Thiên Ma tộc cũng muốn bị diệt?
Phong Vô Trần chẳng phải đang tuyên chiến với Thiên Ma tộc và Võ Hồn Thánh Điện sao?
Thánh Ảnh và những người khác đều kinh hãi, mồ hôi lạnh toát ra.
Phong Vô Trần làm việc thật sự không màng hậu quả.
Thấy vẻ lo lắng của Thánh Ảnh, Phong Vô Trần mỉm cười nói: "Ta biết các ngươi lo lắng điều gì, cứ làm theo lời ta là được, không có việc gì đâu, tin ta."
"Vâng! Chí Tôn đại nhân!" Thánh Ảnh và những người khác cung kính đáp.
"Được rồi, ta đến lần này là để tặng đồ cho các ngươi, còn có một vài Không Gian Giới để các ngươi tu luyện. Không có việc gì khác, ta phải về tu luyện đây." Phong Vô Trần cười nhạt, hoàn toàn không có chút lo lắng nào.
Lẽ nào Phong Vô Trần không biết sự khủng bố của Thiên Ma tộc và Võ Hồn Thánh Điện?
Nếu không phải có thực lực khủng bố, Long Thí Hồn đã sớm hạ lệnh tiêu diệt Thiên Ma tộc rồi.
"Cung tiễn Chí Tôn đại nhân!" Thánh Ảnh và những người khác lần nữa cung kính nói.
Phong Võ Trần bước ra khỏi đại điện, thi triển Thuấn Gian Di Động, thân ảnh lập tức biến. mất.
"Chí Tôn đại nhân làm vậy, không thể nghi ngờ là muốn khơi mào đại chiến, một khi khai chiến, chắc chắn lưỡng bại câu thương." Tiêu Dao Diệt ngưng trọng nói.
"Chí Tôn đại nhân làm vậy, không lo Long Thần Thánh Điện suy yếu sao?" Huyền Mẫu nghi hoặc.
Thánh Ảnh gật đầu, nói: "Việc này cần báo cáo với Thủy Tổ."
Thánh Ảnh lập tức truyền âm báo cáo việc này cho Long Thí Hồn, nhưng khiến Thánh Ảnh kinh ngạc là, Long Thí Hồn lại bảo cứ làm theo lời Phong Vô Trần.
Trong đại điện, tất cả mọi người ngơ ngác.
Phong Vô Trần không màng hậu quả.
Long Thí Hồn chẳng lẽ cũng không màng hậu quả?
...
Tây Vực, Thiên Ma vực.
Tổng bộ Thiên Ma tộc, cung điện nguy nga tráng lệ, vô cùng rộng lớn, xung quanh là những ngọn Thánh Sơn bao bọc.
Từ hàng trăm ngọn thánh sơn đến dãy núi kéo dài mười vạn dặm, đều là tổng bộ của Thiên Ma tộc, gọi là Thiên Ma vực.
"Tuổi còn trẻ, chỉ bằng vào sức mạnh thân thể, có thể khiến Nhị trưởng lão không có sức phản kháng, thật khó tin."
Trên vị trí chủ tọa của Đại Điện, một lão giả râu tóc bạc trắng thản nhiên nói.
Lão giả râu tóc bạc trắng, trông có vẻ già yếu, nhưng những người biết ông ta đều vô cùng kiêng kỵ.
Trong lời nói bình thản, ấn chứa uy nghiêm bá khí vô thượng.
Người này chính là lão Tộc trưởng Thiên Ma tộc, Chúc Thiên Ma.
Vô Cực trưởng lão vuốt chòm râu trắng muốt, lạnh nhạt nói: "Thật sự không thể nào, phóng nhãn Thánh giới, chưa từng xuất hiện thiên tài tuổi trẻ nào có thể tiến vào Thánh Tôn, Phong Vô Trần không thể có được loại sức mạnh này."
"Lão Tộc trưởng, Vô Cực trưởng lão, chúng ta cũng không tin là thật, nhưng tiểu tử kia quả thật rất đáng sợ, nếu không Nhị trưởng lão đã không..." Chúc Thiên Nhai, sau khi hồi phục vết thương, cung kính nói, hồi tưởng lại hình ảnh lúc đó, giờ phút này vẫn còn kinh hãi.
Mặt Chúc Trần Tâm vẫn còn sưng đỏ, nghiến răng nghiến lợi nói: "Mặt của bản trưởng lão, đúng là bị Phong Vô Trần đánh, nhưng bản trưởng lão không tin hắn có loại sức mạnh này, người này mới từ Thần giới phi thăng lên chưa đến nửa năm, tuyệt đối không thể có tu vi Thánh Tôn. Chúc Ấn Khôi hẳn là hiểu rõ hơn về việc này, hơn nữa cũng đã nói, kẻ này chỉ là Thánh Vương cảnh."
"Ừm, Nhị trưởng lão nói rất đúng, Phong Võ Trần có được sức mạnh đó, tuyệt đối không phải sức mạnh của hắn." Tộc trưởng đương nhiệm Chúc Hoang đồng ý gật đầu.
Đại trưởng lão Chúc Ách Hồn ngưng trọng nói: "Dù không phải sức mạnh của Phong Vô Trần, nhưng sức mạnh này không thể khinh thường, không ai biết sức mạnh này cường đại đến mức nào, trước đó, phải điều tra rõ nguồn gốc sức mạnh này của Phong Vô Trần, nếu không không thể xảy ra xung đột."
"Nam Cung Huyền Đại trưởng lão." Chúc Thiên Ma lập tức truyền âm cho Nam Cung Huyền.
Trong một tòa cung điện của Đan Hồn Tháp, Nam Cung Huyền đang tu luyện, nghe được truyền âm thì mặt biến sắc, kinh hãi nói: "Chúc Thiên Ma! Hắn xuất quan rồi sao?"
"Lão Tộc trưởng, không biết tìm lão phu có việc gì?" Nam Cung Huyền lập tức truyền âm đáp lại.
"Bổn tọa có vài việc muốn hỏi Hạ Vũ Kình, có thể đưa hắn đến Thiên Ma vực không?” Chúc Thiên Ma truyền âm hỏi, lời lẽ thập phần khách khí.
"Lão phu sẽ đưa hắn đến ngay." Nam Cung Huyền không chút do dự đáp ứng, sau đó báo cho Hạ Vũ Kình sự việc.
Không đợi Nam Cung Huyền ra tay, Hạ Vũ Kình đã bị một đạo hắc khí bao trùm, trong nháy mắt biến mất.
"Chúc Thiên Ma bế quan nhiều năm, tu vi ngày càng đáng sợ, e rằng đủ sức chống lại Cổ Huyền Tôn!"
"Chúc Thiên Ma đã xuất quan, Chúc Thiên Đế chắc cũng xuất quan, thực lực của lão già này, e rằng cũng không yếu hơn Chúc Thiên Ma bao nhiêu."
Mặt Nam Cung Huyền ngưng trọng đến cực điểm, trong mắt còn mang theo vài phần lo lắng.
Lần trước thả Thiên Ma tộc đi, khiến hàng chục vạn tộc nhân Thiên Ma tộc bị Long Thí Thiên điên cuồng tàn sát, việc này Thiên Ma tộc sẽ không quên.
...
Thiên Ma vực, đại điện nguy nga, Hạ Vũ Kình đột ngột xuất hiện.
Từ lúc biến mất đến lúc hiện thân, chỉ trong vài giây, có thể thấy thực lực của Chúc Thiên Ma khủng khiếp đến mức nào.
"Văn bối Hạ Vũ Kinh, tham kiến lão Tộc trưởng Thiên Ma tộc, Tộc trưởng, hộ pháp, trưởng lão, cùng chư vị tiền bối." Hạ Vũ Kình cung kính ôm quyền hành lễ.
Lần đầu tiên đối mặt với tầng lớp cao nhất của Thiên Ma tộc, Hạ Vũ Kình không hề khẩn trương hay bối rối.
Biểu hiện vô cùng trấn định.
Thực lực của Võ Hồn Thánh Điện không yếu hơn Thiên Ma tộc, Hạ Vũ Kình tự nhiên không sợ.
"Ha ha, đệ tử đắc ý nhất của Nam Cung Huyền, quả thật không tệ." Chúc Thiên Ma cười gật đầu.
“Đa tạ lão Tộc trưởng khen ngợi." Hạ Vũ Kinh nói lời cảm ơn.
"Hạ Vũ Kình, lần trước ngươi thăm dò Phong Vô Trần ở Đan Hồn Tháp, xác định hắn chỉ là Thánh Vương cảnh?" Chúc Trần Tâm nhíu mày hỏi.
Liếc nhìn Chúc Trần Tâm, Hạ Vũ Kình kinh ngạc, thầm nghĩ: "Mặt của trưởng lão Chúc Trần Tâm bị làm sao vậy? Ai dám đánh ông ta ra như vậy?"
"Lúc ấy ta phụng mệnh Đại trưởng lão, tìm cơ hội thăm dò Phong Vô Trần, ban đầu ta toàn lực ra tay, nhưng phát hiện khi hắn thúc dục lực lượng, chỉ là Nhị Tinh Thánh Vương cấp độ, nếu không ta cưỡng ép thu hồi một nửa lực lượng, hắn có lẽ đã chết rồi. Ta vốn còn muốn thăm dò cảnh giới Luyện Thuật Sư của hắn, nhưng tu vi chỉ là Thánh Vương cảnh, cảnh giới Luyện Thuật Sư chắc cũng không mạnh, nên ta bỏ qua." Hạ Vũ Kình đáp.
Hạ Vũ Kình rất kỳ quái vì sao Chúc Trần Tâm lại hỏi như vậy, nhưng không tiện hỏi.
Dừng một chút, Hạ Vũ Kình lại nói: "Trong tình huống lúc đó, ta không cho rằng Phong Võ Trần sẽ giữ lại, đó là phản ứng bản năng, tiêu trừ mọi nguy hiểm."
"Xem ra tu vi của Phong Vô Trần thật sự chỉ có Thánh Vương cảnh." Vô Cực trưởng lão gật gù.
"Làm phiền rồi." Chúc Thiên Ma cười nhạt nói, chợt vung tay lên, đưa Hạ Vũ Kình trở về.
"Thánh Vương cảnh nhỏ bé, làm sao có thể thừa nhận lực lượng khủng bố như vậy? Hơn nữa lại chỉ là sức mạnh thân thể." Chúc Hoang không hiểu.
Vô Cực trưởng lão lạnh nhạt cười nói: "Tiểu tử này có không ít bí mật."
"Bổn tọa bắt đầu hứng thú với tiểu tử này, phái người giám thị Phong Võ Trần, thăm đò hắn, đồng thời xem có thể tra ra nguồn gốc sức mạnh đó không. Phái cường giả Thánh Vương đi, thăm dò xem hắn có thật sự chỉ là Thánh Vương cảnh không, nếu có cơ hội, bắt hắn về." Chúc Thiên Ma hạ lệnh.