"Phi! Mất mặt quái"
Vừa nghe Phong Vô Trần thốt ra ba chữ đó, Đơn Đồng giật mình, vội vàng nhỏ giọng mắng.
"Không ngờ ngươi lại là Thiếu chủ của Đế Hồn tộc, thân phận này không hề đơn giản đấy." Phong Vô Trần nhếch mép cười.
Hít sâu một hơi, Đơn Đồng tỏ vẻ không sao cả nói: "Chuyện của mười vạn năm trước rồi, ta giờ đâu còn là Thiếu chủ Đế Hồn tộc nữa. Đế Hồn tộc cũng không còn tồn tại."
"Vậy ngươi có muốn phục hưng Đế Hồn tộc không?" Phong Vô Trần nhìn Đơn Đồng hỏi.
Đơn Đồng khẽ run người, rồi bất lực cười khổ.
Phục hưng Đế Hồn tộc ư? Có thể sao?
Chỉ cần Thiên Ma tộc còn tồn tại một ngày, Đế Hồn tộc vĩnh viễn không thể phục hưng.
Trước mặt Thiên Ma tộc, Đơn Đồng chỉ là một con sâu kiến mà thôi.
Thấy Đơn Đồng không trả lời, Phong Vô Trần nói tiếp: "Người ta có thể thay đổi, có thể trở nên lương thiện, tàn ác, hoặc đầy tham vọng. Quan trọng là ngươi muốn trở thành người thế nào. Ngươi sống cả mười vạn năm, ta không có tư cách dạy đời, nhưng ta cảm thấy ngươi không phải là con người như bây giờ."
Nói xong, Phong Võ Trần bước ra khỏi đại điện.
Nhìn theo bóng lưng Phong Vô Trần, Đơn Đồng thở dài: "Đế Hồn tộc còn có thể phục hưng sao? Dù Thủy Tổ Long Thần tộc còn sống, nhưng trước Thiên Ma tộc..."
"Bốp!"
Đơn Đồng tự tát mạnh vào mặt mình, nghiến răng giận dữ: "Sợ cái gì? Chết một lần rồi, chết thêm lần nữa thì sao? Đế Hồn tộc không có kẻ vô dụng!"
...
"Phong ca ca, có chuyện gì xảy ra phải không?" Vừa thấy Phong Vô Trần đi ra, Lăng Tiêu Tiêu liền tiến lên hỏi.
Phong Vô Trần và Đơn Đồng trở về Long Thần Điện, cả hai đi thẳng vào đại điện. Những người khác đoán có chuyện, không ai dám vào, đều đứng chờ bên ngoài.
Dù sao đại chiến vừa kết thúc, họ lo lắng có biến cố lớn nào đó.
"Bàn chút chuyện thôi." Phong Vô Trần cười nhạt.
"Minh chủ, người vừa rồi là ai vậy? Hình như rất mạnh." Thiên Khôi vừa phi thăng tò mò hỏi.
"Cường giả Thượng Cổ, tiền bối Đơn Đồng, thực lực vô cùng đáng sợ." Long Vân giải thích.
Long Thiên Cừu cau mày hỏi: "Long Nhi, có phải trận chiến này xảy ra chuyện gì không?"
Phong Vô Trần gật đầu: "Ừ."
"Trần Nhi, con không sao chứ?" Tiêu Thanh Thanh lo lắng hỏi, nhưng không thấy Phong Vô Trần bị thương ở đâu.
Phong Vô Trần mỉm cười: "Mẹ, con không sao."
"Tiền bối Đơn Đồng cũng không bị thương mà? Hai con trở về bình an cơ mà?" Lam Nguyệt khó hiểu.
"Phong đại ca, rốt cuộc có chuyện gì? Anh và tiền bối Đơn Đồng trở về mà mặt mày ủ rũ." Liễu Thanh Dương hỏi.
"Ba cường giả Thánh giới, hai người bị đánh nát thân xác, chỉ còn lại linh hồn ý thức, người còn lại không dám ra tay. Đơn Đồng không hề hấn gì." Phong Vô Trần thản nhiên nói.
"Cái gì?" Nghe vậy, phần lớn người trong Long Thần Điện trợn tròn mắt, ngỡ ngàng.
Phong Vô Trần chỉ vì chuyện này mà ủ rũ ư?
Đơn Đồng đánh bại đối thủ mà? Chẳng phải đáng lẽ phải vui mừng mới đúng sao?
"Thực lực của Đơn Đồng đúng là đáng sợ, nhưng mọi người có nghĩ đến không, nếu lần sau người của Thánh giới đến thì sao? Đơn Đồng có thể đánh bại họ không?" Ảnh Hồn nghiêm trọng nói.
Lời này vừa thốt ra, Long Thần Điện chìm vào im lặng.
"Được rồi, mọi người đừng quá lo lắng, cứ tu luyện cho tốt đi." Phong Vô Trần cười nhạt.
Đúng lúc này, một người bước ra từ Truyền Tống Trận.
"Phong đại nhân, Tỉnh Hồn giới xảy ra chuyện rồi." Người đến là thống lĩnh Dương Khinh Vũ của Võ Song Thần Điện, nhưng lại mang theo thương tích nghiêm trọng.
"Tinh Hồn giới?" Phong Vô Trần ngạc nhiên.
"Ma trảo của Thánh Hồn Thần Điện đã vươn tới Tinh Hồn giới, chúng đang ép buộc các thế lực lớn phải thần phục. Điện chủ và các trưởng lão đã bị trọng thương." Dương Khinh Vũ lo lắng nói.
"Cái gì?" Đoan Mộc Huyền và Tiêu Dao đồng loạt biến sắc.
"Thánh Hồn Thần Điện? Khẩu vị lớn thật, ngay cả Tinh Hồn giới cũng muốn nuốt." Sắc mặt Phong Vô Trần lập tức trở nên âm trầm.
Thánh Hồn Thần Điện muốn chiếm đoạt Tỉnh Hồn giới?
Vậy phải xem Phong Vô Trần có đồng ý hay không.
Phong Vô Trần lập tức dẫn Lăng Tiêu Tiêu và Liễu Thanh Dương đến Vô Song Thần Điện ở Tinh Hồn giới.
Có Truyền Tống Trận thật tiện lợi.
Cùng lúc đó, tại Tinh Hồn giới.
Các cường giả từ mọi thế lực lớn của Tỉnh Hồn giới tụ tập trên không Võ Song Thần Điện, ai nấy đều bị thương không nhẹ, lại còn bị hàng trăm cường giả vây khốn.
Bên dưới, trong cung điện, hàng trăm người đã chết thảm, máu nhuộm đỏ Vô Song Thần Điện.
"Ta cho các ngươi cơ hội cuối cùng, quỳ xuống thần phục. Nếu không thì chết. Thần phục Thánh Hồn Thần Điện là vinh hạnh của các ngươi. Thứ mà Thánh Hồn Thần Điện muốn, không ai có thể ngăn cản."
Một người đàn ông ngạo nghễ đứng trên không trung, toàn thân tỏa ra hàn khí và sát khí đáng sợ, tựa như một vị đế vương quân lâm thiên hạ, cao cao tại thượng nhìn xuống đám đông cường giả.
"Nằm mơ!" Thiên Tổ giận dữ quát.
"Bốp!"
Thiên Tổ vừa dứt lời, liền bị một cái tát giáng xuống, mạnh đến nỗi Thiên Tổ phun máu tươi, mặt biến dạng.
"Điện chủ!" Khiếu Ảnh và Độc Cô Vân đỏ mắt, giận dữ.
"Muốn giết thì giết! Ta tuyệt không thần phục!" Thiên Tổ cố nén đau đớn và trọng thương gào thét, thà chết chứ không chịu khuất phục.
"Cái thứ chó má Thánh Hồn Thần Điện, ỷ thế hiếp người!" Một ông lão giận dữ mắng.
"Giết" Người cầm đầu lạnh lùng ra lệnh.
"Xoẹt!"
Một đạo kiếm quang lóe lên, lão giả vừa mắng đã bị một kiếm phong hầu, chết ngay tại chỗ.
"Tiêu hộ pháp!"
"Lẽ nào lại như vậy! Khinh người quá đáng!"
"Vô Hêm si! Chúng ta liều mạng với các ngươi!”
Mọi người giận dữ, gào thét phản kháng.
"Xem ra các ngươi vẫn chưa hiểu. Đừng nói các ngươi thần phục, dù không thần phục, ta giết hết các ngươi, Thánh Hồn Thần Điện vẫn có thể khống chế Tinh Hồn giới!" Người cầm đầu khinh thường cười lạnh.
"Nhưng ta muốn nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ tuyệt vọng của các ngươi!" Gã cười lạnh nói thêm.
"Giết! Giết đến khi chúng sợ hãi, giết đến khi chúng thần phục! Dù phải giết hết!"
Người cầm đầu cười lạnh, coi mạng người như cỏ rác.
"Xoẹt!"
Thêm một cường giả bị chém giết.
"Lão Lý!" Mọi người bi phẫn tột độ.
"Ha ha! Cứ từng bước giết, ta muốn xem các ngươi cứng đầu được bao lâu!" Gã đàn ông cuồng ngạo cười lớn, bộ dạng như ác quỷ.
"Xuy xuy xuy!”
Từng cường giả ngã xuống, hoảng sợ tuyệt vọng hiện rõ trên mặt, nhưng vẫn không khuất phục.
"Hỗn đản! Đến giết ta đi! Giết ta! Có nghe không!" Một hậu bối trẻ tuổi giận dữ gào thét.
"Các ngươi chết không yên lành! Ta dù thành quỷ cũng không tha cho các ngươi!" Thiên Tổ tức giận đến phổi muốn nổ tung, điên cuồng gào thét.
"Tốt! Ta muốn xem ngươi làm quỷ thì làm gì được ta. Giết hắn đi!" Gã đàn ông lạnh lùng nói.
Một cường giả Thần Tôn hóa tay thành đao, định chém Thiên Tổ.
"Dừng tay!"
Đúng lúc này, một tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên, khiến thần hồn mọi người rung động.
Người cầm đầu Thánh Hồn Thần Điện giật mình kinh hãi.