"Lời Diệp Kiếm Ảnh nói là thật, Kinh Hồng Huyễn Ảnh kiếm quyết đúng là kiếm quyết mạnh nhất Thất Thần giới. Có thể địch nổi nó, chỉ có Luân Hồi Vô Ảnh Kiếm mà thôi." Diệt Nguyên chậm rãi nói.
Diệt Đế thản nhiên tiếp lời: "Chỉ tiếc đã mấy trăm năm không còn ai thấy nó xuất hiện."
"Sư tôn, Luân Hồi Vô Ảnh Kiếm thật sự có thể chống lại Kinh Hồng Huyễn Ảnh kiếm quyết sao?" Dương Mị Nhi hỏi dồn, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ hưng phấn và sùng bái.
Diệp Kiếm Ảnh nói: "So với nói chống lại, nên nói sư tôn ở Kiếm đạo Linh Vực còn mạnh hơn."
"Thất Thần giới từng có hai vị Kiếm Thánh. Một vị là sư tôn ta, Đông Hoàng Vô Cực, vị còn lại là sư thúc Đông Hoàng Tu, sư huynh của sư tôn ta. Sư tôn tu luyện Luân Hồi Vô Ảnh Kiếm, sư thúc tu luyện Kinh Hồng Huyễn Ảnh kiếm quyết. Sư tôn và sư thúc là kỳ phùng địch thủ cả đời, Kiếm đạo của họ thâm sâu khó lường, những năm tháng ở Thất Thần giới chưa từng bại trận. Sư tôn một kiếm đánh bại Chúc Sát, sư thúc chỉ cần một đạo kiếm khí cũng đủ trấn áp Chúc Sát."
"Sự tôn từng nói, Kinh Hồng Huyễn Ảnh kiếm quyết còn mạnh hơn Luân Hồi Vô Ảnh Kiếm, tiếc rằng sư thúc không muốn truyền ra ngoài." Diệp Kiếm Ảnh thở dài.
Tại Thất Thần giới, Kinh Hồng Huyễn Ảnh kiếm và Luân Hồi Vô Ảnh Kiếm được xưng tụng là hai đại kiếm quyết mạnh nhất.
Sư tôn của Diệp Kiếm Ảnh tu luyện Luân Hồi Vô Ảnh Kiếm, còn Kinh Hồng Huyễn Ảnh kiếm quyết là của Kiếm Thánh Chí Tôn, người ngang hàng với sư tôn Diệp Kiếm Ảnh.
Tiếc rằng sau khi Kiếm Thánh Chí Tôn vẫn lạc, kiếm quyết cũng biến mất theo.
"Mặc Thanh Sơn tu luyện Kinh Hồng Huyễn Ảnh kiếm quyết từ đâu ra? Chẳng lẽ là từ sư thúc ngươi?" Hội trưởng Man Chấn Thiên hỏi.
“Ta cũng không biết. Trận chiến giữa sư tôn và sư thúc lưỡng bại câu thương. Sư thúc không chịu chữa thương, trước khi lâm chung cũng không để lại bất cứ thứ gì, kiếm quyết không thể nào truyền ra ngoài được." Diệp Kiếm Ảnh cũng không rõ nguyên do.
Chẳng lẽ Mặc Thanh Sơn có liên quan đến Đông Hoàng Tu?
Phong Vô Trần tay cầm Long Thần kiếm từ dưới lòng đất sụp đổ bay lên, toàn thân phát ra vầng sáng vàng nhạt, vẻ mặt cũng có phần kinh ngạc.
"Thế nào? Ngạc nhiên lắm à?" Mặc Thanh Sơn đắc ý cười lạnh.
Phong Vô Trần gật đầu: "Thật sự rất ngạc nhiên. Kiếm quyết của ngươi rất đặc biệt, quả thực mạnh mẽ. Trong số những đối thủ ta từng gặp, kiếm quyết của ngươi là mạnh nhất."
"Phong Võ Trần, ngươi không thắng được ta đâu. Kiếm quyết ta tu luyện vô địch ở Thất Thần giới. Mang người của ngươi biến đi." Mặc Thanh Sơn ngạo nghễ nói, tự cho rằng đã chiến thắng Phong Vô Trần.
"Ta thua rồi sao?" Phong Vô Trần cười lạnh hỏi.
"Xem ra ngươi vẫn chưa rõ tình hình. Nói cho ngươi biết, ta tu luyện Kinh Hồng Huyễn Ảnh kiếm quyết! Kiếm quyết này được mệnh danh là mạnh nhất Thất Thần giới, ngươi nghĩ kiếm quyết của ngươi thắng được sao?" Mặc Thanh Sơn lạnh lùng nói, trong mắt lóe lên một tia khinh thường.
"Quả nhiên là Kinh Hồng Huyễn Ảnh kiếm quyết!" Diệp Kiếm Ảnh khẽ nhíu mày, mắt nhìn chằm chằm Mặc Thanh Sơn.
Diệp Kiếm Ảnh muốn biết Mặc Thanh Sơn có được kiếm quyết từ đâu.
Phong Vô Trần lắc đầu: "Kiếm quyết mạnh hay không còn phải xem người sử dụng."
"Sao? Ngươi cho rằng Kiếm đạo của ngươi hơn ta? Ta thấy ngươi thua không nổi à? Ta vốn tưởng Phong Vô Trần ngươi xứng làm đối thủ của ta, giờ xem ra ngươi còn chưa đủ tư cách!" Mặc Thanh Sơn càng thêm khinh thường, thậm chí cảm thấy giao đấu với Phong Vô Trần là sỉ nhục, hắn thất vọng về Phong Vô Trần đến cực điểm.
Thật cuồng! Cuồng vọng đến cực điểm!
Ngay cả Phong Vô Trần nghe xong cũng lộ vẻ lạnh lùng.
"Mặc Thanh Sơn! Ngươi cuồng cái rắm! Ngươi là cái thá gì? Thiên tài số một Thiên Thần Giới thì giỏi lắm sao? Còn chưa đủ tư cách? Ta nhổ vào! Mồm chó không mọc được ngà voi, mồm thối như vậy, có phải ngươi vừa ăn phân không? Ai cho ngươi cái dũng khí nói ra những lời vô liêm sỉ đó? Đồ chó chết có cha không có mẹ dạy!"
"Loại tạp chủng như ngươi được giao đấu với Phong đại ca đã là phúc ba đời rồi, đó là vinh hạnh của ngươi, là hạnh phúc lớn nhất đời ngươi, hiểu chưa? Lắm lời, ta thấy ngươi không dám ra tay đấy à? Sợ thua thì cứ nói thẳng, xê ra để ta một kiếm giết chết ngươi, cho ngươi chết thống khoái!”
Liễu Thanh Dương nghe xong giận tím mặt, chửi ầm lên, chua ngoa, từng lời như dao chém vào tim Mặc Thanh Sơn.
Cả khán đài im phăng phắc, mọi người kinh ngạc nhìn Liễu Thanh Dương.
"..." Mặc Thanh Sơn tức đến không nói nên lời, mặt đỏ bừng, trừng mắt nhìn Liễu Thanh Dương.
Mối thù này, Mặc Thanh Sơn đã khắc cốt ghi tâm.
"Trừng cái gì mà trừng? Có tin ta móc mắt chó của ngươi ra cho chó ăn không? Không phục à? Khó chịu à? Ta đánh không lại ngươi, nhưng ta chửi chết ngươi! Thế nào? Ngươi có ý kiến?” Liễu Thanh Dương nổi giận mắng, nước miếng văng tung tóe.
Mặc Thanh Sơn tức đến phổi muốn nổ tung, toàn thân run rẩy.
Thật sự không đùa, cứ để Liễu Thanh Dương chửi tiếp, Mặc Thanh Sơn có khi bị chửi chết thật.
Người của Nhật Nguyệt Thần Điện nghe xong đều ngây người.
"Thằng nhóc này học được từ đâu thế? Tài chửi người tiến bộ vượt bậc vậy!" Phong Vô Trần ngạc nhiên nhìn Liễu Thanh Dương.
“Phong đại ca, đánh chết hắn! Không cần nể mặt ta! Đánh cho đến mẹ hắn cũng không nhận ral Đồ chó chết không có mắt, còn đám cuồng vọng trước mặt Phong đại ca, đồ thối tha vô liêm sỉ!" Liễu Thanh Dương nổi giận mắng.
"Liễu ca thật uy phong! Thật bá khí! Chửi sướng miệng! Ta nghe mà nhiệt huyết sôi trào! Không chỉ khoác lác đệ nhất thiên hạ, chửi người cũng hùng hồn như vậy!" Đổng Chiến Thiên vẻ mặt sùng bái nhìn Liễu Thanh Dương.
Lời Đổng Chiến Thiên nghe có gì đó sai sai?
"Lợi hại! Lợi hại!"
"Bội phục! Bội phục!"
Xích Hoàng và Loạn Thần nhao nhao chắp tay.
"Tốt!" Phong Vô Trần cười nhạt, coi như đáp lại Liễu Thanh Dương.
Ánh mắt quét về phía Mặc Thanh Sơn, Phong Vô Trần cười lạnh: "Mặc Thanh Sơn, ngươi vừa bảo ta không có tư cách đúng không? Bảo ta không phải đối thủ của ngươi đúng không?"
"Không thì sao?" Mặc Thanh Sơn vẫn ngạo mạn, giờ phút này nhìn Phong Vô Trần như nhìn sâu kiến.
Thời gian thần lực được kích hoạt, Thuấn Gian Di Động được thi triển, Phong Vô Trần lập tức xuất hiện trước mặt Mặc Thanh Sơn.
Mặc Thanh Sơn chưa kịp phản ứng, thân thể đã không thể cử động.
"Sao có thể!" Mặc Thanh Sơn hoảng sợ, sợ đến hồn bay phách lạc.
"Ta giết ngươi chỉ trong chớp mắt." Phong Vô Trần lạnh lùng nói, Long Thần kiếm chỉ vào mi tâm Mặc Thanh Sơn.
Nhưng Phong Vô Trần không động thủ, phất tay, thời gian thần lực biến mất, Phong Vô Trần trở về vị trí cũ.
Mặc Thanh Sơn kinh hãi nhìn Phong Vô Trần, toàn thân cứng đờ, kinh hồn bạt vía, cảm giác vừa rồi quá đáng sợ, quá chân thật.
"Bồng!"
Ý niệm vừa động, Tịnh Thế Dị Hồn Hỏa được kích hoạt, dưới sự điều khiển của Phong Vô Trần, hóa thành hàng vạn Hỏa Long bay ra, vây khốn Mặc Thanh Sơn bên trong.
"Thần Hỏa!" Sắc mặt Mặc Thanh Sơn đại biến, sợ đến mất vía.
"Thần Hỏa của ta có thể thiêu sống ngươi! Nói đơn giản, ta muốn giết ngươi dễ như bóp chết một con kiến, ta thật không biết ngươi lấy đâu ra dũng khí mà cuồng vọng tự đại trước mặt ta." Phong Vô Trần lạnh lùng nói, vung tay, Thần Hỏa tan biến.
"Nhưng ngươi còn chưa đủ tư cách để ta dùng đến những kỹ năng Nhất Kích Tất Sát đó. Ngươi tự nhận kiếm quyết của ngươi mạnh nhất, vậy ta sẽ so kiếm quyết với ngươi, để ngươi biết thế nào là 'ngoài trời còn có trời'!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói.