Vừa nói là áp chế tu vi ở cảnh giới Cửu Tỉnh Thần Tôn, nhưng giờ phút này Nhược Võ Sương lại bộc phát ra lực lượng của Thất Tỉnh Đại Chủ Thần.
Đây chẳng phải là lật lọng, chơi xấu sao!
Đúng vậy! Nhược Vô Sương lúc này chính là đang chơi xấu!
"Thằng nhãi ranh, chịu chết đi!" Nhược Vô Sương giận dữ hét, đôi mắt già nua đỏ ngầu, sát khí đằng đằng, đã mất hết lý trí.
"Lão yêu bà! Áp chế Cửu Tinh Thần Tôn mà không phải đối thủ của ta, giờ thì giở trò bỉ ổi, dốc toàn lực, ngươi còn biết xấu hổ không?" Phong Vô Trần nổi giận mắng, bị khí kình khủng bố đánh trọng thương bất ngờ, ai mà chịu cho nổi.
"Bản trưởng lão hạ mình cùng ngươi giao chiến, là vinh hạnh của ngươi, nếu không ngươi tưởng ngươi có tư cách khiêu chiến bản trưởng lão chắc? Sư tử vồ thỏ còn dùng toàn lực, đạo lý này ngươi không hiểu sao?" Nhược Vô Sương phẫn nộ quát.
"Ta nhổ vào! Mặt dày đến mức này rồi mà còn nói đạo lý được, cả Thất Thần Giới chỉ có mình ngươi thôi! Lão yêu bà nhà ngươi quả thực là nỗi sỉ nhục của Thất Thần Giới!" Phong Vô Trần phẫn nộ quát.
"Nhục mạ Nhị trưởng lão, tội thêm một bậc!" Hư Diệt cười lạnh đầy vẻ hả hê.
"Nhị trưởng lão, giết hắn đi!" Hồi Thiên cùng đám cường giả Đại Chủ Thần Điện đồng loạt giận dữ mắng mỏ.
Tốc độ của Nhược Vô Sương cực kỳ khủng bố, không thua gì thuấn di, dù sao cũng là cảnh giới Thất Tinh Đại Chủ Thần.
Trong chớp mắt, Nhược Võ Sương như quỷ mị xuất hiện trước mặt Phong Võ Trần, một chưởng hung ác đánh thẳng vào đỉnh đầu Phong Vô Trần, thủ đoạn tàn nhẫn.
Một chưởng này, không nghi ngờ gì là muốn giết chết Phong Vô Trần!
"Chủ nhân cẩn thận!" Long Thần Kiếm truyền âm nhắc nhở.
"Mau tránh ra!" Thần Nhãn hét lớn qua truyền âm.
"Không kịp rồi!" Mặt Phong Vô Trần tái mét, vô cùng âm trầm.
Phong Võ Trần bị thương nghiêm trọng, đối mặt với công kích của Nhược Vô Sương, căn bản không thể tránh né, cũng không thể nào chống đỡ được loại lực lượng khủng bố kia.
Khí kình khủng bố của Thất Tinh Đại Chủ Thần, đâu phải người thường có thể chịu đựng được, Phong Vô Trần còn sống được đến giờ, tuyệt đối là kỳ tích!
"Tiểu bối vô tri! Chịu chết đi!" Nhược Vô Sương phẫn nộ quát.
"Lão yêu bà! Ngươi dám ức hiếp Phong lão đệ của ta, là không coi Đơn Đồng này ra gì à? Ngươi đang gây hấn với ta đấy hả? Hay là đang vũ nhục ta?" Giọng Đơn Đồng lạnh như băng đột nhiên vang lên.
"Đơn Đồng!" Sắc mặt Nhược Vô Sương đại biến, sợ hãi đến mức lập tức từ bỏ tấn công, định lách mình lui lại.
"Đơn Đồng đến rồi!" Hư Diệt cùng Hồi Thiên đồng thời kinh hô.
"Nhị trưởng lão, mau lui lại!" Chúc Sát vội vàng quát lớn, mặt mày trở nên vô cùng tái nhợt.
Nhưng ngay khi Nhược Vô Sương định bạo lui, trên hư không, một bàn tay lớn chụp xuống, không hề báo trước, phảng phất như bàn tay kia đã ở đó từ trước.
"Cái gì?" Mặt Nhược Vô Sương biến sắc, phát hiện căn bản không thể thoát được, hơn nữa thân hình không thể nhúc nhích.
"Oanh!"
"Phốc!”
Bàn tay khổng lồ tựa như đập ruồi, lực lượng đáng sợ chấn đến Nhược Vô Sương phun máu tươi, hóa thành một vệt đen bắn thẳng xuống dãy núi phía dưới, tung lên mấy ngàn trượng bụi đất, đại địa rung chuyển dữ dội.
"Nhị trưởng lão!" Mọi người Đại Chủ Thần Điện lo lắng kêu gào.
"Hồi Thiên! Mau đi cứu Nhị trưởng lão!" Chúc Sát lập tức hạ lệnh.
Một chưởng này của Đơn Đồng, nhìn như đơn giản, nhưng lại ẩn chứa vô vàn đại đạo, Nhược Vô Sương không chết cũng tàn phế.
Trước mặt Đơn Đồng, đừng nói Thất Tinh Đại Chủ Thần, cho dù là cường giả Hóa Thánh, cũng có thể bị một chưởng chụp chết.
"Phong lão đệ, đệ không sao chứ?" Đơn Đồng lách mình xuất hiện, cười ha hả hỏi.
"Không có việc gì." Phong Vô Trần có chút kinh ngạc, không ngờ người này ra tay với phụ nữ cũng tàn nhẫn như vậy.
Đơn Đồng nhiều lần giúp Phong Vô Trần giải trừ nguy cơ, vì thế Phong Vô Trần trong lòng vô cùng cảm kích.
Chỉ chốc lát sau, Hồi Thiên đã đưa Nhị trưởng lão trọng thương hôn mê trở lại, toàn thân xương cốt đều nát vụn.
"Vừa nãy là ai nói không ai được nhúng tay? Ai nhúng tay thì là cháu trai!" Bạch Khiếu Thiên âm trầm nói, ánh mắt hung ác chằm chằm vào Đơn Đồng, ám chỉ Đơn Đồng là cháu trai.
"Phong lão đệ đúng là đã nói vậy, nhưng lão yêu bà kia lật lọng trước, ta cần gì phải tuân thủ?" Đơn Đồng mỉa mai, khinh thường liếc nhìn Bạch Khiếu Thiên.
Đơn Đồng không thèm để ý nói: "Ta nói cũng có gì lạ đâu, lão yêu bà kia lật lọng, tu vi giảm xuống đánh không lại Phong lão đệ, lại còn dốc toàn lực, mặt dày vô sỉ, còn trơ tráo ra vẻ ta đây, ta thực sự không quen mắt, đối phó người khác thì thôi đi, nhưng lão mèo già này cứ nhằm vào Phong lão đệ của ta mà ra tay, ta há có thể khoanh tay đứng nhìn?"
"Hơn nữa, ta cứ nhúng tay đấy, thì sao nào?"
"Ngươi còn chưa Hóa Thánh, ở đâu ra cái quyền mà lên tiếng? Ngươi là cái thá gì?"
"Ta cứ nhúng tay đấy, ngươi làm gì được ta? Ngươi có tư cách nói chuyện với ta sao?”
Những lời của Đơn Đồng như dao găm cắm vào tim Bạch Khiếu Thiên, tức giận đến phổi muốn nổ tung, nhưng lại không thể phản bác được.
"Bốp!"
Đơn Đồng vung tay tát tới, đánh Bạch Khiếu Thiên đầu óc choáng váng, miệng phun máu tươi.
"Cho ngươi chút mặt mũi mà ngươi dám làm mặt cho ta xem à?"
"Ta không chỉ nhúng tay, ta còn đánh ngươi đấy, thì sao?"
"Ngươi dám nói thêm nửa lời nữa, ta đánh đến mẹ ngươi cũng không nhận ra ngươi đi."
Đơn Đồng cường hoành nói, một cái tát này có thể nói là đánh cho Bạch Khiếu Thiên hoàn toàn mất hết khí thế.
Các cường giả Đại Chủ Thần Điện đều run rẩy, hoảng sợ nhìn Đơn Đồng bá khí ngút trời.
"Đơn Đồng!" Chúc Sát nghiến răng nghiến lợi, hận không thể nghiền Đơn Đồng thành tro.
“Ngươi cũng câm miệng cho tai Ngươi là cái thá gì? Bại tướng dưới tay?”
"Hôm nay ta cứ nhúng tay đấy, ngươi bảo sao?"
"Thánh Giới chẳng phải đã phái cường giả đến rồi sao? Ngươi chẳng phải muốn bọn chúng đối phó ta sao? Ngươi gọi bọn chúng ra đối phó thử xem?"
Những lời của Đơn Đồng cường thế bá đạo, bỏ qua sự phẫn nộ của Chúc Sát, trong lời nói tràn ngập sự tự tin tuyệt đối.
Chúc Sát tức giận mặt đỏ tía tai, sát khí ngút trời, rõ ràng là đã không thể nhẫn nhịn được nữa.
"Đơn Đồng, ngươi đừng quá càn rõ! Tưởng thật là không ai trị được ngươi chắc?” Thấy Chúc Sát vô cùng tức giận, Tam trưởng lão lập tức nhảy ra nghiến răng gào rú.
"Ta cứ càn rỡ đấy, thì sao nào? Chỉ bằng cái thứ phế vật như ngươi làm gì được ta? Ngươi dám nói nhảm nữa có tin ta tát cho không?" Đơn Đồng cười khẩy, giơ tay định tát xuống.
Nhưng ngay khi Đơn Đồng đưa tay, Tam trưởng lão đã sợ hãi lùi lại phía sau.
Phong Vô Trần vẫn đứng xem, cười không nói.
Đơn Đồng biết rõ Thánh Giới đã phái ba vị cường giả đến, hôm nay vẫn dám càn rỡ như vậy, bỏ qua Chúc Sát và những người khác, có thể thấy được hắn có sự tự tin lớn đến nhường nào.
“Một lũ rắn chuột, ta thực sự không có mắt xem tiếp nữa rồi, cái mùi này nghe thấy chỉ muốn nôn, ổ chó còn hơn cái chỗ này gấp trăm ngàn lần, Phong lão đệ, chúng ta đi thôi, quay về nói cho tu giả Thất Thần Giới biết, lão yêu bà Đại Chủ Thần Điện kia vô sỉ như thế nào, ý thế hiếp người ra sao, khi đễ kẻ yếu như thế nào." Đơn Đồng nói bằng giọng điệu quái gở, hoàn toàn không coi Chúc Sát và những người khác ra gì.
Lời Đơn Đồng nói xác thực không sai, ỷ thế hiếp người, lật lọng chó chết, quả thực khiến người ta không thể ở lại được.
Dưới sự trợ giúp của Nhân Sinh Quyết, thương thế của Phong Vô Trần đã hồi phục hoàn toàn.
"Bổn tọa cho các ngươi đi rồi à?" Chúc Sát lạnh lùng mở miệng.
"Không cho chúng ta đi?" Đơn Đồng và Phong Vô Trần liếc nhau, sau đó cười hắc hắc: "Không đi thì không đi, bất quá ngươi đừng hối hận nha."