Ảnh La Thần Điện phái người đến, Lãnh Thiên Húc vốn cũng định đi theo.
Nhưng có lẽ vì những lời của Phong Vô Trần, hắn lập tức nổi cơn thịnh nộ.
Thân là Thiếu chủ Ảnh La Thần Điện, đi đến đâu cũng nghênh mặt lên trời, được vạn người tung hô, khi nào bị người khác khinh thị như vậy?
"Thiếu chủ! Đây là mệnh lệnh! Lập tức trở về!" Người kia cau mày nói, rõ ràng lo lắng Lãnh Thiên Húc và Phong Vô Trần xảy ra xung đột.
Ánh mắt lạnh băng dán chặt Lãnh Thiên Húc, Phong Vô Trần lạnh lùng nói: "Ta không cho ngươi đi, ai cũng không mang được ngươi đi, dù là cha ngươi đến cũng vô dụng."
"Phong Vô Trần! Ta muốn đi, ngươi không có tư cách ngăn cản ta, ngươi tưởng ngươi là ai?" Lãnh Thiên Húc giận đữ hét.
"Phong Vô Trần, việc này không liên quan đến Thiếu chủ, Ảnh La Thần Điện không nhúng tay vào!" Cường giả Ảnh La Thần Điện vội vàng chối bỏ trách nhiệm, định mang Lãnh Thiên Húc rời đi.
"Phong Vô Trần?"
Cái tên này vừa vang lên, sắc mặt toàn trường đều đại biến!
Toàn bộ Thất Thần Giới, chỉ có người của Long Thần Điện mới gọi Phong Vô Trần.
Thì ra là Phong đại nhân uy chấn Thất Thần Giới!
Nam tử trẻ tuổi trước mắt, thật sự là Phong đại nhân!
"Hắn... Hắn thật là Phong đại nhân! Xong rồi! Xong rồi! Vừa rồi chúng ta vũ nhục Phong đại nhân, vậy phải làm sao bây giờ?"
"Chỉ là một đệ tử mà thôi, Phong đại nhân cũng quản? Chuyện của mình còn chưa giải quyết xong, Phong đại nhân còn dám vì học sinh ra mặt?"
"Xong rồi, đắc tội Phong đại nhân, Huyền Hồn Điện ta xong rồi!"
Các đại lão của các thế lực lớn Vân Châu đều mặt mày tràn đầy khủng hoảng và hối hận.
Sở Thiên run rẩy đến ngây người.
Dù Phong Vô Trần đang gặp phải chuyện gì, cũng không phải là lúc bọn hắn có thể trêu chọc.
Sở Dương luống cuống, giờ phút này đã xác định thân phận Phong Vô Trần, thêm việc Ảnh La Thần Điện muốn dẫn Lãnh Thiên Húc đi, Sở Dương biết mình xong rồi.
"Lãnh thiếu chủ, ngài phải cứu tôi!" Sở Dương hoảng sợ nhìn Lãnh Thiên Húc, hắn thực sự sợ Lãnh Thiên Húc rời đi.
"Ta đã nói, ta không cho ngươi đi, ai đến cũng vô dụng." Phong Vô Trần lạnh lùng nói, bá đạo vô cùng.
"Phong Vô Trần, Thiếu chủ chỉ đến tham gia đại hôn của Kỳ Vân Tông mà thôi." Cường giả Ảnh La Thần Điện giải thích, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.
"Có phải hay không, không phải ngươi quyết định." Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
"Phong Vô Trần, ngươi đừng quá càn rỡ!" Mặt Lãnh Thiên Húc âm trầm phẫn nộ quát, phổi cũng sắp nổ tung.
Nhưng Lãnh Thiên Húc thật sự không làm gì được Phong Vô Trần, đánh không lại, viện binh cũng không gọi được, chỉ dám động khẩu.
Phong Võ Trần khinh thường liếc nhìn Lãnh Thiên Húc, như đang nói: Ngươi làm gì được ta?
"Sở Dương đúng không? Tàn Vân là thiên tài học sinh của Thần Phủ, ta không tin Kỳ Vân Tông dám đối phó hắn, mà ngươi chẳng những dám, còn dám đánh Tàn Vân thành ra thế này, đoạt vị hôn thê của Tàn Vân, việc này nếu không có Lãnh Thiên Húc chống lưng, đừng nói là ngươi, ngay cả cha ngươi cũng không dám làm như thế." Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
"Lãnh thiếu chủ..." Sở Dương bất lực nhìn Lãnh Thiên Húc.
Phong Vô Trần nói không sai, nếu không có Lãnh Thiên Húc chống lưng, cho Sở Dương một vạn cái gan cũng không dám động đến Ninh Trúc Thanh.
Nếu dám, vì sao mấy năm trước không ra tay?
Phong Võ Trần đặt tay lên vai Tàn Vân, vận chuyển Nhân Sinh Quyết, thân thể trọng thương của Tàn Vân, hồi phục với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Thần thông cường đại kỳ diệu, chấn nhiếp mạnh mẽ các đại lão của các thế lực lớn Vân Châu.
Không đến mười nhịp thở, Tàn Vân đã khôi phục hoàn toàn, ngoại trừ máu tươi và vết bầm trên người, tất cả vết thương đều lành lại như ban đầu.
"Đa tạ Tổng Đạo Sư." Tàn Vân lập tức quỳ xuống ôm quyền cảm tạ.
"Làm việc ngươi nên làm." Phong Vô Trần nói.
"Vâng!" Tàn Vân cung kính nói, chợt như tia chớp lao đi, định cứu Ninh Trúc Thanh.
"Lãnh thiếu chủ, làm sao bây giờ? Ngài phải cứu tôi!" Sở Dương kinh hoảng hỏi, hoảng sợ nhìn Tàn Vân lao đến, đã hoang mang lo sợ.
Sở Dương dù đã Lục Tinh Thần Đế, nhưng giờ phút này Tàn Vân có Phong Vô Trần chống lưng, hắn căn bản không dám làm gì.
"Thiếu chủ, không thể nhúng tay." Cường giả Ảnh La Thần Điện thấp giọng nhắc nhở.
Vịt đến miệng còn để bay, không nhúng tay vào, Lãnh Thiên Húc sao có thể cam tâm?
"Đồ ngu, Ninh Trúc Thanh có thể uy hiếp Tàn Vân!" Lãnh Thiên Húc truyền âm mắng.
Sở Dương lập tức bừng tỉnh, định bóp cổ Ninh Trúc Thanh bên cạnh.
"Vút!"
Nhưng ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng xé gió chói tai vang lên, trong chớp mắt, một đạo kim sắc năng lượng xuyên thủng cánh tay Sở Dương, cánh tay phải đứt lìa.
"A!" Sở Dương kêu thảm thiết, máu tươi tuôn ra.
"Ai đám nhúng tay, chết!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói, từng lời mang theo sát khí lạnh thấu xương.
Các đại lão của các thế lực lớn Vân Châu đều sợ hãi lùi lại.
"Dương nhi!" Sở Thiên kinh hãi.
"Lãnh thiếu chủ, cứu tôi, mau cứu tôi!" Sở Dương khủng hoảng nhìn Lãnh Thiên Húc.
"Đáng ghét! Phế vật vô dụng!" Lãnh Thiên Húc thầm mắng, khuôn mặt dữ tợn, hận không thể tát chết Sở Dương vô dụng.
Mưu đồ tốt đẹp, tất cả đều tan thành mây khói.
"Thanh Nhi, muội không sao chứ? Đều tại ta không tốt, khiến muội chịu ủy khuất." Tàn Vân vẻ mặt tự trách, nếu không phải hắn không đủ thực lực, cũng sẽ không để Ninh Trúc Thanh chịu nhiều ủy khuất và vũ nhục như vậy.
"Ta không sao, ta không sao, Tàn Vân ca ca đừng tự trách." Ninh Trúc Thanh vui mừng đến rơi nước mắt lắc đầu.
"Thanh Nhi, ta sẽ đưa muội đi, về sau tuyệt đối không để ai khi dễ muội nữa." Tàn Vân cam đoan, sau đó nắm lấy tay Ninh Trúc Thanh đi xuống bậc thang.
Tàn Vân vừa dắt Ninh Trúc Thanh xuống, Phong Vô Trần đã lặng yên không một tiếng động xuất hiện trước Sở Dương đang kêu thảm thiết.
Phong Vô Trần không nói hai lời, một cước đạp ra, oanh một tiếng nổ vang, Sở Thiên bị Phong Vô Trần đạp bay ra ngoài, đâm sập cánh cổng cung điện.
Một cước này bá khí vô cùng.
Trưởng lão và đệ tử Kỳ Vân Tông, tất cả đều ngây người.
"Nói, có phải Lãnh Thiên Húc đứng sau giở trò quỷ?" Phong Vô Trần lạnh lùng hỏi, mặt không biểu cảm, không mang theo chút tình cảm nào.
"Lãnh thiếu chủ..." Sở Dương tuyệt vọng nhìn Lãnh Thiên Húc.
"Phong Vô Trần, ngươi đừng khinh người quá đáng!" Lãnh Thiên Húc cố nén lửa giận, nghiến răng gào thét.
"Bốp!"
Phong Vô Trần trở tay tát một cái, một tiếng giòn tan, tát Lãnh Thiên Húc ngây người.
Các đại lão của các thế lực lớn Vân Châu thấy mà kinh hồn bạt vía, không ai ngờ Phong Vô Trần lại bá đạo như vậy, nói đánh là đánh, không nể mặt Ảnh La Thần Điện chút nào.
"Phong Vô Trần, ta đã nói, việc này không liên quan đến Thiếu chủ của chúng ta!" Cường giả Ảnh La Thần Điện lạnh lùng nói.
"Ngươi có tin ta giết ngươi không?" Phong Vô Trần thờ ơ liếc nhìn, mở miệng là uy hiếp.
Một ánh mắt uy hiếp, khiến cường giả Chủ Thần sợ đến không dám hé răng.
Thiên Đồ còn ở đây đấy!
"Phong Vô Trần, ngươi dám đánh ta!" Lãnh Thiên Húc lập tức tức điên lên, gào thét như chó dại.
"Bốp!"
Lãnh Thiên Húc gào thét, đổi lại là Phong Vô Trần thêm một cái tát, lực đạo cực mạnh, tát khiến đầu Lãnh Thiên Húc ong ong, khóe miệng tràn ra máu tươi.
"Đánh ngươi còn cần nể mặt ngươi sao?"
"Ngươi nói thêm một chữ nữa, ta sẽ giết ngươi!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói, ánh mắt băng giá dập tắt một nửa lửa giận của Lãnh Thiên Húc.