thần Khí luôn ngạo mạn, vì Thần Khí vốn dĩ là chí cao vô thượng, trừ chủ nhân ra, tuyệt đối không thần phục ai khác. Thái Cổ Niên Luân Xỉ cũng vậy, không chuẩn bị kỹ càng, làm sao thu phục nó?"
"Không biết điều! Đáng đời!" Liễu Thanh Dương hả hê nói.
"Nếu nó không muốn thần phục, vậy thì giết nó đi. Điện chủ lại ngưng tụ một Khí Hồn thần phục mình." Diệp Thiên Uy nói.
“Nói phải." Phong Võ Trần gật đầu.
Khi Ô Hỏa điên cuồng thôn phệ, tiếng kêu thảm thiết của Khí Hồn ngày càng nhỏ, hơi thở cũng ngày càng yếu.
"Dừng tay! Mau dừng tay!" Khí Hồn cuối cùng không chịu nổi nữa, sốt ruột kêu la.
Phong Vô Trần vô tình nói: "Khí Hồn không thần phục ta, giữ lại làm gì?"
"Chủ nhân, ta nguyện ý thần phục! Ta nguyện ý thần phục! Xin chủ nhân thu hồi Ô Hỏa!" Khí Hồn hoảng sợ cầu xin tha thứ, cam tâm thần phục.
Ô Hỏa thôn phệ năng lượng là mạnh nhất thế gian, Khí Hồn căn bản không có sức chống cự. Nếu không thần phục, có lẽ nó sẽ tan thành mây khói thật.
"Hừ! Đáng tiếc đã quá muộn. Loại Khí Hồn vô dụng và ngạo mạn như ngươi, ta không cần. Ta sẽ ngưng tụ một Khí Hồn mới thay thế ngươi!" Phong Vô Trần vô tình cự tuyệt.
Nghe lời này của Phong Vô Trần, Thiếu Tư Mệnh lại một lần nữa ngây người.
Thần phục rồi mà còn không muốn? Ngưng tụ Khí Hồn Thần Khí thật sự đơn giản như lời Phong Vô Trần nói sao?
"Chủ nhân tha mạng! Chủ nhân tha mạng a! Ta biết sai rồi! Xin chủ nhân cho ta một cơ hội!" Khí Hồn liên tục cầu xin tha thứ, nó không chịu nổi Ô Hỏa thôn phệ nữa.
Nhưng Phong Võ Trần vẫn không hề động lòng, Ô Hỏa vẫn điên cuồng thôn phệ.
"Chủ nhân! Chủ nhân mau dừng tay! Ta biết vị trí của Thời Gian Chi Lực! Ta có thể dẫn chủ nhân đi tìm Thời Gian Chi Lực!" Khí Hồn càng thêm hoảng sợ.
"Không có ngươi, ta vẫn có thể tìm ra Thời Gian Chi Lực. Đợi ta ngưng tụ ra Khí Hồn mới, Thời Gian Chi Lực sớm muộn gì cũng sẽ rơi vào tay ta, ngươi đừng hòng." Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
"Chủ nhân, Thời Gian Chi Lực không nằm trong phong ấn! Trận phong ấn này là do chủ nhân cũ của ta tạo ra, là lăng mộ của chủ nhân cũ!" Khí Hồn sốt ruột kêu lên.
"Hả? Thời Gian Chi Lực không nằm trong phong ấn?" Sắc mặt Phong Vô Trần lập tức biến đổi.
"Lăng mộ của chủ nhân cũ?” Liễu Thanh Dương không thể tin nổi nói: "Lại có người dùng một phong ấn khủng khiếp như vậy để phong ấn thi thể của mình?"
Phong Vô Trần lập tức thu hồi Ô Hỏa, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào Khí Hồn đang suy yếu, hỏi: "Thời Gian Chi Lực ở đâu?"
Ô Hỏa biến mất, Khí Hồn hoàn toàn yên tâm, thở phào nhẹ nhõm.
"Xin chủ nhân cho ta một cơ hội lập công chuộc tội, ta nhất định sẽ dẫn chủ nhân tìm được Thời Gian Chi Lực!" Khí Hồn suy yếu vội vàng quỳ xuống khẩn cầu.