Huyền Ảnh Thánh Điện tĩnh lặng đến đáng sợ.
Lời của Phong Vô Trần khiến tất cả mọi người không kịp phản ứng, hay đúng hơn là khiến cả Huyền Ảnh Thánh Điện ngỡ ngàng.
Phong Vô Trần đến đây để gây hài sao?
Hắn có biết đây là nơi nào không?
"Thằng điên này từ đâu ra vậy? Chán sống rồi à?"
"Đầu óc thằng nhãi này bị lừa đá hay sao mà đám nói những lời đó với điện chủ và trưởng lão?”
"Ta ở Huyền Ảnh Thánh Điện bao nhiêu năm nay, chưa từng thấy ai cuồng vọng hơn tên này. Hắn có biết mình đang nói gì không?"
"Mặc kệ hắn là ai, dám giết người của Huyền Ảnh Thánh Điện, hôm nay hắn chết chắc rồi."
Đệ tử Huyền Ảnh Thánh Điện nhìn Phong Vô Trần như nhìn một kẻ ngốc, ai cũng cho rằng hắn tự tìm đến cái chết.
Việc Phong Vô Trần giết thủ vệ Huyền Ảnh Thánh Điện, trong mắt họ, đồng nghĩa với việc hắn không thể sống sót rời khỏi đây.
"Tiểu quỷ, ngươi có biết đây là nơi nào không? Ngươi giết người của Huyền Ảnh Thánh Điện, hôm nay không ai trong các ngươi sống sót rời khỏi đây đâu!" Trương Mục Viên mặt mày càng lúc càng u ám, sát khí lạnh lẽo khóa chặt Phong Vô Trần.
"Bản trưởng lão đã rất nhiều năm chưa thấy tên tiểu bối nào cuồng vọng đến mức tự tìm đường chết như vậy." Các trưởng lão và cường giả Huyền Ảnh Thánh Điện sắc mặt cũng vô cùng khó coi.
Phong Vô Trần không chỉ không coi Huyền Ảnh Thánh Điện ra gì, mà còn đang sỉ nhục cả Huyền Ảnh Thánh Điện, sỉ nhục tất cả bọn họ.
Phong Vô Trần quả thực không hề coi Huyền Ảnh Thánh Điện ra gì.
Vô Thượng Thánh Điện bị tiêu diệt, Phong Vô Trần cũng chỉ nói có một câu.
Chưa đến một phút đồng hồ, mặc kệ Thánh Đế hay Thánh Hoàng, Thánh Quân, toàn bộ đều bị huyết tẩy.
"Ta không đến đây để nghe các ngươi nói nhảm. Nếu các ngươi không làm theo lời ta, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Ta cho các ngươi nửa nén hương để cân nhắc, nếu không ta sẽ khiến Huyền Ảnh Thánh Điện từ nay về sau biến mất." Phong Vô Trần thản nhiên nói, như thể chỉ đang trình bày một sự thật.
Phù Trần và những người khác hoàn toàn tin tưởng những lời này của Phong Vô Trần không phải là đùa.
"Tiểu bối cuồng vọng! Không biết sống chết!" Trương Mục Viên lập tức nổi điên, chưa từng thấy kẻ nào cuồng ngông hung hăng càn quấy đến vậy.
Cả Huyền Ảnh Thánh Điện từ trên xuống dưới tràn ngập căm phẫn ngút trời, sát khí đằng đằng.
Trương Mục Viên giận đữ hét lớn: "Giết hết bọn chúng!"
"Điện chủ, bọn chúng là người của La Sát Thánh Điện. Những người phía sau tên tiểu tử này, chính là do thuộc hạ đả thương. Vốn định cho bọn chúng mấy ngày, không ngờ bọn chúng lại tự tìm đến cửa. Hay là cứ để thuộc hạ xử lý." Một người cung kính nói, đã nhận ra Phù Trần và những người khác.
"La Sát Thánh Điện?" Trương Mục Viên phẫn nộ quát: "Nghe còn chưa từng nghe, giết hết bọn chúng!"
"Điện chủ yên tâm, không ai trong bọn chúng sống được đâu." Nam tử cung kính nói.
Một người chậm rãi bay lên, một cỗ khí thế hung hãn bàng bạc lan tỏa ra.
Nhìn vào khí tức, tu vi của người này đã đạt tới Tam Tỉnh Thánh Hoàng cảnh giới.
"Hộ pháp! Giết hết bọn chúng! Cho bọn chúng biết thế nào là hậu quả!" Mọi người Huyền Ảnh Thánh Điện nhao nhao rống to, hận không thể tự tay băm vằm Phong Vô Trần thành trăm mảnh.
"Chí Tôn đại nhân, chính là người này đã đả thương chúng ta, Tam Tinh Thánh Hoàng cảnh giới." Phù Trần cau mày nói, ánh mắt lạnh như băng gắt gao nhìn chằm chằm vào trung niên nam tử.
Khó trách Phù Trần không đánh lại người này.
Phù Trần chỉ là một Tôn Giả nhỏ bé của Thiên Đạo Thánh Điện, chỉ có cấp độ Cửu Tinh Thánh Quân.
Trước mặt Thánh Hoàng, căn bản không có chút lực phản kháng nào.
Phong Vô Trần lạnh lùng liếc nhìn, lười biếng nói: "Tự đoạn một tay, có thể sống sót."
"Tại hạ Từ Xuyên, hộ pháp Huyền Ảnh Thánh Điện. Vết thương của bọn chúng là do bổn hộ pháp gây ra, nhưng cũng là tự cho bọn chúng cơ hội sống. Các ngươi không nên đến, lại càng không nên giết người của Huyền Ảnh Thánh Điện." Từ Xuyên vênh váo hung hăng nói, thái độ cao cao tại thượng.
Như thể Phong Vô Trần và những người khác chỉ là sâu kiến.
"Tự đoạn một tay, có thể sống sót, cơ hội cuối cùng!" Phong Vô Trần lười biếng nói, không thèm để Từ Xuyên vào mắt.
Sắc mặt Từ Xuyên lập tức trở nên âm trầm, đôi mắt lóe lên sát khí tàn nhẫn, định ra tay xé nát Phong Võ Trần.
Nhưng đúng lúc này, Phong Vô Trần lại mở miệng nói: "Lão già kia, nếu ngươi quỳ xuống xin lỗi ta ngay bây giờ, ta có thể cân nhắc cho ngươi sống sót!"
Lời vừa ra khỏi miệng Phong Vô Trần, Từ Xuyên liền ngây người.
Tất cả mọi người ở Huyền Ảnh Thánh Điện lại lần nữa ngỡ ngàng.
Phong Vô Trần thật sự điên rồi sao?
Hắn có biết mình đang nói gì không?
Chỉ trong giây lát, Trương Mục Viên lôi đình giận dữ, hai mắt đỏ bừng, lực lượng khủng bố điên cuồng bạo phát ra, sát khí ngút trời.
Mọi người Huyền Ảnh Thánh Điện một mảnh hoảng sợ, không thể nào chịu đựng được khí thế uy áp khủng bố này của Trương Mục Viên.
Thân là điện chủ Huyền Ảnh Thánh Điện, tu vi của Trương Mục Viên đã bước chân vào Thất Tinh Thánh Hoàng cấp độ, thực lực tuyệt đối khủng bố.
Chọc giận cường giả Thánh Hoàng, quả thực là ngại mệnh dài!
“Ha hai” Trương Mục Viên giận quá hóa cười, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm Phong Vô Trần, nói: "Tiểu tử thúi, ngươi thật sự đã chọc giận bản điện chủ rồi."
"Hộ pháp, lui ra!" Trương Mục Viên phẫn nộ quát.
Từ Xuyên hạ thân xuống, khẽ lắc đầu, thầm nghĩ: "Chọc giận điện chủ, hậu quả rất nghiêm trọng đấy."
"Tiểu tử thúi, bản điện chủ cho ngươi nửa nén hương, xem ngươi làm thế nào để Huyền Ảnh Thánh Điện biến mất. Nửa nén hương sau, bản điện chủ không chỉ muốn giết hết các ngươi, kể cả thân nhân, bạn bè của các ngươi, toàn bộ đều phải chết!" Trương Mục Viên giận dữ hét.
Lời uy hiếp của Trương Mục Viên, lập tức khiến sắc mặt Phong Vô Trần băng lãnh.
Điện chủ Đông Phương Hạc của Võ Thượng Thánh Điện lúc trước, cũng không cuồng vọng như Trương Mục Viên.
Nếu Trương Mục Viên biết thân phận của Phong Vô Trần, chắc hẳn hắn phải nuốt từng chữ từng chữ này trở lại.
"Ta rất không thích người khác uy hiếp những người ta quan tâm!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói, thanh âm lạnh như băng thấu xương, tựa như đến từ Cửu U thâm uyên, khiến người nghe xong toàn thân run rẩy.
"Giết không tha!" Phong Vô Trần lạnh lùng hạ lệnh, không mang theo chút nào cảm xúc của con người.
"Hưu hưu hưu!"
Mười đạo bóng đen đột ngột lách mình xuất hiện, tất cả đều mặc chiến giáp màu đen, uy phong lẫm lẫm, bá khí ngút trời!
Mười đạo thân ảnh, trên người đều tản ra khí tức vô cùng khủng bố!
"Thánh Đế cường giả!" Trương Mục Viên và các trưởng lão thần sắc biến đổi lớn, lập tức bị dọa cho tè ra quần.
Đúng là mười vị Thánh Đế cường giả!
"Thần Ảnh Vệ!" Phù Trần quá sợ hãi.
Mười đạo thân ảnh, chính là Thần Ảnh Vệ của Long Thần Thánh Điện!
"Trước hết giết hắn!" Phong Vô Trần chỉ vào Từ Xuyên.
Chứng kiến Phong Vô Trần chỉ vào mình, Từ Xuyên lập tức sợ đến quỳ xuống, hồn phi phách tán.
"Xùy!"
Phong Vô Trần ra lệnh một tiếng, một đạo bóng đen đã ngay lập tức xuất hiện trước mặt Từ Xuyên, một đạo bóng kiếm lóe lên tức thì.
Máu tươi phun trào, đầu của Từ Xuyên đã bay ra ngoài.
Từ Xuyên đến cơ hội hối hận cũng không có.
"Hưu hưu hưu!"
"Xuy xuy xùy!"
Thần Ảnh Vệ ra tay, lãnh huyết vô tình, triển khai đồ sát điên cuồng.
Chỉ trong nháy mắt, Huyền Ảnh Thánh Điện lập tức chết thảm mấy trăm người!
Thánh Đế cường giả ra tay chính là khủng bố như vậy, tốc độ nhanh đến mức khiến ngươi hoài nghi nhân sinh!
Hối hận mãnh liệt xông lên đầu, Trương Mục Viên biết rõ đã trêu chọc phải đại nhân vật không nên trêu chọc!
"Dừng tay!" Trương Mục Viên cực độ sợ hãi giận dữ hét: "Huyền Ảnh Thánh Điện là thế lực dưới trướng Vạn Vân Thánh Điện, ngươi dám diệt ta Huyền Ảnh Thánh Điện, không sợ Vạn Vân Thánh Điện giáng tội sao?"
"Dừng tay! Cho hắn cơ hội gọi cường giả của Vạn Vân Thánh Điện đến!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói.