"Thằng nhóc này lại định giở trò gì?"
Ba vị Thủy Tổ nghi hoặc nhìn Phong Vô Trần, trong lòng đầy tò mò.
Sau nhiều lần bị hắn giáo huấn, mọi người trong đại điện đều có phản ứng chung: Phong Vô Trần lại sắp tung chiêu độc.
Đại điện im phăng phắc, đến mức tiếng kim rơi cũng nghe rõ.
Mọi người đều vểnh tai, chăm chú lắng nghe chưa từng thấy, sợ bỏ lỡ dù chỉ một tiếng động nhỏ nhất.
Cảnh tượng ấy thật buồn cười, cứ như đám học sinh tiểu học đang tập trung nghe giảng
Thấy vậy, Phong Vô Trần cũng suýt bật cười.
"Tam trưởng lão, các ngươi đều cho rằng ta sẽ thua sao?" Phong Vô Trần nhìn Dương Huyền Diệc và những người phản đối hỏi.
Những người phản đối không vội trả lời ngay, mà cố gắng suy xét xem câu nói của Phong Vô Trần có ẩn ý gì không.
Nhưng ngẫm kỹ thì chẳng có vấn đề gì cả.
Sau vài giây suy nghĩ, Dương Huyền Diệc trầm giọng nói: "Ngươi chắc chắn sẽ thua, dù ngươi có dùng đến cả Thuấn Gian Di Động thì cũng vô ích."
Những người khác thì không dám hó hé thêm lời nào.
Phong Vô Trần gật nhẹ đầu, cười nói: "Nếu Tam trưởng lão đã chắc chắn ta thua, vậy chúng ta cá cược đi? Tam trưởng lão có dám không?"
"Cá cược?" Mọi người ngớ người, kinh ngạc nhìn Phong Vô Trần.
Lúc này còn cá cược, Phong Vô Trần định làm gì?
"Cái này..." Ba vị Thủy Tổ cũng sững sờ, rõ ràng không ngờ Phong Vô Trần lại giở trò này.
Nghe giọng điệu của Phong Vô Trần, cứ như hắn có thể đánh bại hai vị Vô Hình Thánh Linh vậy.
Phong Vô Trần lấy đâu ra tự tin như thế?
Trận chiến này, Phong Vô Trần thua là cái chắc, không có cửa thắng.
Ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng nhìn ra được điều đó.
Vậy tại sao Phong Võ Trần còn muốn cá cược?
Chẳng lẽ vì vừa trêu chọc Tam trưởng lão nên cảm thấy áy náy, muốn bồi tội?
Không thể nào!
Dương Huyền Diệc nghe rõ mồn một những lời này, khuôn mặt âm trầm lập tức nở hoa.
Đây đúng là phúc lợi từ trên trời rơi xuống!
"Cược thì cược!" Khuôn mặt Dương Huyền Diệc rạng rỡ nụ cười tươi rói, như thể trẻ ra hai mươi tuổi.
"Mọi người nghe rõ rồi nhé, Tam trưởng lão đã đồng ý." Phong Vô Trần cười nham hiểm, nhìn Dương Huyền Diệc nói: "Tam trưởng lão, vậy ngài phải nghe cho kỹ đây."
Vừa dứt lời, đại điện lập tức tĩnh lặng.
Dương Huyền Diệc và mọi người trong đại điện đều vô thức nghiêng tai lắng nghe.
Phong Vô Trần cười đểu cáng nói: "Tam trưởng lão, nếu ta thắng, Long Thần Thánh Điện Tàng Thư Các sẽ do ta quản, thế nào?"
Tàng Thư Các và các nguồn tài nguyên tu luyện của Long Thần Thánh Điện từ trước đến nay đều do Dương Huyền Diệc quản lý.
Dương Huyền Diệc nheo mắt, nhìn chằm chằm Phong Vô Trần, hỏi: "Vậy nếu ngươi thua thì sao?"
Phong Vô Trần dang tay ra, nói: "Nếu ta thua, Tàng Bảo Các trả lại cho ngươi, Chí Tôn phong hào ta cũng không cần, vậy được chứ?"
"Cái gì?" Nghe đến đây, mọi người trong đại điện nhao nhao kinh hãi, nhìn Phong Vô Trần như nhìn một kẻ điên.
Dương Huyền Diệc thì hoàn toàn ngây người, cố gắng nhớ lại từng chữ Phong Vô Trần vừa nói, sợ rằng mình nghe nhầm.
Phong Võ Trần điên rồi sao?
"Chí Tôn, ngươi... Ngươi nói thật chứ?"
Một vị cường giả không nhịn được hỏi, không chỉ hắn, những người khác cũng đều cho rằng Phong Vô Trần đã nói sai.
Lời Phong Vô Trần nói không có vấn đề gì, nhưng mọi người đều cảm thấy hắn đã nói sai.
"Không nói sai mà, sao lại hỏi vậy?" Phong Vô Trần vẻ mặt kỳ quái hỏi.
Biết rõ sẽ thua, lại còn đem cả Tàng Bảo Các và Chí Tôn phong hào ra cá cược?
Thật khó hiểu, vô cùng khó hiểu.
Long Thí Hồn ngạc nhiên nói: "Thằng nhóc này khẩu vị cũng lớn đấy chứ, vừa lừa được Tàng Bảo Các, giờ còn muốn ăn cả Tàng Thư Các?"
"Thằng nhóc này bị choáng rồi à? Còn đem Tàng Bảo Các ra cá cược? Chẳng lẽ nó thực sự cho rằng mình có thể thắng? Đây là hai Ngũ Tinh Thánh Linh đấy." Long Thí Vân trợn tròn mắt, lần đầu tiên cảm thấy tim mình đập nhanh như vậy.
"Thắng là không thể thắng được, thực lực chênh lệch quá lớn, hắn chỉ sợ là đang tạo cơ hội rút lui cho Tam trưởng lão." Long Thí Thiên nhíu mày suy đoán.
Dương Huyền Diệc mất một lúc lâu mới hoàn hồn, xác định rằng lời Phong Vô Trần nói không có vấn đề gì.
"Biết rõ không địch lại, còn muốn cá cược? Thằng nhóc này lương tâm trỗi dậy à?" Dương Huyền Diệc thầm nghĩ.
Dương Huyền Diệc nghi hoặc nhìn Phong Vô Trần, trong lòng lại tự nhủ: "Không đúng, thằng nhóc này xảo quyệt đến cực điểm, còn bày mưu tính kế với cả bản trưởng lão, làm sao có chuyện lương tâm trỗi dậy được."
Phong Vô Trần lương tâm trỗi dậy? Nằm mơ đi!
Phong Vô Trần không lừa cho ngươi tán gia bại sản thì thôi.
Nhưng ngẫm kỹ thì đây là cơ hội đổi đời có một không hai, hơn nữa tỷ lệ thắng cao đến 99%I
Bánh từ trên trời rơi xuống, sao lại không cược?
"Phong Vô Trần, đây là tự ngươi nói đấy nhé, Thủy Tổ cũng đã nghe thấy, nếu ngươi thua, phải trả lại Tàng Bảo Các và từ bỏ Chí Tôn phong hào!" Dương Huyền Diệc lớn tiếng nói, nhấn mạnh từng chữ.
Phong Vô Trần chỉ ngón tay cái vào ngực, cười nói: "Ta nói."
"Tốt! Bản trưởng lão sẽ cược với ngươi!" Khuôn mặt Dương Huyền Diệc lại rạng rỡ nụ cười tươi rói, trong lòng vui sướng khôn tả.
"Vậy thì bắt đầu thôi." Thong Vô Trần tự tin cười.
Thấy Phong Vô Trần không hề lo lắng, ngược lại còn tỏ vẻ đã tính trước mọi chuyện, mọi người vừa hiếu kỳ vừa kỳ quái.
"Phong lão đệ, ngươi thực sự có nắm chắc?" Đơn Đồng truyền âm hỏi.
"Đánh thì chắc chắn không thắng được, ngươi thấy có Nhất Tinh Thánh Linh nào đánh bại được hai Ngũ Tinh Thánh Linh chưa?" Phong Vô Trần truyền âm hỏi ngược lại.
"Cái gì? Đánh không thắng mà ngươi còn cá cược?" Đơn Đồng lập tức cứng đờ người.
Đoàn người nhao nhao đi ra khỏi cung điện, Dương Huyền Diệc lập tức phái người từ các thế lực khác tìm đến hai Ngữ Tinh Thánh Linh.
Trận chiến sắp bắt đầu.
"Phong Vô Trần, bây giờ hối hận vẫn còn kịp." Dương Huyền Diệc cười rạng rỡ nói.
"Không cần phải hối hận!" Phong Vô Trần nhún vai, đi thẳng ra quảng trường.
Thấy nụ cười tự tin của Phong Vô Trần, Dương Huyền Diệc trong lòng không khỏi lộp bộp một tiếng, dâng lên một tia bất an.
"Thằng nhóc này thực sự có thể đánh bại hai Ngũ Tinh Thánh Linh sao?” Long Thí Hồn thật sự không hiểu Phong Vô Trần lấy đâu ra tự tin.
Trên quảng trường, thấy Phong Vô Trần bước xuống, hai hộ vệ thần sắc khẩn trương nhưng vẫn cung kính.
"Tham kiến Chí Tôn!" Hai người cung kính hành lễ.
"Không cần đa lễ." Phong Vô Trần cười tươi rói, lộ ra hàm răng trắng đều.
"Các ngươi toàn lực ra tay, không cần nương tay." Dương Huyền Diệc ra lệnh.
"Vâng! Tam trưởng lão!" Hai người trả lời yếu ớt.
"Động thủ!" Dương Huyền Diệc quát lớn.
"Chí Tôn, đắc tội." Hai người không dám cãi lệnh, lập tức dốc toàn lực, đồng thời lao lên với tốc độ cao nhất.
Phong Vô Trần cũng xông tới, khí thế ngút trời, cứ như thật sự có thể đánh bại hai Ngũ Tinh Thánh Linh!
Những cao tầng đang theo dõi trận đấu đều ngây người!
Đây chẳng khác nào tự tìm đến cái chết!
Trực tiếp nhận thua còn đỡ, nhất định phải để người ta đánh cho một trận mới thoải mái sao?
"Chắc chắn thua!" Dương Huyền Diệc cười rạng rỡ nói.
Giờ khắc này, mọi người đều cảm thấy như đang chứng kiến cuộc giao tranh giữa những cường giả đỉnh cao của Thánh Giới, đều nín thở theo dõi.
"Các ngươi đánh thắng ta, ta ban thưởng cho các ngươi tội chết!" Ngay khi hai người áp sát, Phong Vô Trần đột nhiên cười nói.
"Tội chết" Nghe được lời này của Phong Võ Trần, hai người sợ đến hồn bay phách tán, lập tức mất thăng bằng, ngã sấp mặt xuống đất, trượt đến trước mặt Phong Vô Trần.