"Ai đám ức hiếp cháu ngoại ta!"
Trên không Thiên Huyền Thành, một tiếng quát phẫn nộ mang theo uy nghiêm tuyệt đối vang vọng, uy áp khủng khiếp bao trùm toàn thành, trấn nhiếp đến mức không ai dám phản kháng.
"Cậu!" Nghe thấy tiếng quát giận dữ, Khương Thủy Hàn mừng rỡ, hung tợn nói: "Phong Vô Trần, hôm nay ta nhất định phải cho ngươi chết không có chỗ chôn! Ngươi sẽ phải hối hận vì đã chà đạp tôn nghiêm của ta!"
"Người của Vô Thượng Thánh Điện đến rồi!" Khương Nghĩa Hổ lập tức phấn chấn hẳn lên.
Dù cho cường giả thần bí kia có xuất hiện, Khương Nghĩa Hổ cũng không còn sợ hãi.
Vô Thượng Thánh Điện đã tới, hắn chỉ sợ người kia không đám lộ điện mà thôi.
"Cường giả Vô Thượng Thánh Điện!"
"Thế lực lớn sau lưng Khương gia! Điện chủ Vô Thượng Thánh Điện chính là ông ngoại của Khương thiếu chủ!"
"Thằng nhãi kia chắc còn chưa biết Vô Thượng Thánh Điện đáng sợ đến mức nào đâu? Giờ hối hận thì đã muộn rồi."
Vô số tu giả Thiên Huyền Thành kinh hãi, mặt mày ai nấy đều trắng bệch.
"Đến rồi!"
Cùng lúc đó, trong Luyện Thuật Sư Thánh Tháp, Phong Vô Trần và Diệt Hồn cũng cảm nhận được uy áp cuồn cuộn này.
"Bát Tinh Thánh Quân, thực lực người này vượt xa Khương Nghĩa Hổ." Đông Hoàng Vô Cực cau mày.
Diệt Hồn gật đầu, nghiêm trọng nói: "Người này không phải điện chủ Vô Thượng Thánh Điện. Nghe nói điện chủ là một Thánh Đế, đồng thời còn là một Luyện Thuật Sư cảnh giới Thánh Quân."
"Đông Hoàng tiền bối, Diệt Hồn tiền bối, Vô Thượng Thánh Điện không mạnh mẽ như các vị nghĩ đâu. Cùng lắm thì cũng chỉ là một Luyện Thuật Sư Thánh Quân có chút thế lực thôi. Ra ngoài xem sao." Phong Vô Trần cười nhạt, không hề lo lắng sợ hãi.
Phong Võ Trần đã từng đối mặt với những thế lực còn lớn mạnh hơn nhiều, như Thất tộc hay Thánh Hoàng tộc, mỗi một thế lực đều cường đại hơn Vô Thượng Thánh Điện cả trăm lần
Một thế lực nhỏ bé có Thánh Đế tọa trấn, Phong Vô Trần chưa từng e ngại.
"Vút!"
Trên không Thiên Huyền Thành, một thân ảnh lóe lên xuất hiện, chính là Đông Phương Chiến, cường giả Vô Thượng Thánh Điện, cậu ruột của Khương Thủy Hàn!
Nhìn từ uy thế đáng sợ của Đông Phương Chiến, tu vi đã đạt tới Thánh Quân cảnh giới, hơn nữa còn là Bát Tinh Thánh Quân, thực lực cực kỳ đáng gờm.
"Vút vút vút"
Đông Phương Chiến vừa hiện thân, ngay sau đó năm thân ảnh khác cũng xuất hiện, khí thế hung hãn tỏa ra, khiến người kinh hồn bạt vía.
Đều là cường giả Thánh Quân, hơn nữa đều đạt cấp độ Lục Thất Tinh.
Khương Nghĩa Hổ tu vi mới chỉ Tứ Tinh Thánh Quân, có thể thấy được nội tình của Vô Thượng Thánh Điện cường đại đến mức nào.
Nghe nói điện chủ Vô Thượng Thánh Điện đã đạt tới cấp độ Thánh Đế, tiến vào hàng ngũ cường giả đỉnh tiêm của Thánh Giới.
Đáng sợ nhất là, điện chủ còn là một Luyện Thuật Sư cường đại.
Chính vì vậy, Vô Thượng Thánh Điện có một vị trí nhất định tại Bắc Huyền Giới, thậm chí là toàn bộ Bắc Vực.
Đông Phương Chiến cùng năm vị Thánh Quân hạ xuống.
"Cậu, cuối cùng các người cũng đến rồi." Khương Thủy Hàn kích động nói.
"Thủy Hàn, cháu không sao chứ?" Đông Phương Chiến ân cần hỏi.
"Cháu không sao." Khương Thủy Hàn lắc đầu, vội hỏi: "Ông ngoại đâu?"
"Yên tâm đi, lát nữa ông ngoại cháu sẽ đến. Dù là ai đi nữa..." Thấy Khương Thủy Hàn không việc gì, Đông Phương Chiến mới yên tâm.
"Minh Vương của Nam Huyền Giới?" Đông Phương Chiến chú ý đến Minh Vương.
Nhưng lúc này Minh Vương lại lộ vẻ mặt sợ hãi, đứng im không dám nhúc nhích.
"Hừ!" Đông Phương Chiến cho rằng Minh Vương e ngại hắn, khinh thường hừ lạnh một tiếng, gạt sang một bên.
Khương Nghĩa Hổ gật đầu với Đông Phương Chiến, sau đó kể lại mọi chuyện đã xảy ra.
"Hừ! Quả thực khinh người quá đáng! Dám ép cháu ngoại ta quỳ xuống cầu xin tha thứ, còn phái người uy hiếp! Thật là vũ nhục Vô Thượng Thánh Điện! Phong Vô Trần, giỏi lắm!" Đông Phương Chiến lạnh lùng nói, ánh mắt âm độc liếc nhìn Luyện Thuật Sư Thánh Tháp.
"Cậu, Phong Vô Trần bất quá chỉ là Ngũ Tinh Thánh Linh, cháu sẽ đích thân giết hắn!" Khương Thủy Hàn hung ác nói, đôi mắt hằn học.
Có Đông Phương Chiến ở đây, Khương Thủy Hàn hoàn toàn không sợ cường giả thần bí kia.
"Phong Vô Trần! Còn không mau ra đây chịu chết!" Đông Phương Chiến phẫn nộ quát về phía Luyện Thuật Sư Thánh Tháp, sát khí đáng sợ lan tràn.
“Khương Thủy Hàn, xem ra ngươi đã đưa ra lựa chọn." Giọng Phong Võ Trần lạnh lùng vang lên, chậm rãi bước ra khỏi Luyện Thuật Sư Thánh Tháp.
"Ngươi là Phong Vô Trần?" Đông Phương Chiến lạnh lùng đánh giá Phong Vô Trần, trong mắt tràn ngập khinh miệt.
Phong Vô Trần không thèm nhìn, coi Đông Phương Chiến như không khí.
"Thằng nhãi này có phải quá ngông cuồng rồi không? Dám bỏ qua cường giả Vô Thượng Thánh Điện! Đây chính là Bát Tinh Thánh Quân đấy."
Vô số tu giả vây xem lại một lần nữa kinh hãi.
Phong Vô Trần lấy đâu ra dững khí đối đầu với Võ Thượng Thánh Điện?
Sát khí lạnh lẽo của Đông Phương Chiến lập tức tăng lên gấp đôi, hắn không ngờ Phong Vô Trần lại ngông cuồng đến mức này.
"Phong Vô Trần, ngươi phái người đánh lén Khương gia, bức bách cha ta, nếu không ngươi tưởng rằng ngươi có thể khiến ta quỳ xuống cầu xin tha thứ sao? Ta mặc kệ sau lưng ngươi là ai, hôm nay ngươi đừng hòng rời khỏi Thiên Huyền Thành!" Khương Thủy Hàn phẫn nộ quát, gắt gao nhìn chằm chằm Phong Vô Trần.
Phong Vô Trần lắc đầu, cười lạnh nói: "Khương Thủy Hàn, nếu ta là ngươi, ta nhất định sẽ tìm hiểu rõ ràng trước khi đưa ra quyết định, phải xem xét mọi chi tiết, chứ không phải ngu xuẩn vô tri như ngươi, tự cho rằng có Vô Thượng Thánh Điện chống lưng là vô địch thiên hạ."
"Giết ngươi là đủ!" Khương Thủy Hàn lạnh lùng nói, ông ngoại hắn sắp đến rồi, hắn không sợ ai cả.
“Khương Nghĩa Hổ, ngươi là gia chủ Khương gia mà cũng vô tri như vậy sao? Các ngươi đã bỏ lỡ cơ hội rồi." Phong Võ Trần lắc đầu cười lạnh.
Khương Nghĩa Hổ cau mày, không nói gì, hắn chưa từng thấy ai đối mặt với Vô Thượng Thánh Điện mà vẫn có thể trấn định và tự tin đến vậy.
Hoặc là hắn quá ngu ngốc, hoặc là thế lực sau lưng hắn còn đáng sợ hơn Vô Thượng Thánh Điện.
"Thủy Hàn, giết hắn đi!" Đông Phương Chiến lạnh lùng nói.
"Phong Vô Trần! Vừa rồi sỉ nhục, ta sẽ trả lại gấp mười lần! Chết đi!" Khương Thủy Hàn không chút do dự, Lục Tinh Thánh Vương lực lượng bùng nổ, lập tức lao về phía Phong Vô Trần.
"Phong Võ Trần cấn thận!” Thiên Hồn hét lớn.
Phong Vô Trần vừa định thi triển thuấn di để tránh né, một tiếng quát giận dữ mang theo sát khí vô tận vang lên: "Khương Thủy Hàn! Ngươi to gan!"
"Phụt!"
Uy áp khủng bố trấn áp xuống, ngay lập tức khiến Khương Thủy Hàn phun ra một ngụm máu tươi, ngã văng ra, hung hăng đập xuống đất.
Chỉ dựa vào uy áp đã khiến Khương Thủy Hàn trọng thương không thể đứng dậy.
"Thánh Đế cường giả!" Sắc mặt Đông Phương Chiến đại biến.
"Thủy Hàn!" Khương Nghĩa Hổ kinh hoàng, lập tức lao ra.
"Đại nhân!" Toàn thân Minh Vương run rẩy, mặt trắng bệch tuyệt vọng, quỳ xuống vô lực.
"Vút!"
Một thân ảnh đột ngột xuất hiện.
"Dịch Thanh Vân của Thiên Đấu Thánh Điện, Nam Huyền Giới!" Đông Phương Chiến. sắc mặt âm trầm tột độ, phẫn nộ quát: "Dịch Thanh Vân! Ngươi dám nhúng tay vào chuyện của Vô Thượng Thánh Điện, ngươi chán sống rồi sao?”
Người tới là một người đàn ông trung niên mặc áo gấm xám, uy nghiêm khí thế, không giận tự uy.
"Hắn, không ai được phép động đến!" Dịch Thanh Vân mạnh mẽ nói, bỏ qua lời đe dọa của Đông Phương Chiến, khí thế ngút trời.