"Không thể nào! Vô Thượng Thánh Điện không thể nào bị huyết tẩy! Tuyệt đối không thể nào!"
"Trong điện còn có Chấp Sự trưởng lão, nếu Thánh Điện bị tấn công, sao không có tin báo trước?"
"Vân nhi chẳng phải cũng đã bị giết..."
Đông Phương Chiến và mấy vị Thánh Quân cường giả không thể tin vào sự thật này.
"Vô Thượng Thánh Điện, tất cả đều bị giết sạch..." Đông Phương Hạc run rẩy toàn thân, suýt chút nữa không đứng vững.
"Đông Phương huynh, Vô Thượng Thánh Điện bị huyết tẩy, người của các ngươi đâu cả rồi?"
"Đông Phương huynh, chuyện lớn rồi! Vô Thượng Thánh Điện bị cường giả thần bí tấn công, tất cả đều bị giết! Các ngươi mau trở về đi!"
"Đông Phương huynh..."
Những tiếng kêu kinh hoàng và sốt ruột liên tiếp vang vọng trong đầu Đông Phương Hạc.
"Phụt!"
Đông Phương Hạc hộc ra một ngụm máu tươi.
Thương thế lập tức trở nặng.
"Điện chủ!" Đông Phương Bạch Minh và những người khác kinh hãi.
Giờ khắc này, Đông Phương Hạc đã hoàn toàn tin rằng Vô Thượng Thánh Điện đã diệt vong.
"Là ngươi làm! Chính ngươi làm!" Đông Phương Hạc điên cuồng gào thét về phía Phong Vô Trần, tim đau như cắt, ngập tràn lửa giận và sát khí ngút trời.
Ban đầu, mọi người đều cho rằng không thể nào, chắc chắn là giả.
Nhưng tiếng gào thét điên cuồng của Đông Phương Hạc đã khiến tất cả tin vào sự thật.
Vô Thượng Thánh Điện thực sự đã bị huyết tẩy.
Sức mạnh khủng khiếp của Phong Vô Trần vượt xa trí tưởng tượng của họ.
Phong Vô Trần lắc đầu, lạnh lùng nói: "Ta đã cho các ngươi cơ hội, nhưng các ngươi lại muốn chứng kiến vẻ mặt hối hận của mình, ta cũng hết cách."
Đông Phương Hạc và Tam đại trưởng lão thực sự đã hối hận.
Nhưng tất cả đã quá muộn.
"Khương Thủy Hàn, vì sự cuồng vọng tự đại, coi trời bằng vung, tự cho Vô Thượng Thánh Điện vô địch thiên hạ, nên Khương gia bị huyết tẩy, Vô Thượng Thánh Điện cũng bị huyết tẩy. Tất cả đều do ngươi mà ra. Ta đã tha cho ngươi một mạng, ngươi không biết quý trọng, còn liên lụy cả Vô Thượng Thánh Điện." Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
Khương Thủy Hàn giờ phút này đã sợ đến mức như người mất hồn, nội tâm tràn ngập sợ hãi và tuyệt vọng.
"Dịch Thanh Vân, từ hôm nay trở đi, ngươi tiếp quản Vô Thượng Thánh Điện." Phong Vô Trần hạ lệnh.
"Vâng! Đại nhân!" Dịch Thanh Vân kích động vạn phần, cuối cùng cũng có cơ hội mở rộng thế lực đến Bắc Huyền Giới.
"Rốt cuộc ngươi là ai?" Đông Phương Hạc gào thét hỏi, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Phong Vô Trần.
Việc Vô Thượng Thánh Điện bị huyết tẩy là sự thật không thể chối cãi. Đông Phương Hạc chỉ muốn biết Phong Vô Trần là ai, vì sao lại có năng lực đáng sợ đến vậy.
"Dịch Thanh Vân, những chuyện còn lại ngươi tự giải quyết." Phong Vô Trần bỏ ngoài tai tiếng gào thét của Đông Phương Hạc, cùng Diệt Hồn và những người khác tiến vào Luyện Thuật Sư Thánh Tháp.
"Vâng! Đại nhân!" Dịch Thanh Vân cung kính lĩnh mệnh.
Chớp mắt, Dịch Thanh Vân đã xuất hiện trước mặt Đông Phương Hạc, thở đài nói: "Đông Phương huynh, đừng trách ta. Muốn trách thì trách các ngươi đã đắc tội với người không nên đắc tội."
"Dịch Thanh Vân! Ngươi muốn làm gì?" Đông Phương Bạch Minh phẫn nộ quát, lập tức lao tới.
"Đông Phương Bạch Minh, các ngươi còn muốn phản kháng sao?" Dịch Thanh Vân lạnh lùng liếc nhìn Đông Phương Bạch Minh.
Chỉ một câu nói đã khiến Đông Phương Bạch Minh khiếp đảm.
Sức mạnh của cường giả thần bí kia, chỉ trong nháy mắt có thể giết chết bọn họ.
"Bản điện chủ biết mình đã đắc tội với người không nên đắc tội. Võ Thượng Thánh Điện bị huyết tẩy đã là sự thật. Trước khi giết ta, xin nể tình chút giao hảo, cho ta biết, Phong Vô Trần là ai?" Cố nén trọng thương, Đông Phương Hạc hỏi.
"Long Thần Thánh Điện ba Đại Thủy Tổ sắc phong Long Thần Chí Tôn!" Dịch Thanh Vân nhỏ giọng nói.
"Cái gì?" Mấy người Đông Phương Hạc trừng mắt, lập tức ngây người tại chỗ.
Khoảnh khắc đó, Đông Phương Hạc cảm thấy như có vô số quả bom nổ bên tai.
Đông Phương Hạc khó tin nói: "Hắn... Hắn là Chí Tôn đại nhân?"
“Lại là Chí Tôn đại nhân!" Đông Phương Bạch Minh sợ đến run rẩy toàn thân, hồn vía lên mây.
Không ai trong số họ ngờ rằng, người mà Khương gia và Vô Thượng Thánh Điện đắc tội lại chính là Long Thần Chí Tôn.
Long Thần Thánh Điện ở Đông Vực, Đông Phương Hạc hoàn toàn không ngờ tới lại là Long Thần Chí Tôn, dù sao nơi này là Bắc Vực.
Thảo nào cường giả kia lại khủng bố đến vậy, đối phó bọn họ dễ như giết gà.
Đừng nói là đối phó Vô Thượng Thánh Điện, cho dù là toàn bộ thế lực lớn ở Bắc Vực, cũng chỉ như giết gà mà thôi.
"Đa tạ đã cho biết, lão phu chết cũng nhắm mắt." Đông Phương Hạc đường như già thêm mấy chục tuổi, đã cam chịu số phận.
Đắc tội Long Thần Chí Tôn, ngoài cái chết, không còn con đường nào khác.
Với một quái vật khổng lồ đáng sợ như Long Thần Thánh Điện, muốn tiêu diệt bọn họ quá dễ dàng.
"Ai, ta vừa rồi đã nhắc nhở các ngươi rồi, đáng tiếc các ngươi không nghe. Đông Phương huynh, kiếp sau ngàn vạn lần đừng sủng ái thằng cháu ngoại ngu xuẩn như vậy nữa." Dịch Thanh Vân thở dài.
Đông Phương Hạc bất lực nhìn Khương Thủy Hàn, tuyệt vọng nhắm mắt lại.
"Xoẹt!”
Dịch Thanh Vân lăng không rút ra một thanh kiếm, không chút do dự đâm xuyên tim Đông Phương Hạc.
Đông Phương Bạch Minh và những người khác cũng buông xuôi, không chống cự nữa.
"Đừng giết ta... Đừng giết ta... Phong đại nhân, ta hối hận rồi, ta thật sự hối hận rồi! Xin ngài đừng giết ta..." Khương Thủy Hàn quỳ xuống khóc lóc cầu xin, mọi tôn nghiêm đều không còn quan trọng.
Giữ được mạng sống mới là quan trọng nhất.
“Khương Thủy Hàn, đại nhân đã cho ngươi cơ hội, bây giờ hối hận đã quá muộn!" Dịch Thanh Vân lạnh lùng nói, kiếm trong tay vô tình vựng ra.
Đầu Khương Thủy Hàn lìa khỏi cổ.
Dịch Thanh Vân liên tiếp ra tay, trong chớp mắt, điện chủ và trưởng lão của Vô Thượng Thánh Điện, cùng với các cường giả Khương gia, đều bị Dịch Thanh Vân vô tình chém giết.
Không gian Thiên Huyền Thành dường như chìm vào vực sâu vạn trượng, một mảnh tĩnh mịch và hắc ám.
Ai có thể ngờ rằng, sau lưng Luyện Thuật Sư Thánh Tháp lại có chỗ dựa khủng bố đến vậy.
Từ nay về sau, Luyện Thuật Sư Thánh Tháp chắc chắn sẽ một bước lên mây.
Ánh mắt lạnh lẽo quét về phía mọi người ở Thiên Huyền Thành, Dịch Thanh Vân lạnh lùng nói: "Nếu không muốn chết, chuyện hôm nay, tất cả phải giữ kín trong bụng! Ai dám tiết lộ ra ngoài, ta nhất định trảm không tha!"
Tu giả Thiên Huyền Thành, giờ cho họ một vạn cái gan, cũng không dám hé răng nửa lời.
Vô Thượng Thánh Điện và Khương gia đã bị tiêu diệt chỉ trong chớp mắt, bọn họ căn bản không thể trêu vào.
"Đại nhân, Đông Phương Hạc và những người khác đã giải quyết xong." Dịch Thanh Vân cung kính bẩm báo trước cửa Luyện Thuật Sư Thánh Tháp.
"Diệt Hồn tiền bối, Đông Hoàng tiền bối, lần sau khi ta đến, hy vọng Thánh Tháp đã lớn mạnh." Phong Vô Trần vui vẻ cười nói, đứng dậy cáo từ.
Thấy Phong Vô Trần đi tới, Dịch Thanh Vân cung kính nói: "Đại nhân, đây là nhẫn trữ vật của Đông Phương Hạc và những người khác."
"Ngươi tự giữ lấy đi, phát triển Thiên Đấu Thánh Điện, chiếu cố Thánh Tháp nhiều hơn." Phong Vô Trần thản nhiên nói.
"Thuộc hạ tuân mệnh!" Dịch Thanh Vân kích động tạ ơn.
"Bắc Huyền Giới có không ít thế lực lớn, có thể nuốt được thì cứ nuốt. Ta muốn xem bản lĩnh của ngươi đến đâu." Phong Vô Trần thản nhiên nói, rồi phi thân rời đi.
"Thuộc hạ nhất định sẽ không làm đại nhân thất vọng!" Dịch Thanh Vân kích động quỳ xuống tiễn Phong Vô Trần.
Dịch Thanh Vân hiểu rất rõ, đây là một cơ hội, là cơ hội để hắn một bước lên mây!
Chỉ cần không làm Phong Vô Trần thất vọng, Dịch Thanh Vân chắc chắn có thể hô mưa gọi gió ở Bắc Huyền Giới, thậm chí là toàn bộ Bắc Vực!