"Mấy vị Các chủ không muốn nói, chúng ta cũng không zõ lắm, nhưng dạo gần đây, người này thường xuyên lui tới."
"Thái độ hắn rất tệ, vô cùng ngông cuồng, ra lệnh cho các Các chủ, nhưng dường như lại có quan hệ thân thiết với họ, nên các Các chủ cũng không làm khó dễ gì."
Hoàng Phủ Không khẽ lắc đầu, rõ ràng là cực kỳ bất mãn với gã đàn ông kia.
"Phong đại nhân, các Các chủ luôn tự mình gánh vác mọi việc, không muốn chúng ta nhúng tay vào chuyện của nàng, có lẽ không muốn để chúng ta thấy nàng yếu đuối. Nhưng theo tôi thấy, các Các chủ đang rất đau khổ và bất đắc dĩ." Phượng Hồn Sơn nói thêm.
"Nhìn tướng mạo thằng đó là biết chẳng phải loại tốt lành gì, đừng để hắn làm tổn thương Thủy Vân Nhi." Phong Vô Trần nhíu mày dặn dò, thấy Thủy Vân Nhi bối rối, Phong Vô Trần có chút lo lắng.
"Đại nhân yên tâm, lão phu vẫn luôn phái người âm thầm bảo vệ Các chủ." Hoàng Phủ Không đáp.
Phong Vô Trần khẽ gật đầu, yên tâm hơn phần nào.
Bước vào bảo khố khổng lồ của Thánh Đan Các, Phong Vô Trần vừa vào đã cười ha hả đầy phấn khích, nhìn số lượng bảo bối khổng lồ, miệng cười toe toét.
"Nội tình của bảy thế lực lớn quả nhiên không đơn giản, dù không bồi thường hết, cũng đủ để Thánh Đan Các lớn mạnh!" Phong Vô Trần vui vẻ nói, trước tiên thu toàn bộ Hư Không Thiên Hồn Thạch vào nhẫn trữ vật.
Huyết Sát Linh Tinh cùng vô số thiên tài địa bảo và dược liệu trân quý khác, Phong Vô Trần thu gom không sót thứ gì.
Chỉ trong chớp mắt, bảo khố khổng lồ đã vơi đi hơn phân nửa.
"Vân Nhi có nghĩ tới việc xây một tòa cung điện không?" Phong Vô Trần hỏi Hoàng Phủ Không.
Hoàng Phủ Không cung kính đáp: "Đại nhân, lão phu đã từng đề nghị, nhưng Các chủ nói cây cao đón gió, chưa phải lúc."
"Vân Nhi đã nói vậy thì cứ tôn trọng quyết định của nàng, ta tin vào năng lực của nàng." Phong Vô Trần nhẹ gật đầu, đã dùng Thủy Vân Nhi, Phong Vô Trần sẽ không can thiệp.
"Phượng Hồn Sơn, Thanh Giao Long, các ngươi theo ta đến La Sát Thánh Điện. Phi Thiên Mãng khi nào phi thăng, thì dẫn chúng đến La Sát Thánh Điện, Thời Không Thần Giới cũng vậy." Phong Vô Trần thản nhiên nói.
"Vâng, Phong đại nhân!" Hai người cung kính trả lời.
"Chí Tôn đại nhân!" Lúc này, Thủy Vân Nhi vội vã chạy tới, mặt đầy áy náy, đáy mắt còn vương chút ửng đỏ, rõ ràng đã khóc.
Phong Vô Trần liếc nhìn, lấy ra mấy viên Nghịch Thiên Thần Châu đưa cho Thủy Vân Nhi, cười nói: "Không cần câu nệ lễ nghi, gặp chuyện gì tự mình giải quyết được thì cứ làm, không được thì cứ nói ra, ngươi là người ta chọn, sau này còn phải giúp ta quản lý Thánh Đan Các. Mấy bảo bối này cho ngươi tu luyện, sớm ngày đột phá Thánh Quân cảnh."
"Đa tạ Đại nhân!" Thủy Vân Nhi cảm kích gật đầu.
Thủy Vân Nhi không biết sự tồn tại của Nghịch Thiên Thần Châu, Hoàng Phủ Không bọn họ cũng vậy.
Chỉ có Phượng Hồn Sơn và Thanh Giao Long vừa nhìn đã vô cùng kích động.
"Tiêu Tiêu vẫn muốn đến thăm ngươi, nhưng còn phải đợi một thời gian nữa." Phong Vô Trần mỉm cười nói.
Phong Vô Trần nhìn ra được Thủy Vân Nhi vừa khóc, Hoàng Phủ Không bọn họ cũng nhận ra, chỉ là không ai nói ra, không muốn khiến Thủy Vân Nhi khó xử.
"Được rồi, ta đi đây." Phong Vô Trần cười nhạt nói, mang theo Phượng Hồn Sơn và Thanh Giao Long rời đi.
"Hoàng Phủ Không, phái người tra lai lịch thằng nhãi đó." Lúc sắp đi, Phong Vô Trần truyền âm.
“Vâng! Đại nhân!" Hoàng Phủ Không cung kính đáp lời.
...
Trở lại La Sát Thánh Điện ở Huyền Thánh Giới, Phong Vô Trần cho Phượng Hồn Sơn và Thanh Giao Long một ít Nghịch Thiên Thần Châu, bảo họ bế quan tu luyện.
Có Nghịch Thiên Thần Châu trợ giúp, cả hai đều tự tin đột phá Thánh Vương cảnh!
Sau đó, Phong Vô Trần luyện chế ra năm viên linh hồn Tinh Thạch, giúp Tiêu Vân và bốn người đột phá Thánh Hoàng cảnh Luyện Thuật Sư.
Cảm giác đột phá tức thời khiến cả năm vô cùng vui mừng, reo hò không ngớt.
Rõ ràng chỉ có tám người, vậy mà náo nhiệt chẳng khác nào tám trăm người, đủ thấy họ phấn khích đến nhường nào.
"Ta cũng nên tu luyện thôi." Phong Vô Trần lẩm bẩm, chạy tới chạy lui đã lãng phí không ít thời gian.
Nếu dùng số thời gian đó để tu luyện, Phong Vô Trần e rằng đã đột phá đến Tứ Tinh Thánh Vương rồi.
Nhưng đúng lúc Phong Vô Trần định tu luyện, Chưởng Khống Giả đến.
Quảng trường La Sát Thánh Điện, hai người đột ngột xuất hiện.
Chính là Chưởng Khống Giả và gã sứ giả kia.
Nhìn tư thế, hoàn toàn là đến để trả thù.
Hai người vừa xuất hiện, không gian đã biến đổi, đảo mắt biến thành một vùng trắng xóa.
"Đại nhân, hắn chính là Phong Vô Trần." Sứ giả cung kính nói.
Phong Vô Trần liếc nhìn đánh giá, rồi cười nói: "Ngươi chắc hẳn là Chưởng Khống Giả thiên địa trật tự rồi."
"Hừ! Đã biết rõ bổn tọa, còn không mau bảo lão già kia cút ra đây!" Chưởng Khống Giả phẫn nộ quát, khí thế khủng bố vô thượng bùng nổ.
Phong Vô Trần nhếch miệng cười cười, nói: "Lão già kia? Cút ra đây? Ngươi chắc chắn không hối hận vì những lời này?"
"Bớt nói nhảm!" Chưởng Khống Giả giận dữ quát.
"Hừ!"
Một tiếng hừ lạnh tựa như đến từ ngàn vạn thế giới đột nhiên vang lên, mang theo uy thế không ai đám phạm, khiến người ta có cảm giác muốn quỳ xuống bái lạy.
Trong khoảnh khắc đó, sứ giả sợ đến mức quỳ sụp xuống.
Chưởng Khống Giả cũng bị dọa đến liên tục lùi lại, mặt trắng bệch, đầy vẻ kinh hoàng.
Chỉ một tiếng hừ lạnh, đã có sức mạnh khủng bố đến vậy!
Một đạo bạch sắc lưu quang từ Thần Giới của Phong Vô Trần lóe ra, Thủy Diễm Đại Đế hiện thân.
Một cỗ khí tức khủng bố đến từ Thượng Cổ Hồng Hoang lan tỏa ra, phảng phất vượt qua muôn đời mà đến, khí tức khiến vạn vật thần phục, dọa Chưởng Khống Giả hồn bay phách tán.
Đó là dạng tồn tại khủng bố nào vậy?
Một tiếng hừ lạnh đã trấn áp được Chưởng Khống Giả.
Chỉ bằng khí tức đã có thể khiến Chưởng Khống Giả mất hồn!
"Ở trước mặt hắn, ta lại cảm thấy mình nhỏ bé đến vậy! Hắn rốt cuộc là ai?" Chưởng Khống Giả trong lòng cực độ sợ hãi, càng nghĩ càng kinh hãi.
Đây căn bản không phải là cùng một đẳng cấp!
Chứng kiến vẻ mặt cực độ kinh hãi của hai người, Phong Vô Trần hả hê nói: "Đã sớm nhắc nhở ngươi rồi, không nghe lời, thật khó hầu hạ."
"Tiểu quỷ, ngươi vừa gọi bổn tọa là gì?" Thủy Diễm Đại Đế lạnh lùng hỏi, đôi mắt già nua thâm thúy, hàn quang lập lòe.
Giờ phút này, Chưởng Khống Giả có cảm giác như thỏ bị mãnh hổ nhìn chằm chằm, toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh tuôn ra như suối.
"..." Chưởng Khống Giả căn bản không biết phải trả lời thế nào, thậm chí không dám mở miệng.
"Bốp!"
"Phụt!"
Chưởng Khống Giả chưa kịp nói gì, Thủy Diễm Đại Đế đã tát một cái, trực tiếp khiến Chưởng Khống Giả hộc máu.
"Không hề phát giác! Sao có thể!" Chưởng Khống Giả trong lòng chấn động, mặt mày ngơ ngác.
Thấy cảnh này, sứ giả sợ đến vỡ mật.
Một cái tát rõ ràng khiến Chưởng Khống Giả thiên địa trật tự hộc máu!
Thiếu chút nữa hắn còn kéo Chưởng Khống Giả đến tìm thù, đây quả thực là muốn chết mà!
Lần đầu đắc tội còn sống sót, có lẽ là do may mắn.
Lần thứ hai đắc tội, quả thực là ngại sống lâu!
Chưởng Khống Giả hối hận đến ruột gan xanh mét.
Hắn đâu ngờ được, ở cái nơi nhỏ bé như Thánh Giới này, lại tồn tại một vị cường giả khủng bố hơn hắn rất nhiều!
"Không phải vừa rồi còn rất lợi hại sao? Sao giờ lại im thin thít thế? Sao không nói gì? Ngươi nói gì đi chứ!" Thủy Diễm Đại Đế phẫn nộ quát.
"Bốp!"
"Phụt!"
Vừa dứt lời, Thủy Diễm Đại Đế lại tát thêm một cái, Chưởng Khống Giả lần nữa phun ra một ngụm máu tươi, răng lão cũng bay theo ra ngoài.