Thánh Ảnh và Tam đại trưởng lão đồng loạt quỳ xuống khiến bọn họ kinh hồn bạt vía, run rẩy không ngừng.
Tộc trưởng và trưởng lão Thánh Hoàng tộc còn phải quỳ lạy Phong Vô Trần, bọn họ lại dám đòi phế truất hắn, quả thực là muốn chết!
"Chí Tôn đại nhân?"
Tiếng gọi "Chí Tôn đại nhân" này khiến sắc mặt bọn họ đại biến, mắt trợn ngược, cảm giác như rơi xuống mười tám tầng địa ngục, tràn ngập sợ hãi và tuyệt vọng.
Nam tử trẻ tuổi trước mắt chính là Chí Tôn đại nhân!
"Hắn... hắn là Chí Tôn đại nhân! Chuyện này... Sao có thể?" Lý Thiên Nghĩa giờ phút này cảm thấy trời đất sụp đổ, thế giới chìm trong bóng tối, không một tia ánh sáng.
"Lý huynh, ta bị các ngươi hại thảm rồi..." Liễu Phong tuyệt vọng nói. Tương lai tươi sáng bỗng chốc tan thành mây khói chỉ vì cái tên Lý Thiên Nghĩa không có mắt kia.
Thánh giới ngoài Long Thần Thánh Điện còn ai dám xưng Chí Tôn đại nhân?
Xong rồi, gây họa lớn rồi, rõ ràng đắc tội Chí Tôn đại nhân!
Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng vô tận bao trùm toàn thân, Liễu Phong và những người khác cảm nhận rõ rệt tử khí đang đến gần.
Giờ phút này, bọn họ hối hận đến xanh cả ruột.
"Không cần đa lễ, đứng lên đi. Các ngươi, những lão tiền bối này, quỳ lạy ta chẳng khác nào nguyền rủa ta chết sớm." Phong Vô Trần cười nhạt nói.
"Đa tạ Chí Tôn đại nhân!" Thánh Ảnh và các trưởng lão cung kính đáp lời.
Ánh mắt hướng về phía ba người Lý Thiên Nghĩa, Phong Vô Trần cười nhạt: "Bây giờ các ngươi còn muốn phế ta sao?"
"..." Ba người Liễu Phong mặt mày xám xịt, đầy vẻ sợ hãi và tuyệt vọng.
"Ta vừa nói gì nhỉ?” Phong Võ Trần võ nhẹ vào mặt Lý Thiên Nghĩa, cười lạnh: “Cho các ngươi cơ hội không biết trân trọng, vậy đừng trách ta."
Quỷ Diệt đứng bên cạnh lạnh lùng nói: "Liễu Phong, từ hôm nay trở đi, ngươi không còn là hộ vệ đại thủ lĩnh của Thánh Hoàng tộc, lập tức cút xuống núi!"
"Vâng..." Liễu Phong tái mét mặt, vô lực đáp lời. Tiền đồ đã tự tay hắn hủy hoại.
Vốn còn tưởng rằng có thể dựa vào Thánh Hoàng tộc để dương danh lập vạn, đáng tiếc một bước đi sai, vạn kiếp bất phục.
"Đánh gãy tứ chi Lý Thiên Nghĩa, ném xuống núi. Trong vòng ba canh giờ, Lý gia phải rút khỏi Nam Vực, nếu không giết không tha!" Phong Vô Trần phất tay, giống như vứt rác rưởi, chẳng thèm liếc nhìn.
Một gia tộc nhỏ bé như Lý gia, Phong Võ Trần không thèm so đo, cũng không có thời gian.
"Tuân mệnh!" Quỷ Diệt cung kính lĩnh mệnh.
"..." Lý Thiên Nghĩa đến cả dũng khí cầu xin tha thứ cũng không có.
Đắc tội Phong Vô Trần, còn giữ được mạng đã là may mắn lắm rồi.
"Chí Tôn đại nhân, mời." Thánh Ảnh cung kính nói.
Phong Võ Trần vừa bước vào trong, chợt nghe thấy bên ngoài sơn môn vọng lại tiếng kêu thám thiết như tiếng lợn bị chọc tiết của Lý Thiên Nghĩa.
Trong Thánh Hoàng tộc, chứng kiến Thánh Ảnh và Tam đại trưởng lão đích thân nghênh đón Phong Vô Trần, ai nấy đều vô cùng cung kính. Những cường giả mới gia nhập Thánh Hoàng tộc lại vừa kinh ngạc vừa hiếu kỳ.
"Tộc trưởng là cường giả Thánh Tôn a, lại đích thân nghênh đón tiểu tử kia, hắn rốt cuộc là thân phận gì?" Vô số ánh mắt tò mò đổ dồn về phía Phong Vô Trần.
"Vút vút vút!"
Phong Vô Trần vừa bước vào đại điện, quảng trường Thánh Hoàng tộc liền có hơn mười bóng người hiện ra.
Đó chính là Huyền Mẫu, Tiêu Dao Diệt, Cái Quân cùng với Mục Tuyệt trưởng lão.
"Tham kiến Chí Tôn đại nhân!" Trong đại điện vọng ra tiếng hô cung kính của Huyền Mẫu và những người khác.
Bên ngoài điện, vô số cường giả kinh hãi kêu lên, lạnh toát sống lưng, mồ hôi lạnh vã ra.
Lại là Chí Tôn đại nhân!
"Chí Tôn đại nhân giá lâm Thánh Hoàng tộc, không biết có chuyện gì?" Thánh Ảnh cười nhạt hỏi, thái độ vẫn vô cùng cung kính.
Phong Võ Trần nhún vai, cười nhạt: "Đến tặng cho các ngươi chút đồ."
Thánh Ảnh và các cao tầng của bốn thế lực lớn đồng thời sững sờ, kinh ngạc nhìn Phong Vô Trần.
Tặng đồ?
Thứ gì mà Phong Vô Trần phải đích thân mang đến?
Phong Vô Trần vung tay lên, hơn mười cuốn thẻ tre trống rỗng xuất hiện, cười nhạt: "Chư vị tiền bối đã lập đại công trong trận chiến với Thất Thần giới và bảy tộc. Ta có một ít pháp quyết và công pháp thuộc tính cường đại, chư vị tiền bối có thể tùy ý lựa chọn tu luyện."
Hơn mười cuốn thẻ tre này rõ ràng không phải những pháp quyết và công pháp mà Phong Võ Trần cho Long Thí Hồn và những người khác lựa chọn trước đây.
"Đa tạ Chí Tôn đại nhân!" Thánh Ảnh và những người khác nhao nhao cung kính tạ ơn.
Bọn họ không biết công pháp và pháp quyết Phong Vô Trần cho có kinh khủng đến mức nào, nhưng nếu là Phong Vô Trần tặng, tự nhiên sẽ không từ chối.
Và khi bọn họ lựa chọn xong, tiếp thu được phương pháp tu luyện và tinh túy, đều kinh hãi đến mức hồn bay phách lạc vì sự khủng bố của công pháp và pháp quyết.
"Khi ta vừa đến, phát hiện không ít cường giả đang âm thầm giám thị Thánh Hoàng tộc, không biết là ai?" Phong Vô Trần nghi hoặc hỏi.
"Là người của Võ Hồn Thánh Điện. Gần đây bọn chúng bắt đầu chèn ép bốn thế lực lớn chúng ta, không ít người đã bị bọn chúng đánh trọng thương." Thánh Ảnh cưng kính nói.
Tiêu Dao Diệt tiếp lời: "Bốn thế lực lớn chúng ta chưa bao giờ xung đột với thế lực dưới trướng Võ Hồn Thánh Điện, không biết vì sao bọn chúng đột nhiên gây khó dễ cho chúng ta."
"Võ Hồn Thánh Điện?" Phong Vô Trần hơi cau mày, lập tức đoán ra nguyên nhân, nói: "Việc này đều do ta mà ra, xem ra Võ Hồn Thánh Điện định đối phó các ngươi trước."
Phong Vô Trần trước đây đã đắc tội Cổ Huyền Tôn, Võ Hồn Thánh Điện tự nhiên muốn phản kích.
"Chí Tôn đại nhân có thù oán với Võ Hồn Thánh Điện?" Cái Quân kinh ngạc hỏi.
"Coi như vậy đi." Phong Võ Trần ngượng ngùng cười, nếu để bọn họ biết rõ Phong Vô Trần đã đắc tội Cổ Huyền Tôn như thế nào, nhất định sẽ sợ đến vãi cả ra quần.
"Bất kể thế lực nào dưới trướng Võ Hồn Thánh Điện, còn dám động thủ, cứ trực tiếp giết. Nếu bọn chúng không ra tay, các ngươi cứ tập trung tu luyện công pháp và pháp quyết." Phong Vô Trần nói tiếp.
"Vâng! Chí Tôn đại nhân!" Thánh Ảnh và những người khác cung kính đáp lời, giờ phút này bọn họ thực sự muốn lập tức tu luyện.
Công pháp và pháp quyết khủng bố như vậy, sức hấp dẫn quá lớn.
"Không không không, đổi ý." Phong Vô Trần lập tức lắc đầu, sau đó nói: "Ai dám ra tay, cứ điều tra rõ thế lực sau lưng người đó, sau đó tiêu diệt."
"..." Thánh Ảnh và những người khác nghe xong, ai nấy đều ngơ ngác.
Hở chút là tiêu diệt thế lực.
Không cần ác độc như vậy chứ?
"Chí Tôn đại nhân, như vậy không hay lắm đâu? Nếu chọc giận Võ Hồn Thánh Điện, chắc chắn dẫn đến đại chiến, chúng ta không gánh nổi trách nhiệm này đâu!" Thánh Ảnh kinh hoảng nói.
"Đúng vậy a, Chí Tôn đại nhân, việc này tuyệt không phải trò đùa. Thực lực Võ Hồn Thánh Điện không hề yếu hơn Long Thần Thánh Điện, huống chi còn có Thiên Ma tộc. Một khi khai chiến, chắc chắn lưỡng bại câu thương." Huyền Mẫu cũng hoảng sợ nói.
Nếu vì việc này mà dẫn đến đại chiến, bọn họ ai cũng không gánh nổi trách nhiệm.
Đây là sẽ hại chết rất nhiều người.
"Dẫn đến đại chiến? Ta chỉ sợ bọn chúng không dám ra tay. Yên tâm đi, cứ làm theo lời ta nói. Ngay bây giờ cũng có thể làm. Những người bị đánh thương trước đây, điều tra xem ai ra tay, là thế lực nào, lập tức phản kích, giết không tha. Coi như là một món quà lớn cho Cổ Huyền Tôn và Nam Cung Huyền." Phong Vô Trần cười lạnh nói.
"Việc này..." Thánh Ảnh và những người khác căn bản không biết phải làm sao.
"Đây là mệnh lệnh!" Thấy bọn họ do dự, Phong Vô Trần lập tức quát lạnh.
"Vâng! Chí Tôn đại nhân!" Thánh Ảnh lập tức cung kính quỳ xuống.
"Nếu thế lực dưới trướng Thiên Ma tộc cũng dám ra tay, cũng tiêu diệt luôn, không cần khách khí với bọn chúng. Ta ngược lại muốn xem Thiên Ma tộc và Võ Hồn Thánh Điện ai ra tay trước." Phong Vô Trần cười lạnh nói.