Đại chiến đã chấm dứt.
Mọi chuyện vừa xảy ra cứ ngỡ như một giấc mơ.
Tất cả mọi người đều cảm thấy như vậy, ngỡ ngàng hồi lâu vẫn chưa thể hoàn hồn.
Sự xuất hiện của Long Thí Hồn đã xoay chuyển cục diện, dẹp tan bầu không khí sợ hãi và bi phẫn, trả lại sự bình yên cho không gian.
Không gian Thất Thần Giới, từ bao giờ mới có được sự bình yên đến thế.
Niềm vui sướng tột độ sau chiến thắng cũng không thể nào lấp đầy những rung động trong lòng mỗi người.
Đây mới thực sự là cường giả!
"Tổ tiên, sao lần này ngài lại đích thân đến đây?"
Sau khi Chúc Sát và những kẻ khác trốn thoát, Phong Vô Trần tò mò hỏi.
"Bổn nguyên lực lượng đã khôi phục, tu vi của lão tổ cũng đã trở lại đỉnh phong. Mười vạn năm rồi, Long Thần Tộc đã chờ đợi mười vạn năm, hôm nay được thấy lại ánh mặt trời, có rất nhiều chuyện cần phải từng cái một thanh toán." Long Thí Hồn mỉm cười nói, càng nhìn Phong Vô Trần càng thêm hài lòng.
Long Thí Hồn đã khôi phục bổn nguyên lực lượng, hắn cần phải đoạt lại tất cả những gì thuộc về Long Thần Tộc.
Bá chủ, vĩnh viễn vẫn là bá chủ!
Qua những lời này của Long Thí Hồn, Phong Vô Trần nhận ra ý định rời đi của ông.
Long Thí Hồn ẩn nhẫn ẩn núp suốt mười vạn năm, nỗi bi thống ấy, căn bản không ai có thể thấu hiểu và cảm nhận.
Nhưng Phong Vô Trần biết rõ, một khi bùng nổ, nó sẽ mang sức hủy diệt khủng khiếp.
"Tổ tiên định trở về Thánh Giới sao?" Phong Võ Trần khẽ gật đầu hỏi.
Long Thí Hồn cười nhạt đáp: "Ngươi cứ yên tâm, sau lần này, lão tổ cam đoan, sẽ không còn ai ở Thánh Giới dám bén mảng đến Thất Thần Giới nữa. Kẻ thù của Thất Thần Giới, sau này phải dựa vào chính ngươi rồi. Ngươi là tương lai của Long Thần Tộc, lão tổ tin tưởng ngươi."
"Đa tạ lão tổ." Phong Vô Trần chắp tay cúi đầu.
"Đại ca, huynh hẳn đã thức tỉnh rồi chứ?" Đúng lúc này, trong đầu Long Thí Hồn vang lên tiếng cười già nua quen thuộc.
"Đại ca, bổn nguyên lực lượng khôi phục, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?" Một giọng nói già nua khác cũng vang lên ngay sau đó.
Nghe thấy hai giọng nói quen thuộc này, trên mặt Long Thí Hồn lộ rõ vẻ vui mừng, liền kể lại mọi chuyện về Phong Võ Trần cho họ nghe.
Chủ nhân của hai giọng nói kia, hiển nhiên là hai vị lão tổ khác.
"Đây quả thực là thiên tài đệ nhất của Long Thần Tộc ta trong mười vạn năm qua!"
"Đại ca, mau dẫn tiểu tử kia về cho chúng ta xem mặt!"
"Đúng vậy! Mau dẫn về đi, cùng lắm thì giúp nó tiến vào Thánh Đế cảnh giới!"
Sau khi nghe xong, hai vị lão tổ kích động vô cùng, tranh nhau đời gặp Phong Vô Trần.
Nếu không phải Long Thí Hồn không cho phép, có lẽ họ đã lập tức đến Thất Thần Giới rồi.
"Tình hình Thánh Giới thế nào rồi?" Long Thí Hồn truyền âm hỏi.
Một vị lão tổ truyền âm cười đáp: "Đại ca cứ yên tâm, mọi chuyện đều tốt đẹp. Hai huynh đệ chúng tôi vừa khôi phục bổn nguyên lực lượng, mới thoát khỏi phong ấn. Các thế lực lớn ở Đông Vực đều đã rút lui hết rồi. Những thế lực lớn năm xưa, giờ đều đóng cửa sơn môn. Thiên Ma Tộc thì toàn tộc chuẩn bị chiến đấu."
"Đại ca, mấy ngày nay chúng ta đã san bằng tám Thánh Điện của Thiên Ma Tộc, bức ép chúng phải rút về Tây Vực. Mấy lão quái vật của Thiên Ma Tộc vẫn chưa có động tĩnh gì. Chúng ta cũng đã tiêu diệt sáu thế lực lớn, coi như là hả giận cho Long Thần Tộc ta một trận. Hiện tại, tuyệt đại đa số các thế lực lớn và cường giả ở Thánh Giới đều nằm dưới sự thống trị của chúng ta." Một vị lão tổ khác truyền âm nói.
"Còn ba tên nghịch tử kia đâu?" Long Thí Hồn truyền âm hỏi.
"Đang chờ đại ca trở về để xử lý chúng!" Một vị lão tổ truyền âm đáp.
Long Thí Hồn truyền âm giận dữ: "Kẻ phản bội Long Thần Tộc, hại chết tộc nhân, tuyệt đối không thể tha thứ!"
"Đại ca, sau lưng ba tên nghịch tử kia có thế lực bí ẩn Nhân Thần chống lưng." Một vị lão tổ truyền âm nói.
"Bổn tọa không cần biết là ai, kẻ nào dám nhúng tay, kẻ đó phải chết!" Long Thí Hồn truyền âm đáp, bá khí vô cùng.
"Truyền lệnh cho tất cả các thế lực lớn ở Thánh Giới, kể từ hôm nay, sắc phong Phong Vô Trần làm Tộc trưởng Long Thần Tộc, Long Tộc Chí Tôn, có quyền chi phối bất kỳ thế lực hay cường giả nào thuộc Long Thần Tộc." Long Thí Hồn không chút do đự hạ lệnh.
Tuy rằng Thượng Cổ Long Thần Tộc không còn lại bao nhiêu, nhưng ít nhất vẫn còn rất nhiều thế lực lớn và cường giả dưới trướng.
"Đại ca, Chí Tôn Giới có thể giao cho Phong Vô Trần sao?" Một vị lão giả hỏi.
"Sau khi Phong Vô Trần phi thăng Thánh Giới, hãy giao lại cho nó. Các ngươi chuẩn bị một chút, ta sẽ lập tức đến Thánh Giới!" Long Thí Hồn truyền âm nói.
"Tuân lệnh!" Hai vị lão giả không hề dị nghị, lập tức hạ lệnh an bài.
Thủy Tổ mạnh nhất của Long Thần Tộc trở về, Thánh Giới chắc chắn sẽ lại một lần nữa đậy sóng.
"Phong Vô Trần, việc phi thăng Thánh Giới vô cùng khó khăn, chớ nên tùy tiện thử sức." Long Thí Hồn dặn dò.
"Vãn bối hiểu rõ." Phong Vô Trần gật đầu.
Long Thí Hồn hài lòng mỉm cười, sau đó vung tay lên, hư không lập tức xé toạc ra một khe hở màu vàng kim, đó chính là thông đạo dẫn đến Thánh Giới.
"Phong lão đệ, bảo trọng, chúng ta ở Thánh Giới chờ huynh!" Long Thiên Dạ vui vẻ cười nói, mọi người nhao nhao đi theo Long Thí Hồn tiến vào khe hở.
"Phong lão đệ, con đường sau này phải dựa vào chính huynh rồi.” Đơn Đồng vỗ vai Phong Võ Trần cười nói.
"Bảo trọng." Phong Vô Trần cười gật đầu, tuy có chút luyến tiếc, nhưng cũng đến lúc phải chia tay rồi.
Long Thí Hồn và những người khác đều là cường giả Thượng Cổ, đã tồn tại từ thời điểm phân chia các giới, cộng thêm tu vi cường đại của họ, có thể tùy ý đến bất kỳ giới nào.
Ngay khi Đơn Đồng tiến vào khe hở và biến mất, Phong Vô Trần cảm thấy một sự trống trải trong lòng.
Có lẽ đó chính là nỗi buồn ly biệt.
"Phong tiểu hữu, bọn họ đi đâu vậy? Thánh Giới sao?" Rất lâu sau, Diệt Hồn mới kinh ngạc hỏi.
"Ừm." Phong Vô Trần khẽ cười đáp.
Ánh mắt nhìn về phía mọi người, Phong Vô Trần nói: "Đa tạ chư vị đã đến đây tương trợ, Phong Vô Trần vô cùng cảm kích. Sau này nếu có việc cần đến, Long Thần Điện tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Chư vị hãy về chữa thương trước đi, Phong Vô Trần nhất định sẽ đến tận cửa bái phỏng, đích thân tạ ơn."
"Phong đại nhân khách khí rồi, sau này nếu có việc gì, cứ việc phân phó một tiếng." Phượng Hồn Sơn vui vẻ cười nói.
"Đúng vậy, chỉ cần Phong đại nhân cần, cứ mở lời, tuyệt không chối từ!" Tất cả mọi người nhao nhao hưởng ứng, tiếng vang vọng khắp Long Thần Điện.
Trận chiến này, đã cho họ thấy thế nào là cường giả chân chính, thấy được hy vọng phi thăng Thánh Giới.
Chỉ cần không phải kẻ ngốc, sau khi nhìn thấy Long Thí Hồn và hơn mười vị cường giả Thượng Cổ khủng bố, ai cũng muốn tiến thêm một bước, kết giao với Phong Vô Trần.
Trận chiến này đã kết thúc, nhưng cũng là sự khởi đầu!
...
Đại Chủ Thần Điện.
"Khởi bẩm đại nhân, bọn chúng đều đi rồi." Trong đại điện, một người lách mình xuất hiện, cung kính bẩm báo.
"Đi đâu?" Minh Hoàng vội vàng hỏi, lúc này vẫn còn tràn đầy sợ hãi.
"Đi Thánh Giới, cái khe hở màu vàng kim kia, chắc không sai được." Người nọ cung kính trả lời.
"Đi Thánh Giới sao? Tốt quá!" Mục Huyền Sơn và những người khác cuối cùng cũng hoàn toàn yên tâm.
"Còn Đơn Đồng đâu?" Hư Diệt truy vấn.
“Đơn Đồng cũng đi theo vào khe hở, đều đi hết rồi." Người nọ cung kính trả lời.
"Tốt quá! Bọn chúng vừa đi, chúng ta lại có cơ hội. Lúc này không cần phải sợ có Đơn Đồng giúp hắn nữa rồi." Lãnh Mạc Tà nghiến răng giận dữ nói, sự sợ hãi lập tức bị thay thế bằng lửa giận, sát khí lạnh thấu xương tràn ngập ra.
Minh Hoàng âm lãnh nói: "Đúng vậy, không giết Phong Vô Trần, ta không nuốt trôi cục tức này! Bọn chúng đều đã lên Thánh Giới, chúng ta muốn tiêu diệt Long Thần Điện chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?"
"Đại nhân, ý của ngài là?" Bạch Khiếu Thiên nhìn về phía Chúc Sát hỏi, ánh mắt của mọi người cũng đều đổ dồn về phía Chúc Sát.