Chí Tôn Các.
Lăng Tiêu Tiêu và mọi người sắc mặt vô cùng u ám, giận dữ như muốn bùng nổ.
Ngược lại, Phong Vô Trần tỏ vẻ không hề để tâm.
Giết người thì đã sao, các ngươi làm gì được ta?
"Bao nhiêu người chỉ trích như vậy, chắc chắn có kẻ đứng sau giở trò, đơn giản là muốn phế bỏ thân phận Thiếu chủ Chí Tôn của ngươi." Long Nghịch Thiên lạnh lùng nói.
"Còn phải nói sao? Kẻ ngốc cũng nhìn ra.” Long Thanh Hồn khinh thường đáp.
Một tên thủ vệ nhỏ bé bị Long Thần Chí Tôn chém giết, theo lý mà nói, giết rồi thì thôi, rất bình thường. Nhưng sự việc lại bị thổi phồng lên như vậy, rõ ràng là có kẻ cố tình gây sự.
Chuyện này quá rõ ràng rồi.
Nếu không có ai đó đứng sau giật dây, đám người này dù có vạn lá gan cũng không dám làm càn như vậy.
Long Thí Hồn sắc phong Long Thần Chí Tôn, đại diện cho điều gì, bọn hắn hiểu rõ hơn ai hết. Đây chính là biết pháp mà phạm pháp!
"Ta biết ngay sẽ có chuyện này xảy ra, dù Phong lão đệ không giết người, cũng sẽ có kẻ khác giúp hắn náo sự." Đơn Đồng nhún vai cười nói.
Trước đây Đơn Đồng nói những lời khiến mọi người cảm thấy kỳ quái, chính là vì đã nghĩ đến điểm này.
Khẽ thở dài, Đơn Đồng nói tiếp: "Đây chỉ là bắt đầu thôi, bọn chúng còn có thể mượn cơ hội này chèn ép, khiến các ngươi không thể sử dụng tài nguyên tu luyện của Long Thần Thánh Điện."
Xích Hoàng cười lạnh: "Chúng ta vốn không thiếu."
"Đơn Đồng tiền bối, giờ phải làm sao?" Trương Quân Lan cau mày hỏi.
"Phu quân, có nên đùng Long Hồn Lệnh trấn áp bọn chúng?" Lăng Tiêu Tiêu nhìn Phong Võ Trần hỏi.
Phong Vô Trần lắc đầu, cười nói: "Nương tử, bọn chúng còn chưa đủ tư cách để nàng dùng Long Hồn Lệnh, đó là bảo bối Long Thủy Tổ ban cho nàng mà."
"Thiếu chủ, ngươi còn có đối sách khác?" Long Vân hỏi.
Phong Vô Trần cười ha hả: "Chó điên sủa, chẳng lẽ chúng ta cũng phải học chó điên sủa theo sao? Bọn chúng thích náo thì cứ náo."
Cách tốt nhất là mặc kệ.
Cổ Uyên nhìn Phong Võ Trần, nói: "Dù sao đây cũng là Long Thần Thánh Điện, nếu là người khác, sư tôn cũng không để đàng bỏ qua như vậy đâu."
"Long Thủy Tổ và hai vị kia, chắc hẳn đều đang xem ta ứng phó thế nào đấy." Phong Vô Trần cười nói.
"Ha ha, Phong lão đệ quả nhiên thông minh." Đơn Đồng không nhịn được cười lớn.
"Đúng rồi, Đơn Đồng, Phượng Hồn Sơn và Thanh Giao Long trong tháng này có lẽ sẽ phi thăng, ngươi sắp xếp cho bọn họ đến nơi khác đi." Phong Vô Trần nói.
"Sao? Phong lão đệ đổi ý? Muốn thành lập thế lực?" Đơn Đồng cười hỏi.
“Đương nhiên không phải, ta định để bọn họ gia nhập La Sát Thánh Điện! Ngươi lát nữa nói với Long Thủy Tổ một tiếng, ta và Tiêu Tiêu ra ngoài một chuyến, La Sát tộc cũng không thể suy tàn được." Phong Võ Trần cười nói.
"Thì ra là vậy." Đơn Đồng gật đầu.
"Sắp xếp Thanh Dương bọn họ ra ngoài tu luyện." Phong Vô Trần nói tiếp.
Đơn Đồng cười: "Cái này không thành vấn đề."
"Tiêu Tiêu, chúng ta đi thôi." Phong Vô Trần cười nói, nắm tay Lăng Tiêu Tiêu đi ra khỏi đại điện.
"Lát nữa đến Đế Hồn Điện tìm ta." Đơn Đồng đặn đò, thân ảnh biến mất trong không trung.
Bên ngoài Chí Tôn Các, người qua lại tấp nập.
Thấy Phong Vô Trần và Lăng Tiêu Tiêu đi ra, mọi người lập tức im lặng, khinh miệt, khinh thường, phẫn nộ, ác độc... đủ loại ánh mắt đều đổ dồn vào Phong Vô Trần.
Với thân phận siêu nhiên của Phong Vô Trần, hắn chỉ cần ra lệnh một tiếng, Long Thần Thánh Điện lập tức có cường giả đến chém giết những kẻ gây rối này, nhưng Phong Vô Trần không muốn lãng phí thời gian vào bọn chúng.
Mọi người vốn tưởng Phong Vô Trần sẽ nói gì đó, nhưng khiến họ kinh ngạc là, Phong Vô Trần nắm tay Lăng Tiêu Tiêu đi thẳng xuống, coi như không thấy sự tồn tại của bọn họ.
“Nương tử, muốn đi chơi ở đâu? Tướng công đưa nàng đi." Phong Vô Trần ôn như hỏi, khuôn mặt rạng rỡ hạnh phúc.
Lăng Tiêu Tiêu cực kỳ phối hợp cười nói: "Phu quân đưa thiếp đi đâu, thiếp đi đó, thiếp đều thích."
Mọi người ở đó nhao nhao nhường đường, không ai dám ra tay.
Không những không dám cản trở, ngược lại còn bị Phong Vô Trần cho ăn một đống cẩu lương, hung hăng khoe ân ái!
Ngoài cửa đại điện, Liễu Thanh Dương và mọi người cũng nhịn không được ôm bụng cười ha hả.
Khi Phong Vô Trần và Lăng Tiêu Tiêu rời đi, khuôn mặt mọi người đều trở nên u ám tột độ, như vừa ăn phải...
...
Trong một tòa cung điện, một người xuất hiện, cung kính quỳ xuống.
"Bẩm trưởng lão, Phong Vô Trần và vợ hắn đã rời khỏi Long Thần Thánh Điện." Nam tử cung kính bẩm báo.
Lão giả nheo mắt, hỏi: "Hắn nói gì không?"
“Không nói gì cả, hoàn toàn coi như không có chuyện gì xảy ra." Nam tử đáp.
"Lẽ nào lại như vậy! Cái tên Phong Vô Trần này! Thật là coi trời bằng vung!" Một vị lão giả lập tức giận dữ, đứng phắt dậy, một chưởng đánh vỡ chiếc ghế.
"Các ngươi sao không ngăn cản hắn?" Một vị lão giả khác giận dữ hỏi.
Nam tử vẻ mặt cười khổ, nói: "Phong Vô Trần dù sao cũng là Thủy Tổ sắc phong Long Thần Chí Tôn, lại còn là hậu duệ Long Thần tộc, chúng ta căn bản không dám ngăn cản, nếu Thủy Tổ giáng tội, hậu quả..."
Trưởng lão ngồi ở vị trí chủ tọa giơ tay lên, trầm giọng nói: "Mục đích của chúng ta là ép Long Thí Hồn từ bỏ vị trí Chí Tôn, không phải tạo phản, cho các ngươi náo sự chẳng qua là để Long Thí Hồn bọn họ thấy, tiểu tử này rất thông minh, ta thật sự đánh giá thấp hắn rồi, nhưng ta có rất nhiều cách, ta muốn xem Phong Vô Trần có bản lĩnh gì."
“Trưởng lão, giờ phải làm sao?” Nam tử cung kính hỏi.
"Bảo bọn chúng giải tán đi." Lão giả phất tay.
...
Một canh giờ sau.
Đế Hồn Điện, cung điện của Đơn Đồng.
Liễu Thanh Dương và mọi người đã đến Đế Hồn Điện.
"Xem ra các ngươi đều đã chuẩn bị xong." Đơn Đồng cười nhạt nói.
Diệp Kiếm Ảnh hiếu kỳ hỏi: "Đơn Đồng tiền bối, chúng ta sẽ đi đâu tu luyện?"
"Với cảnh giới Thánh Giả, có Thánh Nguyên Thạch và thiên tài địa bảo hỗ trợ, tu vi tăng lên không khó, huống chi còn có không gian giới, ngoài tu luyện ra, ta còn phải giao cho các ngươi một số việc, mỗi ngày chỉ tu luyện chưa chắc đã tốt." Đơn Đồng nghiêm mặt nói.
"Việc gì?" Liễu Thanh Dương hỏi.
Đơn Đồng vuốt cằm, nghĩ ngợi, hỏi: "Long Thần Thánh Điện có một chỉ Thần Ảnh Vệ, thực lực vô cùng đáng sợ, là Đại trưởng lão âm thầm bồi dưỡng, nơi đó tu luyện vô cùng gian khổ, có thể mất mạng bất cứ lúc nào, ai muốn đi? Đứng sang bên trái ta."
"Ta đi!" Long Nghịch Thiên lập tức đứng ra, không hề sợ hãi.
"Ta cũng đi!" Long Thanh Hồn đứng thứ hai.
"Còn có ta!"
"Tính ta một người!"
Long Vân, Bắc Đấu Diễm, Xích Hoàng, Loạn Thần, Lãnh Mộ Thành, Huyễn Dương và hơn hai mươi người nhao nhao đứng sang.
Đơn Đồng gật đầu, nói tiếp: "Dương Tử Lam tiền bối tu vi cao thâm khó lường, Mộ Hồng Liên, Thanh Thanh, Lam Nguyệt, Dương Mị Nhi, các ngươi có bằng lòng bái sư không?"
"Nguyện ý!" Miêu Thanh Thanh và ba người đồng thanh đáp.
"Rất tốt." Đơn Đồng cười nói: "Long Hoàng, Mặc Huyền Thiên, Nhiếp Hoàng, Dịch Thiên Kình, Trương Quân Lan, Đổng Chiến Thiên, Đao Hồn, Cuồng Chiến, Diệp Thiên Uy, Lâm U... Các ngươi có bằng lòng cùng Long Thiên Dạ hộ pháp tu luyện không?"
"Nguyện ý!" Trương Quân Lan và hơn mười người cung kính hô lớn.