Hôm nay Thánh Đan Các có chút náo nhiệt.
Cái gọi là náo nhiệt, không phải vì việc buôn bán phát đạt.
Thánh Đan Các thu mua đại lượng thiên tài địa bảo, dược liệu với giá cao, đẩy giá thị trường lên rất nhiều.
Nửa tháng trôi qua, việc này đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến lợi ích của không ít thế lực.
Hễ ai có thiên tài địa bảo hay dược liệu, đều ưu tiên bán cho Thánh Đan Các, khiến lợi nhuận của nhiều thế lực bị sụt giảm đáng kể.
Các thế lực nhỏ thì giận mà không dám nói.
Những thế lực có thực lực tương đương với Thánh Đan Các thì đã ngồi không yên.
Và rồi chuyện đó cũng đến, Thánh Đan Các cuối cùng cũng gặp phiền toái.
Bên ngoài Thánh Đan Các đã bị tu giả vây kín.
Bên trong thì thỉnh thoảng vọng ra tiếng tranh cãi.
Phong Võ Trần vừa đến Thánh Đan Các, không biết chuyện gì xảy ra.
"Thánh Đan Các có chuyện gì vậy?" Phong Vô Trần tùy tiện hỏi một người đi đường.
"Ngươi không biết sao? Thánh Đan Các thu mua đại lượng thiên tài địa bảo và dược liệu với giá cao, ảnh hưởng nghiêm trọng đến lợi ích của nhiều thế lực, khiến họ bất mãn. Hôm nay Huyền Vân Thánh Điện đã tìm tới cửa rồi." Người qua đường giải thích.
"Ra là vậy." Phong Vô Trần gật đầu.
Bên trong Thánh Đan Các, cuộc tranh cãi càng thêm gay gắt, sát khí lan tràn.
Một cuộc ấu đả có thể nổ ra bất cứ lúc nào!
Đám người bên ngoài kinh hãi, rùng mình.
"Loại nhãi ranh như ngươi cũng có tư cách làm Các chủ Thánh Đan Các? Thánh Đan Các hết người rồi sao?" Huyền Vân Điện chủ khinh thường nói, bộ dáng hung hăng càn quấy đến cực điểm.
"Nói xong thì cút!" Hoàng Phủ Không lạnh lùng đáp.
"Hoàng Phủ Không! Bản điện chủ cho ngươi ba ngày, nếu Thánh Đan Các còn cố ý thu mua giá cao, đừng trách bản điện chủ không khách khí. Thánh Đan Các, bản điện chủ còn chẳng thèm để vào mắt!" Huyền Vân Điện chủ tức giận nói, một chưởng đánh tan cái ghế thành bụi phấn, uy thế đáng sợ tỏa ra.
Ủy hiếp! Một sự uy hiếp trắng trợnl
Hoàng Phủ Không không chịu yếu thế, nghiến răng giận dữ: "Chu Nghiệp! Các chủ chúng ta làm gì, chưa đến lượt ngươi dạy! Thánh Đan Các thu mua thiên tài địa bảo giá cao, liên quan gì đến ngươi? Có bản lĩnh thì Huyền Vân Thánh Điện của ngươi cũng thu mua giá cao đi! Còn nữa! Thánh Đan Các không phải nơi để ngươi giương oai, lão phu chưa từng sợ Huyền Vân Thánh Điện của ngươi!"
"Hoàng Phủ Không, ngươi đừng quên, bất mãn với Thánh Đan Các của ngươi không chỉ có Huyền Vân Thánh Điện, nếu tất cả các thế lực lớn liên thủ, Thánh Đan Các của ngươi chống đỡ nổi sao? Thật không biết sống chết!" Chu Nghiệp phẫn nộ quát.
"Ai bất mãn thì cứ đến tìm ta." Một giọng nói lạnh nhạt nhưng đầy ngạo mạn vang lên.
Phong Vô Trần ngậm cọng cỏ khô trong miệng, hai tay ôm đầu bước vào.
"Thằng nhãi ranh, ngươi là ai?” Chu Nghiệp trừng mất nhìn Phong Vô Trần, giận đữ hỏi.
"Chu Nghiệp! Ăn nói cho cẩn thận!" Hoàng Phủ Không nổi giận, nheo mắt lại, ánh mắt hung dữ như mãnh hổ nhìn chằm chằm Chu Nghiệp.
Chỉ cần Phong Vô Trần ra lệnh, Hoàng Phủ Không sẽ không chút do dự ra tay.
"Tham kiến đại nhân!" Hoàng Phủ Không cùng Tam đại trưởng lão và Thủy Vân Nhi đồng loạt cung kính hành lễ.
"Đại nhân?" Chu Nghiệp khinh thường, càng thêm coi thường Hoàng Phủ Không, cười lạnh: "Hoàng Phủ Không, không ngờ ngươi lại luân lạc đến mức cung kính với hai đứa nhãi ranh như vậy, thật đáng chê cười."
Phong Võ Trần lạnh nhạt liếc nhìn Chu Nghiệp, nói: Ngươi có thể cút rồi, tiện thể mang tin tức về."
"Thằng nhãi ranh, nhớ kỹ lời ngươi nói, đến lúc đó đừng hối hận! Đồ không biết sống chết! Ba ngày sau, bản điện chủ nhất định sẽ khiến Thánh Đan Các của ngươi tan thành mây khói!" Chu Nghiệp khinh thường nói, không hề để Phong Vô Trần vào mắt!
"Phanh!"
Chu Nghiệp đá đổ một cái tủ gỗ tinh xảo, ném những bảo vật bên trong xuống đất, rồi ngông cuồng rời đi.
"Phong đại nhân, cứ để hắn đi như vậy sao?" Thanh Giao Long cau mày hỏi.
"Cứ để hắn đi, chúng ta không vội. Nhớ kỹ hết những kẻ xấu, bọn chúng chắc chắn sẽ quay lại, đến lúc đó điệt luôn một thể, cứ bồi trước rồi diệt sau." Phong Võ Trần cười lạnh.
Thủy Vân Nhi cung kính nói: "Đại nhân, các thế lực lớn nhỏ gần đây đều rất bất mãn với chúng ta, thậm chí còn tung tin, ai dám bán thiên tài địa bảo và dược liệu cho chúng ta, bọn chúng sẽ giết kẻ đó. Mấy ngày nay đã ngày càng ít người đến bán thiên tài địa bảo và dược liệu."
"Tất cả dựa vào bản lĩnh, nếu bọn chúng dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy, đến lúc đó đừng trách ta vô tình." Phong Vô Trần cười lạnh, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sát ý lạnh lẽo khó nhận thấy.
"Tiếp tục thu mua giá cao." Phong Vô Trần nói tiếp, thầm nghĩ đã đến lúc mở rộng thế lực của Thánh Đan Các.
Để lại vài viên Nghịch Thiên Thần Châu, Phong Vô Trần rời đi.
Mục đích của Phong Võ Trần là đến La Sát Thánh Điện, chuẩn bị cho việc xuất thế.
Nhưng khi Phong Vô Trần đến biên giới Long Thần Giới, hắn cảm nhận được một luồng sát khí từ bốn phía Thánh Sơn, nhắm thẳng vào mình.
"Thiên Ma tộc!" Phong Vô Trần hơi cau mày, hắn có thể kết luận đó là người của Thiên Ma tộc thông qua khí tức.
"Xem ra Chúc Ấn Khôi vẫn luôn phái người canh giữ Truyền Tống Môn ở Long Thần Giới, hễ ta xuất hiện là lập tức động thủ!" Phong Vô Trần nhíu mày thầm nghĩ, người đầu tiên hắn nghĩ đến là Chúc Ấn Khôi.
Ngoài Chúc Ấn Khôi ra, không ai trong Thiên Ma tộc gấp gáp muốn giết Phong Vô Trần như vậy.
xạ" “Vù vù vùi
Bảy bóng người xuất hiện, chặn đường Phong Vô Trần, đường lui cũng bị cắt đứt.
"Để giết ta, Chúc Ấn Khôi phái cả Thánh Vương cảnh đến, nhưng đáng tiếc các ngươi đến không đúng lúc rồi." Phong Vô Trần liếc nhìn bảy người, cười lạnh lùng, không hề lo lắng.
"Đừng nói nhảm! Động thủ!" Tên tộc nhân cầm đầu, có tu vi Tam Tinh Thánh Vương cảnh, giận dữ quát.
Sau bài học lần trước, để đảm bảo nhất kích tất sát, Chúc Ấn Khôi lần này phái ra hai Thánh Vương cảnh, năm người còn lại cũng đạt tu vi Thất Tinh Thánh Linh cảnh trở lên.
Bảy người đồng loạt ra tay, không chút lưu tình.
Chỉ vì nhất kích tất sát!
Tên cầm đầu quát lạnh: "Phong Vô Trần, hôm nay ngươi có trốn đằng trời! Chịu chết đi!"
"Ồ? Vậy sao?" Phong Vô Trần cười nham hiểm, khuôn mặt tươi cười đó trông như ác ma.
"Oanh!"
"Phốc!”
Một ý niệm chợt lóe, Thuấn Gian Di Động được thi triển, trong chớp mắt, một tiếng nổ vang lên, một tộc nhân Thất Tinh Thánh Linh cảnh phun ra máu tươi, thân hình hóa thành một vệt đen bay ra xa.
Lực đạo cực kỳ bá đạo, tên tộc nhân kia chắc chắn phải chết.
"Cái gì? Sao có thể!" Sáu người còn lại kinh hãi, hoàn toàn choáng váng.
Khi ở Huyền Thánh Giới, sức chiến đấu của Phong Vô Trần rõ ràng chỉ có Tứ Tinh Thánh Giả, sao có thể một quyền chém giết Thất Tinh Thánh Linh?
"Tu vi của Phong Võ Trần, sao có thể tăng nhanh như vậy?” Một tộc nhân kinh hãi, sợ đến toàn thân run rẩy.
"Vù vù vù!"
"Ầm ầm ầm!"
Thuấn Gian Di Động liên tục lóe lên, một quyền một mạng, năm tộc nhân đều bị đánh bay ra ngoài.
Phong Vô Trần ra tay tàn nhẫn, kể cả Nhất Tinh Thánh Vương, đều bị nhất kích tất sát!
"Chỉ còn lại ngươi." Phong Vô Trần lạnh lùng nhìn chằm chằm tên tộc nhân Tam Tỉnh Thánh Vương.
"Thánh Vương cảnh giới! Ngươi... Ngươi làm sao có thể đột phá Thánh Vương cảnh giới?" Tên cầm đầu lộ vẻ kinh hãi như gặp quỷ.
Chỉ mới chưa đầy một tháng, Phong Vô Trần đã trưởng thành đến mức đáng sợ này.
Chuyện này căn bản không ai có thể hiểu được.
Phong Vô Trần căn bản không phải người!