“Ta đúng là Thượng Cổ cường giả, ngươi không tin ta cũng chịu.” Đơn Đồng nhún vai, vẻ mặt bất đắc đi.
"Ngươi không phải! Ngươi không phải!" Lạc Thiên Nhiên điên cuồng gào thét.
"Thôi được, ngươi cứ cho là không phải đi. Người Thánh giới đúng là khó chiều, nói thật thì không tin, cứ thích tin lời dối trá." Đơn Đồng lại lắc đầu, tỏ vẻ hết cách.
"Hưu hưu hưu!"
"Ông ông!"
Lạc Thiên Nhiên nổi giận, điên cuồng vung thánh kiếm, từng đạo kiếm quang khủng bố bắn ra, xé toạc không gian, bá đạo vô song.
"Haizz, đúng là ngu xuẩn hết thuốc chữa." Thấy Lạc Thiên Nhiên vẫn còn ra tay, Đơn Đồng thở dài.
Người không phải kẻ ngốc đều có thể thấy thực lực của Đơn Đồng vượt xa Lạc Thiên Nhiên. Vậy mà Lạc Thiên Nhiên không biết lượng sức, vẫn cố chấp muốn giao chiến.
"Lạc Thiên Nhiên, ta vốn định ngươi biết điều dừng tay thì ta cũng không so đo với ngươi, dù sao ngươi đến từ Thánh giới, ta cũng không muốn phá vỡ trật tự Thất Thần giới. Nhưng chẳng lẽ ngươi nghĩ ta quan tâm mấy thứ đó chắc?" Đơn Đồng lạnh lùng nói, vẻ mặt khác hẳn với bộ dạng ngốc nghếch vừa rồi.
"Ông ông!"
Sức mạnh Thượng Cổ cổ xưa được thúc đẩy, Thất Thần giới lập tức rung chuyển, bầu trời đảo lộn.
Hơn mười đạo kiếm quang khủng bố của Lạc Thiên Nhiên bị khí thế của Đơn Đồng nghiền nát, hóa thành những tia sáng tan biến.
Khoảnh khắc này, như một con Cự Long ngủ say bỗng nhiên mở mắt.
Lại tựa như một Chiến Thần thượng cổ mãnh liệt thức tỉnh.
Bầu trời im lặng đến đáng sợ, cuồng phong tan biến, dường như Thất Thần giới sụp đổ, chỉ còn lại bóng tối vô tận.
Vạn vật Thất Thần giới như ngừng lại.
"Đây là sức mạnh Thượng Cổ của Đơn Đồng sao?" Phong Vô Trần kinh ngạc tột độ. Lúc trước Đơn Đồng từng nói muốn Phong Vô Trần đánh giá sức mạnh Thượng Cổ của hắn, Phong Vô Trần không để tâm lắm, thật không ngờ nó lại khủng bố đến mức siêu thoát như vậy.
"Sức mạnh đáng sợ thật, không biết là cảnh giới gì, nhưng cảm giác mạnh hơn Lạc Thiên Nhiên gấp mấy chục lần." Thiên Đồ trợn mắt nhìn Đơn Đồng, không hề kinh sợ mà thay vào đó là sự sùng bái, lòng tràn ngập sự sùng bái vô tận.
Lăng Tiêu Tiêu và Thiên Sát cũng vậy, nhiệt huyết sôi trào.
"Sư tôn, con có thể đi theo người được không?" Diệp Kiếm Ảnh run giọng nói, chỉ hận không thể quỳ xuống bái Đơn Đồng làm sư.
Ở xa, Mục Huyền Sơn và những người khác đã hóa đá hoàn toàn, chỉ còn lại tuyệt vọng.
"Đáng sợ thật, hắn căn bản không phải người Thất Thần giới, nếu không tuyệt đối không thể có được sức mạnh khủng bố như vậy!" Huyền U sợ đến hồn bay phách tán, chỉ bằng khí thế của Đơn Đồng thôi cũng đã khiến hắn nghẹt thở.
"Lão phu lại nhìn sai rồi... Thực lực của Đơn Đồng vượt xa những gì lão phu có thể tưởng tượng." Diệt Hồn lắc đầu cười khổ.
"Hắn... đáng sợ đến vậy sao?" Thiên Hồn ngơ ngác tại chỗ, dường như mọi ngóc ngách của Thất Thần giới đều tràn ngập khí tức khủng bố của Đơn Đồng.
Diệt Hồn cười khổ nói: "Sự tồn tại của Đơn Đồng đã vượt quá mọi tưởng tượng, e rằng thiên địa pháp tắc của Thất Thần giới cũng không làm gì được hắn. Chỉ là không biết việc hắn ẩn mình ở Thất Thần giới mười vạn năm nay là vì mục đích gì."
"Cái gì? Ấn mình?" Thiên Hồn giật mình, kinh hãi nhìn Diệt Hồn, đường như đã ngửi thấy một mùi vị khác thường.
Với thực lực khủng bố như vậy, ai lại cam tâm trốn ở Thất Thần giới?
Nếu không phải vì chuyện lớn, e rằng đã sớm giết lên Thánh giới rồi.
...
Trong cung điện Minh tộc.
Minh Hoàng trọng thương, giờ phút này mặt đầy sợ hãi, bởi vì hắn biết rõ sức mạnh Thượng Cổ kinh khủng này đến từ Đơn Đồng.
"Đơn Đồng lại khủng bố đến mức này..." Minh Hoàng run rẩy toàn thân.
Minh Dương giờ phút này hối hận đến ruột gan tan nát. Nếu Lạc Thiên Nhiên thất bại, việc hắn bắt Miêu Thanh Thanh, Phong Vô Trần chắc chắn sẽ không bỏ qua. Hậu quả chờ đợi hắn, Minh Dương không dám nghĩ tới.
"Cha, cứu con, cứu con!" Minh Dương càng nghĩ càng sợ.
"Truyền lệnh xuống! Khai trận phong sơn! Tất cả mọi người không được bước ra khỏi Minh tộc nửa bước! Không được trêu chọc Phong Vô Trần!" Minh Hoàng đột nhiên gào thét ra lệnh.
"Đúng đúng đúng, phong sơn! Mau phong sơn!" Minh Dương hoảng sợ gật đầu, hắn đã khủng hoảng đến mất hết lý trí.
Trong cung điện Luyện Thuật Sư Thần Tháp.
Diệt Đế và Diệt Nguyên cùng các cao tầng khác, mặt mày lộ rõ vẻ sợ hãi.
"Đơn Đồng tiền bối thật sự đáng sợ quá, may mà chúng ta đứng về phía Phong đại nhân, nếu không Thần Tháp sau này khó mà yên ổn." Diệt Đế run giọng nói, giờ phút này vô cùng hưng phấn và kích động vì quyết định trước đó.
"Thượng Cổ cường giả áp chế cường giả Thánh giới! Thật là lần đầu nghe thấy!" Diệt Nguyên kích động hô to.
Trong đại điện của Đại Chủ Thần điện.
Chúc Sát và Bạch Khiếu Thiên cùng những người khác đều hóa đá tại chỗ, rõ ràng không ngờ rằng thực lực của Đơn Đồng lại khủng bố đến vậy, khủng bố đến mức có thể dễ dàng nghiền nát cường giả Thánh giới.
"Đây... Đây là sức mạnh của Đơn Đồng sao?" Hư Diệt ngây như phỗng, sắc mặt trắng bệch.
"Nếu Lạc Thiên Nhiên thua, Phong Vô Trần nhất định sẽ nhắm thẳng vào Đại Chủ Thần điện! Đại nhân, bây giờ phải làm sao?" Hồi Thiên luống cuống, đầu óc trống rỗng.
Mặt mày Chúc Sát âm trầm vô cùng, không nói gì, bởi vì hắn cũng không biết phải xử lý thế nào.
Dù sao, để tiếp dẫn Thánh giới lần nữa, cần ba năm chuẩn bị.
Một bầu không khí nặng nề và quỷ dị lan tỏa trong đại điện.
...
Trên không Thủ Linh tộc.
Lạc Thiên Nhiên giờ phút này mặt mày đầy vẻ hoảng sợ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
"Ngươi... Tu vị của ngươi đã..." Lạc Thiên Nhiên kinh hãi không thốt nên lời.
Là cường giả Thánh giới, Lạc Thiên Nhiên hiểu rõ hơn ai hết tu vi của Đơn Đồng đã đạt đến cảnh giới khủng bố nào.
Thật nực cười khi hắn còn không coi Đơn Đồng ra gì. Lạc Thiên Nhiên không hề biết rằng trong mắt Đơn Đồng, hắn chỉ là một trò cười, một tên hề, không đáng để bận tâm.
"Oanh!"
Đơn Đồng vung tay đấm ra một quyền, uy thế khủng bố như muốn xé toạc bầu trời ập đến, một quyền kinh diễm muôn đời, siêu phàm nhập thánh, tinh túy của quyền pháp.
"Không... Không!" Lạc Thiên Nhiên hoảng loạn kêu lên, đốc hết sức ngăn cản, tế ra thánh giáp, thi triển mọi thủ đoạn phòng ngự.
Nhưng Lạc Thiên Nhiên biết rõ, tất cả những thủ đoạn phòng ngự này, trước mặt Đơn Đồng, căn bản không đáng nhắc tới.
Quả nhiên.
Cú đấm của Đơn Đồng thoạt nhìn rất bình thường, nhưng lại bao hàm vô vàn đại đạo, bao trùm vạn tượng, tựa như một ngôi sao giáng xuống, bá đạo vô cùng.
Nơi sức mạnh khủng bố đi qua, phòng ngự của Lạc Thiên Nhiên như đậu hũ, lập tức hóa thành tro tẫn, kể cả thánh kiếm và thánh giáp cũng không ngoại lệ.
Thấy cảnh tượng đó, Phong Võ Trần và những người khác không khỏi nín thở. Hình ảnh hùng vĩ đó, tựa như lạc vào vô vàn Tiểu Thế Giới, còn Đơn Đồng là chúa tể của Đại Thế Giới.
"Phốc!"
Lạc Thiên Nhiên phun ra một ngụm máu tươi, toàn thân đẫm máu.
Nhưng vào lúc này, cỗ lực lượng đó biến mất.
Chính xác hơn là Đơn Đồng đã thu tay lại.
“Đa tạ đại nhân hạ thủ lưu tình!” Lạc Thiên Nhiên hoảng sợ quỳ xuống.
Đơn Đồng không nói gì, ánh mắt nhìn về phía Phong Vô Trần phía dưới.
Thân phận của Lạc Thiên Nhiên đặc thù, Đơn Đồng không dám tự ý quyết định.
Nhận thấy ánh mắt của Đơn Đồng, Phong Vô Trần hiểu ý, sau đó nhẹ gật đầu.
Đơn Đồng búng tay, Lạc Thiên Nhiên tan thành mây khói.